Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1355

Chương 1355: Hiện Thực

schedule ~13 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1355: Hiện Thực

- So với những tin trước đó, cái này có vẻ đáng tin cậy hơn. Nếu được sát nhập vào mấy khu du lịch hạng A kia, các thôn phụ cận có thể phát đạt thật sự. Tùng Vũ huyện chúng ta dĩ nhiên cũng là nước lên thuyền theo... Sau này có bán nhà ở cũng dễ dàng hơn nhiều.

Anh Thạch gật đầu theo, nói:

-Có lý lắm, đáng tiếc là tôi không có tiền, nếu không chúng ta mua một căn hộ ở chỗ kia, không nói tới vấn đề đầu tư, chỉ cần sống trong đó thôi cũng đã tốt rồi. Nếu như sau này không ở nữa, có muốn sang tay thì giá trị thế chấp ở ngân hàng cũng sẽ rất cao. Đáng tiếc, không có tiền...

Tiểu Vu cười nói:

-Anh Thạch, giá nhà đang tăng, anh còn sợ không có tiền mua nhà ở hay sao. Ngày hôm qua họ hàng của tôi còn kiếm tôi để hỏi chuyện này nữa mà, nhà ai mà không có con cái kia chứ, sớm muộn gì cũng phải mua một căn nhà. Trước kia đều không vội, cứ nghĩ mua sớm hay mua muộn cũng như nhau. Bây giờ không giống thế nữa, giá nhà đang tăng theo từng ngày, ai lại không muốn mua trước một căn trước khi giá cả cao ngất ngưởng kia chứ? Nhất định là thế...

Anh Thạch gật đầu, đáp:

-Thật là như vậy, thế nhưng... rốt cuộc vẫn là một địa phương nhỏ nghèo nàn, giá nhà ở chỉ nói là tăng chứ đã thật sự tăng đâu, những người đó cũng chỉ là hỏi một chút, nhìn xem thử, dong dong dài dài, rốt cuộc vẫn không mua.

Tiểu Vu thở dài nói:

-Đúng vậy...

Đúng lúc này, một cô gái đi đến, cô gái này không được tính là xinh đẹp, thế nhưng vừa vào cửa, rõ ràng đã cau mày lại.

Vừa thấy cô gái này đến, Tiểu Vu lập tức đứng lên, cười nói:

-Tiểu Xán, sao em lại tới đây? Ngồi xuống đi, anh rót cho em ly nước.

-Không cần, em đến đây là để nói cái chuyện kia với anh.

Tiểu Xán lắc đầu, lúc nói ra lời này, rõ ràng cô có hơi đau khổ.

Thấy một màn như vậy, anh Thạch nhanh chóng đứng dậy nói:

-Tôi có hẹn dẫn khách hàng đi xem nhà, hai người trò chuyện đi.

Nói xong, anh Thạch liền đi rồi.

Trong lúc nhất thời, trong phòng chỉ còn lại Tiểu Vu cùng Tiểu Xán, hai người cũng chưa nói chuyện, không khí trong phòng có hơi xấu hổ.

Lực chú ý của hai người đều nằm trên người đối phương, ai cũng không thấy được, trước cửa không biết từ khi nào bỗng nhiên xuất hiện hai cái đầu trọc...

Hồng Hài Nhi nhìn thoáng qua Phương Chính, muốn nói cái gì.

Phương Chính nâng tay, ý bảo nó câm miệng.

Lần này Phương Chính mang theo mặt nạ, một khuôn mặt thực bình thường, thấy thế nào cũng là một tiểu hòa thượng hết sức bình thường. Còn bản thân Hồng Hài Nhi thì am hiểu biến hóa, năm đó Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới nó còn lừa được, huống chi là người thường?

Hai người đứng ở kia, cũng không nhúc nhích, Phương Chính tùy tay thi triển Nhất Mộng Hoàng Lương, cảm giác tồn tại của hai người lập tức biến mất.

-Tiểu Xán, em cũng biết mà, căn nhà chúng ta định mua cho hôn lễ, đối phương đổi ý không bán nữa, anh cũng không còn cách nào. Hiện tại bên ngoài đều đang nghe đồn giá nhà đất sẽ tăng nên ai nấy đều giữ chặt nhà trong tay không chịu bán... Anh thật sự không có biện pháp.

Rốt cuộc Tiểu Vu phá vỡ sự yên lặng.

Tiểu Xán nói:

-Em biết, ba mẹ em cũng biết, cho nên bọn họ bảo em tới tìm anh. Nếu mua được nhà thì chúng ta liền ở bên nhau, nếu mua không được, chúng ta không thể kết hôn.

Tiểu Vu vừa nghe, lập tức đỏ mắt hỏi:

-Nhà ở quan trọng như vậy sao?

Tiểu Xán lắc đầu nói:

-Em không để bụng có nhà ở hay không, thứ em để ý là tương lai chúng ta. Anh không có nhà, em có thể đi theo anh, nhưng mà... Anh không bước qua nổi cửa của ba mẹ em.

Tiểu Vu nghe vậy, tức khắc trầm mặc...

Tiểu Xán nói:

-Em còn một ý khác, anh từ chức đi. Chúng ta đến phương Nam, chỗ đó lương cao hơn, nếu chúng ta cùng nhau dốc sức làm việc, vẫn sẽ có cơ hội.

Tiểu Vu suy sụp ngồi xuống, hai tay ôm mặt, nói:

-Anh... em biết mà, thân thể mẹ anh... anh không đi được.

Tiểu Xán nói:

-Tiểu Vu, em cũng hết cách rồi, em thật sự hết cách rồi. Áp lực cuộc sống, áp lực ba mẹ đều ở trên người em, em không gánh nổi... Hoặc là đi xa, hoặc là...

Tiểu Vu nghe đến đó, tức khắc nóng nảy, hắn kêu lên:

-Anh thừa nhận hiện tại anh mua nhà không nổi. Nhưng Tiểu Xán à, em tin anh đi, giá nhà thật sự sắp tăng rồi, chờ nó tăng lên, phần trăm hoa hồng của anh cũng sẽ nhiều hơn, hơn nữa mọi người sẽ điên cuồng mua nhà, anh nhất định bán được nhiều hợp đồng, kiếm rất nhiều tiền, sau đó mua một căn nhà cho chính chúng ta.

Tiểu Xán chua xót nói:

-Tiểu Vu, mấy lời này anh đã nói với em từ năm ngoái rồi, bây giờ lại nói tiếp, anh cảm thấy, cho dù em tin, nhưng ba mẹ em có tin không? Thôi anh nói đi, anh thật sự tính toán để em đến phương Nam một mình? Quyết định hai đứa hai nơi, chia tay nhau sao?

Tiểu Vu nói:

-Lần này là thật sự, em có thể lên trên mạng kiểm tra một chút, bên Nhất Chỉ sơn kia...

Tiểu Xán nghe thế, chút nhẫn nại còn sót lại mất sạch, cô kêu lên:

-Đủ rồi! Đừng nói nữa! Đừng có nói lại chuyện cũ có được không? Những cái đó chỉ là nghe đồn, thứ em muốn là sự thật, thứ đáng tin cậy chút... Thứ có thể sờ thấy được! Em không muốn lại đợi nữa! Em thật sự mệt mỏi quá...

Tiểu Xán nói đến đây, không ngăn được nước mắt rơi xuống.

Tiểu Vu nghe được lời này, đôi mắt cũng đỏ lên, hắn vò đầu bứt tóc nói:

-Thực xin lỗi, Tiểu Xán... Là anh vô dụng. Nhưng, anh thật sự không thể đi, mẹ anh nằm liệt, anh đi rồi, ai sẽ chiếu cố bà? Anh từ nhỏ đã không cha, mẹ anh vất vả nuôi anh lớn lên, bây giờ cuối cùng anh cũng đã trưởng thành, có thể chăm con sóc bà, anh không thể đi như vậy được. Anh đi rồi, anh còn là người sao?

Tiểu Xán vô lực nói:

-Vậy anh vứt bỏ em thì là người sao.

Vẻ mặt Tiểu Vu tuyệt vọng, nói:

-Anh... anh không phải là người, là anh không có phước phần này...

Nói đến đây, Tiểu Vu vẫn là không cam lòng nói:

-Tiểu Xán, em tin tưởng anh một lần cuối cùng được không? Giá nhà thật sự sắp tăng... Anh sẽ có rất nhiều hợp đồng, anh sẽ...

Tiểu Xán suy sụp thở dài nói:

-Thực xin lỗi, em không thể đi tiếp giấc mộng này với anh. Em sẽ đến phương Nam, em sẽ nỗ lực làm việc, nếu em kiếm được tiền... Khi đó, nếu em còn chưa gả, anh còn chưa cưới, anh tới đón em được chứ? Chúng ta cùng nhau mua nhà, kết hôn...

Tiểu Vu nghe được lời này, hoàn toàn không ngăn nổi nước mắt nữa, hắn khóc như mưa, mấy lần hắn mở miệng muốn nói gì đó, thế nhưng cuối cùng đều nhịn xuống, cái gì cũng không thể nói ra nổi.

Hai người lại lâm vào trong trầm mặc lần nữa.

Đúng lúc này, Phương Chính vỗ vỗ đầu Hồng Hài Nhi, ý bảo đến phiên chúng ta lên sân khấu rồi.

Sau đó, Phương Chính gõ cửa, nói:

-Hai vị thí chủ, thật ngại quá, quấy rầy một chút. Hiện tại có nhà nào để bán không?

Nghe được lời này, Tiểu Xán lau nước mắt nói:

-Anh bận việc của anh đi, buổi chiều em đi xe lửa...

Tiểu Vu thấy vậy, tức khắc nóng nảy, hắn nói với Phương Chính:

-Xin lỗi, có nhà để bán, ngài tìm đồng nghiệp của tôi đi, tôi có chuyện quan trọng hơn phải làm.

Tiểu Xán vừa nghe, rõ ràng sửng sốt, thế nhưng vẫn là đi ra ngoài.

Phương Chính lại lạnh nhạt nói:

-Thí chủ, bần tăng chính là muốn mua rất nhiều căn nhà, thí chủ có thể kiếm rất nhiều tiền.

Tiểu Vu vung tay lên nói:

-Tôi không cần tiền, ngài tìm người khác đi.

Khi nói chuyện, Tiểu Vu đã đuổi theo Tiểu Xán.

Phương Chính lại ngăn cản Tiểu Vu, mỉm cười nói:

-Bần tăng muốn mua chỗ thí chủ.

Tiểu Vu lại căn bản không nghe, kêu lên:

-Bao nhiêu tiền tôi cũng không quan tâm, tôi chỉ muốn bạn gái của tôi!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay