Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1357

Chương 1357: Hòa Thượng Đào Hố To

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1357: Hòa Thượng Đào Hố To

Thế nhưng thủ tục phía bên chính phủ vẫn có chút rườm rà, lại có rất nhiều người bán ra cùng một lúc, nên trong chốc lát cũng không xong xuôi hết mọi thủ tục được.

Mọi việc diễn ra tốt đẹp với Phương Chính, mà phía bên Tỉnh Nghiên cũng đã nói xong toàn bộ kế hoạch của cô và Phương Chính.

Kỳ Đông Thăng cười nói:

-Lúc mấy con kí sinh trùng này vừa đến thì tôi đã nhận được tin tức rồi. Thế nhưng bọn họ vẫn luôn im ắng nên tôi vẫn chưa dám làm gì. Hơn nữa, quả thật chuyện này có chút khó giải quyết... Rốt cuộc, hành vi của bọn họ trên một phương diện nào đó vẫn mang tính hợp pháp, vả lại phía bên chúng tôi muốn ra chính sách quy định cũng cần một khoản thời gian, yêu cầu thảo luận giữa các bên, phê duyệt các thứ ...

Dù sao chúng tôi phải suy xét quá nhiều chuyện, không thể áp đặt mù quáng được.

Chỉ là không nghĩ tới, đại sư lại muốn xen vào chuyện này, ha ha...

Nói đến đây, Kỳ Đông Thăng lại cười rồi nói tiếp:

-Như vậy đi, tôi sẽ giúp các người xừ lí thủ tục mua nhà và một vài chuyện vặt bên đó, hơn nữa còn ngăn cản đối phương một chút. Chuyện còn lại phải dựa vào các người. Chỗ chúng tôi cũng sẽ nghiên cứu một chút, hạn chế giá nhà cho tốt.

Tỉnh Nghiên nói:

-Cảm ơn Kỳ thị trưởng, chỉ cần ở chỗ các ngài không thành vấn đề, vậy không thành vấn đề.

Kỳ Đông Thăng mỉm cười gật đầu nói:

-Các người làm chuyện tốt, đương nhiên tôi ủng hộ.

...

Theo cái gật đầu của Kỳ thị trưởng, một mệnh lệnh được ban ra, đám người Hạ tổng vốn đang còn chạy tới sứt đầu mẻ trán bỗng nhiên phát hiện, một nhóm nhân viên công tác mang theo tài liệu mở riêng một cái phòng cho bọn họ, trợ giúp bọn họ trong toàn bộ quá trình, giúp bọn họ sang tên đổi chủ với tốc độc nhanh nhất!

Vốn dĩ phải mất tới mấy ngày vội vã mới hoàn thành thủ tục, nay chỉ cần hai ngày đã giải quyết xong toàn bộ.

Cùng lúc đó, đám người anh Mậu lại gặp không ít phiền toái...

-Gọi tổng giám đốc của các người ra đây cho tôi.

Anh Mậu bắt chéo chân, hơi hơi phẫn nộ nhìn giám đốc trước mặt mình.

Giám đốc cười khổ nói:

-Anh Mậu, tôi cũng không có biện pháp, bây giờ nhà ở hiếm lắm.

Anh Mậu nhíu mày nói:

-Hiếm tới cỡ nào?

Giám đốc nói:

-Nếu anh tới đây sớm hai ngày thì có rất nhiều nhà cho anh mua, nhưng cách đây hai ngày đã có người mua sạch toàn bộ nhà ở! Một căn cũng không chừa...

Anh Mậu sửng sốt, nói:

-Có người mua trước rồi? Sao có thể?

Giám đốc nói:

-Thật sự, anh tự xem đi.

Anh Mậu lập tức nghiêng người qua nhìn tư liệu trên máy tính, kết quả, toàn bộ nhà ở đều đã bán ra, không còn lấy một cái!

Tiểu Lâm vừa thấy, kêu lên:

-Anh Mậu, có phải chúng ta bị ai đó chiếm chỗ rồi không? Không phải anh đã nói, đầu tiên là kích cầu một chút, xem thử lòng nhiệt tình của những người ở đây, sau đó mới tính tiếp sao? Này... Này cũng quá nhiệt tình đi?

Anh Mậu nói:

-Không có khả năng, những người trong giới này, ai đang ở đâu tôi đều biết hết! Chỉ có mình chúng ta theo dõi chỗ này, những người kia đều đang rót tài chính vào địa phương khác ... Ngài có biết là ai thu mua không?

Giám đốc nói:

-Những căn nhà đó không hề qua tay chúng tôi, chỉ biết là đối phương rất có tiền, quét sạch toàn bộ nhà ở từ lớn tới nhỏ từ trong tay người môi giới. Hơn nữa, dường như chính phủ cũng rất coi trọng... Dù sao khoản giao dịch lớn đến thế, nhất định thuế thu vào không hề nhỏ. Dưới sự phối hợp của bọn họ, tất cả nhà ở đều được giao dịch rất nhanh, đã xong hết rồi.

-Cái này không đúng, tôi vừa thả ra chút hơi gió, nhà ở đây đều sắp tăng giá, mấy chủ nhà kia đều đồng ý bán cả sao?

Giám đốc nói:

-Tôi nghe nói là bọn họ ra giá rất cao, cao hơn mặt bằng chung trong thị trường những 30%! Hơn nữa là trả hết một lần, giá cả này so với mấy tin đồn mơ hồ trong thị trường dĩ nhiên là đáng tin hơn nhiều.

Anh Mậu nói:

-Một căn nhà cũng không còn?

Giám đốc nói:

-Có, có một ít người tự nhận là thông minh, không chịu bán. Nhưng những người này đều đang xem xét tình hình, bây giờ cũng không chịu bán. Cho nên...

Tiểu Lâm nói:

-Anh Mậu, làm sao đây?

Anh Mậu thực tức giận, nhưng hắn tức giận cũng làm được gì bây giờ? Toàn bộ nhà ở đều bị càn quét, cho dù hắn có tiền cũng có ích gì đây?

Đang lúc anh Mậu buồn bực muốn đánh người ...

Giám đốc bỗng nhiên nói:

-Anh Mậu, tin tức tốt, có người bán ra nhà ở với số lượng lớn!

Anh Mậu lắc đầu nói:

-Bán ra nhà ở với số lượng lớn? Đây là chuẩn bị tăng giá lên sao? Giá quá cao, thôi đi.

Tiểu Lâm chưa từ bỏ ý định thò lại gần, mắng:

-Tôi thật muốn nhìn xem tên khốn kiếp này định bán bao nhiêu tiền một căn!

Kết quả vừa thò lại nhìn, Tiểu Lâm lập tức giận đến mức chửi má nó:

-Cái tên khốn kiếp này cũng quá độc ác rồi! Giá nhà trực tiếp kéo từ hơn hai ngàn lên đến một vạn! Tên này điên rồi sao? Giựt tiền sao?

Anh Mậu vừa nghe đến cái con số này thì cũng lắc đầu theo, nói:

-Tên này là một thằng ngu, nhất định là tay mới, cái gì cũng không hiểu nên mới nâng giá bậy bạ như vậy. Tiền không vào tay hắn đâu. Đi thôi, Tiểu Lâm, đổi địa phương.

Anh Mậu nói xong, liền mang theo Tiểu Lâm rời đi.

Giám đốc cũng cảm thấy đáng tiếc, một khoản giao dịch lớn như vậy đã không còn... Đồng thời hắn cũng suy xét có nên đổi thành thị khác để phát triển sự nghiệp hay không. Hành vi càn quét điên cuồng của đám người Phương Chính khiến những kẻ đầy rẫy nghiệp vụ như bọn họ không cách nào tiếp nhận nổi trong thời gian ngắn.

Những người như bọn họ chỉ có khoảng 1000 tệ vốn gốc, còn lại chỉ dựa vào công việc trích phần trăm ăn hoa hồng này, hoàn toàn không có cách nào chống đỡ sinh hoạt của bản thân và cả gia đình...

Cùng lúc đó, Phương Chính cùng Tỉnh Nghiên lại gặp mặt.

Tỉnh Nghiên khó hiểu hỏi:

-Đại sư, ngài cũng quá độc ác đi? Lập tức nâng giá nhà từ hơn hai ngàn lên đến một vạn! Ngài làm như vậy thì ai dám mua?

Phương Chính cười ha hả nói:

-Mặc kệ là ai dám mua, dân chúng bình thường không dám là được.

Tỉnh Nghiên nhíu mày nói:

-Vậy chẳng phải là ngài không bán được rồi? Hơn nữa, đám người anh Mậu đó cũng sẽ không mua những căn nhà có giá cao như vậy vào tay đâu? Giá này quá cao...

Phương Chính lắc đầu nói:

-Bọn họ sẽ mua, thế nhưng trước đó chúng ta phải làm vài việc cái đã.

Tỉnh Nghiên ngạc nhiên nói:

-Làm cái gì?

Phương Chính nói:

-Gậy ông đập lưng ông, chuyện này, còn phải nhờ thí chủ ra tay mới được.

Tỉnh Nghiên sửng sốt, hỏi:

-Tôi ra tay? Tôi còn phải làm cái gì?

Phương Chính nói nhỏ bên tai Tỉnh Nghiên mấy câu.

Tỉnh Nghiên kinh ngạc hô lên:

-Đại sư, ngài cũng quá xấu rồi đó! Như vậy sẽ lừa chết bọn họ!

Phương Chính hơi hơi mỉm cười nói:

-Đừng nói như vậy, bần tăng chính là người tốt.

Tỉnh Nghiên nói:

-Nhưng mà cho dù là như vậy, cũng chưa chắc bọn họ sẽ xuống tay.

Phương Chính lắc đầu nói:

-Cái này thí chủ không cần phải xen vào, nếu bọn họ không xuống tay, bần tăng cũng sẽ có biện pháp làm cho bọn họ xuống tay.

Tỉnh Nghiên cũng không biết trong hồ lô Phương Chính có chứa cái gì, thế nhưng xuất phát từ tín nhiệm đối với Phương Chính, cô vẫn gật đầu đáp ứng, sau đó lấy máy tính xách tay ra bắt đầu làm việc.

Ngay tại lúc anh Mậu trở về thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời khỏi Tùng Vũ huyện, một tin tức tựa như mưa to gió lớn càn quét toàn bộ Tùng Vũ huyện!

-Anh Mậu, mau xem trang chủ Tùng Vũ huyện đi! Xảy ra chuyện lớn rồi!

Tiểu Lâm kích động kêu lên.

Anh Mậu nhíu mày nói:

-Xảy ra chuyện lớn gì?

Tiểu Lâm nói:

-Anh mau xem đi, ôi trời ơi, cái thằng ngu kia sắp phát tài to rồi!

Anh Mậu không rõ Tiểu Lâm đang nói cái gì, hắn nhanh chóng móc di động ra, xem xét trang chủ Tùng Vũ huyện, kết quả hình ảnh đầu tiên đập vào mắt làm hắn phải chấn động!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay