Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1356

Chương 1356: Đều Là Người Thông Minh

schedule ~14 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1356: Đều Là Người Thông Minh

Sau đó Tiểu Vu vòng qua Phương Chính, đuổi theo sắp Tiểu Xán sắp đi tới cửa, nói:

-Tiểu Xán... Anh...

Tiểu Xán cũng nghe được những gì Phương Chính vừa nói, cô bỗng nhiên quay đầu lại, hỏi:

-Nói cái gì cơ?

Tiểu Vu nói:

-Anh là nói, anh không muốn tiền, anh chỉ muốn em!

Tiểu Xán lắc đầu nói:

-Em không có nói với anh, em đang nói với đại sư, đại sư ngài muốn mua bao nhiêu căn nhà?

Phương Chính cười nói:

-Các người có bao nhiêu tôi mua bấy nhiêu.

Tiểu Xán kinh ngạc hô lên:

-Thật sự?

Lúc này, Tiểu Vu cũng đã phục hồi lại tinh thần, hắn xoa xoa lỗ tai, không dám tin tưởng hỏi:

-Đại sư, ngài không có nói đùa đấy chứ?

Phương Chính nói:

-Anh thấy bần tăng giống người thích nói đùa sao? Trả hết một lần, giao dịch tại chỗ, có bao nhiêu lấy bấy nhiêu. Chỉ cần các người có thể thao tác được...

Tiểu Vu nói:

-Đại sư, không phải... không phải là tôi không tin ngài, chỉ là... ngài...

Phương Chính cười nói:

-Bần tăng hiểu, đi thôi, đối diện chính là ngân hàng, cho anh nhìn xem bần tăng có bao nhiêu tiền, sau đó các người nghĩ lại xem có muốn thực hiện cuộc mua bán này với bần tăng không.

Tuy rằng Tiểu Vu rất muốn nói là không cần nhìn, tôi tín nhiệm ngài. Thế nhưng giao dịch lớn như thế, một khi bắt đầu thao tác thì một mình hắn là không đủ, nhất định không đủ khả năng làm nổi. Cho nên hắn cần phải báo lên trên, yêu cầu công ty tập đoàn hỗ trợ mới được. Vì vậy, hắn cần phải cẩn thận một chút, nếu không báo lên trên rồi, kết quả đối phương không có tiền, hoặc là đùa hắn cho vui, vậy e là hắn phải cuốn gói cút xéo đi nơi khác.

Tới ngân hàng, nhìn con số trong thẻ ngân hàng, Tiểu Vu kích động đến mức mặt cũng đỏ lên.

Tiểu Xán cũng nhếch miệng, cô đứng ở bên cạnh vui sướng giùm cho hắn, tuy cái huyện này không lớn, nhưng ít nhiều gì cũng được 800 căn hộ. Nhiều căn hộ như thế, một khi bán ra ngoài sẽ là bao nhiêu tiền đây? Tuy rằng phần trăm hoa hồng thấp, nhưng có số lượng bù qua lại mà?

Bỗng nhiên cô phát hiện, dường như Tiểu Vu đã đổi vận, cuộc hôn nhân của hai người lại có hi vọng!

Tiểu Vu cũng suy nghĩ như thế, hai người nhìn nhau, đều thấy được hưng phấn trong mắt lẫn nhau.

Phương Chính cười nói:

-Được rồi, hai vị, có thể ký hợp đồng chưa?

-Đại sư, tôi không có quyền hạn lớn như thế, tôi sẽ lập tức đi xin phép tập đoàn. Cái kia... mời ngài vào văn phòng của chúng tôi ngồi đợi một lát.

Tiểu Vu kích động quá, nói chuyện cũng có chút run run.

Cũng khó trách, trong ấn tượng của hắn, mấy chục vạn chính là một con số lớn, chục tỷ? Đó là khái niệm gì chứ? Đầu óc hắn hoàn toàn trống rỗng.

Tiếp theo, Tiểu Vu lập tức gọi điện thoại cho trưởng phòng, trưởng phòng nhanh chóng chạy tới uống trà trò chuyện với Phương Chính, tiếp theo trưởng khu vực tới, cuối cùng bọn họ mời Phương Chính tới công ty tổng bộ.

Tổng giám đốc công ty vui mừng hớn hở tiếp đãi Phương Chính.

-Đại sư, ngài thật sự muốn mua hết? Mặc kệ lớn nhỏ? Mặc kệ tốt xấu?

Hạ tổng hỏi.

Phương Chính nói:

-Đúng vậy, Hạ tổng, tôi là muốn mua toàn bộ nhà đang bán ở trong Tùng Vũ huyện. Nếu chỗ của ông không thể đủ cung cấp toàn bộ cho tôi, tôi sẽ đi công ty khác mua thêm. Tiền này có kiếm được hay không là phải xem vào năng lực của các người.

Hạ tổng nghĩ nghĩ một hồi mới cười nói:

-Không nói cái khác, ở Tùng Vũ huyện này chúng tôi chính là công ty môi giới lớn nhất, tôi dám nói chỉ cần là nhà đang bán ở trong Tùng Vũ huyện, ngoại trừ một ít trong tay các công ty nhỏ lẻ khác, toàn bộ đều nằm trong tay tôi! Đương nhiên, một số ít kia chúng tôi cũng có, kỳ thật các khách hàng muốn bán nhà đều không bao giờ đặt toàn bộ trứng gà trong một cái rổ, thường thường sẽ niêm yết trên vài công ty môi giới khác nhau. Cho nên tôi có thể đảm bảo, chúng tôi sở lữu số lượng nhà ở lớn nhất!

Phương Chính nói:

-Vậy là tốt rồi, như vậy ông hãy làm việc đi. Tôi đặt cái thẻ này ở đây, còn giá cả thì cứ dựa theo giá cả hiện tại mà mua.

Hạ tổng vừa nghe, tức khắc vui đến mức cười không khép miệng lại được, chục tỷ đó!

Công ty môi giới bọn họ cũng không có nhiều tiền đến vậy!

Hạ tổng thật sự có xúc động muốn nhanh chóng ôm thẻ chạy ngay, thế nhưng hắn vẫn hiểu được, người có thể lấy ra nhiều tiền để chơi như thế, nhất định bối cảnh không hề đơn giản! Cho nên hắn không dám chạy. Huống hồ mặc dù không thể ẳm trọn số tiền đó vào tay, nhưng phí cho người môi giới cũng đủ để hắn kiếm đầy cả túi rồi!

Càng nghĩ như vậy hắn lại càng hưng phấn, hắn nói:

-Đại sư, để ở chỗ tôi thật sao? Ngài yên tâm ư?

Phương Chính cười ha hả, Hồng Hài Nhi nói:

-Sư phụ tôi là sư huynh đệ với Phương Chính trụ trì, là khách của nhà họ Tỉnh, thị trưởng Hắc Sơn thị là bạn của sư phụ tôi. Cái thẻ này, ông dám xằng bậy một chút thử xem.

Nghe được hai chữ Phương Chính này, Hạ tổng tức khắc hoảng sợ!

Hiện giờ thanh danh của Phương Chính ở Tùng Vũ huyện có thể nói là như mặt trời ban trưa, nếu hắn lừa Phương Chính, chỉ cần Phương Chính nói một câu thôi, dân địa phương sẽ không mua bất kì căn nhà nào chỗ hắn nữa. Cho dù chạy trốn, hắn có thể chạy đi đâu? Xuất ngoại sao? Không nghe nói Phương Chính một mình chạy ra nước ngoài, khuấy động nước ngoài sao?

Cho nên, ở Tùng Vũ huyện có một quy củ bất thành văn được ngầm hiểu, chọc ai cũng chớ chọc hòa thượng kia, nhất định không thể trêu vào!

Lại nghe được mấy chữ nhà họ Tỉnh xong, hắn càng giống như bị tạt một xô nước lạnh lên trên đầu, cả người đều bình tĩnh lại.

Nhà họ Tỉnh ở trong mắt Phương Chính chỉ là một gia tộc. Nhưng trong mắt của những người làm ăn chính là hoàng đế trong thương trường! Ai dám chọc?

Một khi chọc, trên cơ bản sẽ không cần lăn lộn trên thương trường nữa, còn muốn chạy? Sức mạnh tư bản sẽ cho cho anh biết đạo lí tiền có thể nói chuyện với thần tiên!

Cuối cùng lúc nghe được thị trưởng Hắc Sơn thị, hắn hoàn toàn không nóng nảy nổi nữa.

Hắc Bạch lưỡng đạo đều không thể động vào, có hòa thượng thần thông hộ giá hộ tống, cho hắn một trăm lá gan hắn cũng không dám xằng bậy. Thậm chí hắn còn đang cân nhắc, có nên lấy lòng hòa thượng trước mắt một chút hay không, vạn nhất có thể kết giao thiện duyên cùng Phương Chính...

Thương nhân thích tiền, nhưng thương nhân càng sợ chết!

Hoặc là nói, có tiền, đều muốn có càng nhiều thời gian hưởng thụ nhân sinh.

Mà trước mắt, bí quyết trường thọ đơn giản nhất đang đặt ở trước mặt, Hạ tổng tự nhiên hiểu rõ nên lựa chọn như thế nào.

Đồng thời khi Hạ tổng nghe đến cái tên Phương Chính liền cẩn thận đánh giá hai hòa thượng lớn nhỏ trước mắt, hắn có thể khẳng định, hắn không quen biết hai người này. Hắn cũng rất hiểu biết về Nhất Chỉ tự, Nhất Chỉ tự cũng tuyệt đối không có hòa thượng như vậy.

Như vậy, rốt cuộc bọn họ là ai?

Một lớn một nhỏ, hai hòa thượng?

Phương Chính mỗi khi ra ngoài làm việc, người ngoài luôn nhận không ra...

Nghĩ đến đây, tâm tình Hạ tổng lập tức trở nên kích động hẳn lên, thế nhưng hắn không hỏi toạc ra mà là mỉm cười, cung kính nói:

-Hai vị đại sư yên tâm, tôi chỉ kiếm tiền sạch sẽ thôi.

Phương Chính chắp tay trước ngực nói:

-Thí chủ là người thông minh, bần tăng xin cảm ơn.

Hạ tổng vừa nghe, tức khắc kích động, hắn biết, hắn đoán đúng rồi!

Vì thế Hạ tổng càng thêm ân cần nói:

-Đại sư, ngài xem các thủ tục phía sau sẽ xử lí thế nào đây?

Phương Chính vỗ đầu Hồng Hài Nhi một cái nói:

-Đệ tử của bần tăng sẽ cùng xử lí với Hạ tổng, toàn bộ nhà ở, nó sẽ đưa cho ngài một ít chứng minh thư, dùng danh nghĩa những người đó là được.

Hạ tổng liên tục gật đầu nói:

-Không thành vấn đề, đại sư, ngài cứ yên tâm đi.

Xử lý xong hết tất cả, Phương Chính lưu lại Hồng Hài Nhi, bản thân thì đi có việc khác.

Có Hạ tổng hỗ trợ, tốc độ thu mua nhà ở của Phương Chính vô cùng nhanh.

Tuy cũng có vài người lên giá, thế nhưng yêu cầu của Phương Chính với Hồng Hài Nhi chính là, chỉ cần giá cả hợp lý, đắt một chút cũng không sao, mua sạch!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay