Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1354

Chương 1354: Đại Sư Cũng Đầu Cơ Bất Động Sản.

schedule ~14 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1354: Đại Sư Cũng Đầu Cơ Bất Động Sản.

Tỉnh Nghiên cũng nói:

-Căn cứ theo điều tra nghiên cứu của tôi, ảnh hưởng đến hôn nhân ngoại trừ vấn đề nhà ở kỳ thật nhiều hơn cả vẫn là vấn đề tình cảm. Trong tình huống bình thường, tình yêu nảy sinh trong lúc khốn khó bần cùng, hơn nữa nếu còn đồng cam cộng khổ với nhau, thật sự yêu thương lẫn nhau, đại đa số đều sẽ không để ý đến vấn đề có nhà ở hay không, ở bên nhau là đủ rồi.

Thế nhưng được như vậy chung quy là rất ít, đại đa số đều là bất chợt gặp gỡ, gặp được nhau trong một lần ngẫu nhiên nào đó, sau đó thấy hợp liền chớp thời cơ kết hôn.

Bọn họ có tình yêu, nhưng tình yêu đó không đủ nồng nàn, cho nên, dù là vì đảm bảo cho chính mình, hay là vì cuộc sống tương lai càng thêm thoải mái, yêu cầu kèm theo cũng nhiều hơn.

Cho nên, người vợ thực sư, kỳ thật rất khó có...

Hồng Hài Nhi nhếch miệng nói:

-Sau này mình phải tìm một người vợ thực sự mới được.

Phương Chính giơ tay quăng ngay cho nó một cái tát, nói:

-Con còn muốn cưới vợ sao?

Lúc này Hồng Hài Nhi mới nhớ tới bản thân mình là một hòa thượng, đời này đừng mong cưới vợ, nó rụt cổ nói:

-Sư phụ, con chỉ là thuận miệng nói thôi, ha ha... Ai nha, sư phụ, người nói xem, đám người đó đáng giận như thế, có cần con đi đập cho bọn họ một trận không?

Phương Chính lắc đầu nói:

-Đánh bọn họ một trận cũng vô dụng, trọng điểm là phải làm thế nào để giải quyết tình hình trước mắt! Giá nhà đi lên, nhất thiết phải ép nó xuống lại mới được! Con cũng nghe rồi đấy, khái niệm kích cầu của bọn họ là tăng giá nhà ở có trong tay, bọn họ chỉ cần bắt đầu một chút...

Những người có nhà ở trong tay, bởi vì nguyên nhân lợi nhuận, tất nhiên sẽ tăng giá theo.

Cái này y như một cái hộp Pandora, một khi mở ra, ma quỷ ở bên trong sẽ cuồn cuộn lao ra ngoài, mà thứ cuối cùng gặp phải tai ương chính là nhân dân Tùng Vũ huyện.

Hồng Hài Nhi nói:

-Sư phụ, vậy người có biện pháp nào hay không?

Phương Chính nhìn về phía Tỉnh Nghiên hỏi:

-Thí chủ, bần tăng không hiểu mấy thứ này, cô có biện pháp nào hay không?

Tỉnh Nghiên nói:

-Tôi cũng không có biện pháp nào quá tốt cả, dù sao trên thế giới cũng không có tội danh đầu cơ bất động sản. Biện pháp duy nhất mà lúc này tôi có thể nghĩ đến chính là thu thập chứng cớ, sau đó phơi bày bọn họ ra ánh sáng, rồi tìm chính phủ để chính phủ hạn chế bọn họ. Ngoài ra cũng chẳng còn biện pháp nào ổn hơn.

Phương Chính nói:

-Một khi đã như vậy, thí chủ cứ dựa theo lời mình đã nói mà làm đi, nơi này cứ việc giao cho chúng tôi!

Tỉnh Nghiên nói:

-Đại sư, bây giờ ngài định làm gì?

Phương Chính nói:

-Bây giờ bần tăng có thể làm gì? Bọn họ đã muốn đầu cơ bất động sản như thế, để bần tăng giúp bọn họ đầu cơ.

Tỉnh Nghiên sửng sốt, nói:

-Đại sư, ngài đầu cơ?

Phương Chính cười ha hả, hắn nhỏ giọng nói mấy câu với Tỉnh Nghiên, Tỉnh Nghiên lập tức sáng mắt, cô cười nói:

-Không hổ là đại sư không đứng đắn, cái trò này chơi vui đó. Tiền không cần ngài chi, tôi vẫn còn có chút tiền tiêu vặt!

Lời này vừa nói ra, Phương Chính trực tiếp trợn trắng mắt...

Nhìn bộ dáng kia của Phương Chính, Tỉnh Nghiên nhếch miệng cười nói:

-Tôi nói thật, là tiền tiêu vặt.

Khi nói chuyện, Tỉnh Nghiên lấy ra một tấm thẻ đưa cho Phương Chính bảo:

-Đây là thẻ ngân hàng của tôi, mật mã là 939587, cầm đi dùng đi, nếu không đủ thì cứ nói với tôi. Tôi đi hội báo với chính phủ một chút... Thế nhưng phỏng chừng không ra quyết định nhanh được, dù sao giá nhà đất cũng thuộc về nền kinh tế, nếu chính phủ can thiệp quá nhiều, rất dễ đưa tới rất nhiều phê bình.

Hơn nữa, đôi khi động một chút là ảnh hưởng toàn bộ, không có cách nào khác cả. Đúng rồi, chuyện ngài sắp làm, không có một chứng minh thư khác là không xong. Để tôi bảo Tỉnh Vũ Hàng của tôi giúp ngài...

Phương Chính vừa nghe, dứt khoát quăng rắc rối lại cho Tỉnh Nghiên:

-Được, làm cái này cô am hiểu hơn bần tăng. Bần tăng không tranh với các người nữa, các người làm đi.

Tỉnh Nghiên ha hả cười nói:

-Đại sư, ngài thật sự không muốn trải qua cảm giác tiêu tiền như nước một lần sao?

Phương Chính nghe vậy, thực sự có chút động tâm, tuy rằng hắn có không ít tiền nhan đèn, nhưng hắn chỉ có thể sử dụng rất ít số tiền kia..

Quan trọng nhất chính là, cho dù có chỗ để sử dụng, một kẻ từng nghèo khổ như hắn cũng sẽ không tiêu bậy bạ.

Nhưng là lúc này đây...

Tỉnh Nghiên đưa thẻ ngân hàng cho Phương Chính nói:

-Cầm đi đi.

Phương Chính gật gật đầu nói:

-Được rồi, bần tăng liền thỏa nghiện một lần vậy.

Chờ Tỉnh Nghiên đi rồi, Hồng Hài Nhi tò mò hỏi:

-Sư phụ, rốt cuộc người muốn làm gì?

Phương Chính cười nói:

-Con cứ đi theo là được.

Nói xong, Phương Chính mang theo Hồng Hài Nhi đi ra ngoài, Phương Chính tùy tiện nhìn bốn phía, tìm đại một cái máy ATM, đút thẻ vào khe nhận thẻ.

Vừa nhìn một cái, Phương Chính đã phải trợn mắt lên, sau đó hắn xoa lấy xoa để con mắt rồi vỗ vỗ đầu Hồng Hài Nhi nói:

-Tịnh Tâm, con đếm giúp vi sư xem trên này có bao nhiêu con số không.

Hồng Hài Nhi đi lên, nhìn một hồi, sau đó lại lấy ra hai bàn tay, cứ mỗi một số không là quặp vào một ngón tay, kết quả lát sau hết cả hai bàn tay thì nó đặt mông ngồi luôn xuống đất, ôm bàn chân bắt đầu tiếp tục đếm số ...

Cuối cùng nó ngửa đầu nói:

-Sư phụ, mười, mười ba tỷ...

Phương Chính yên lặng xoa đầu nó rồi nói:

-Vất vả cho con rồi, sau này số nào nhiều hơn hai mươi chữ số thì không tìm con nữa.

Hồng Hài Nhi: "..."

Chính cái gọi là: Tiền là lòng can đảm của người đàn ông. Có tiền, Phương Chính thẳng eo thẳng lưng, không hề do dự vọt vào trong một công ty môi giới địa ốc...

Cùng lúc đó, trong công ty môi giới địa ốc, có hai người trẻ tuổi đang ngồi ở kia, hưng phấn nói chuyện gì đó.

-Tiểu Vu, đã nghe gì chưa? Giá nhà chúng ta sắp tăng rồi!

Một người đàn ông hưng phấn nói.

-Tôi cũng đã nghe rồi anh Thạch ạ. Mọi người đều nói Phương Chính trụ trì chính là Đức Phật trên trời, nơi ngài ở tự mang phúc khí, hơn nữa còn có Phật khí tràn ngập, có thể kéo dài tuổi thọ, trừ bỏ bệnh tật nữa đó... Quan trọng nhất chính là vận may! Con người ta tồn tại, ba phần là nỗ lực, bảy phần là vận may, hễ có vận may rồi thì chính là thời cơ tới, thời đã tới có muốn cản cũng không được!

Tiểu Vu hưng phấn nói.

Anh Thạch cười ha hả nói:

-Đúng vậy, tôi cũng nghe nói thế. Tùng Vũ huyện chúng ta là nơi có khoảng cách gần với Nhất Chỉ tự nhất, huyện ta chính là đất lành. Thế nhưng tốt nhất vẫn là Nhất Chỉ thôn, đó mới gọi là đất phong thủy chính hiệu chứ. Cậu nhìn thôn dân Nhất Chỉ thôn xem, toàn giàu có cả... Đáng tiếc, chỗ đó không mua bán đất, mà người ngoài muốn nhập cư cũng không được...haizz...

-Anh Thạch, anh có thể cưới một em gái Nhất Chỉ thôn nào đó mà, cưới vào tay rồi, anh còn không phải là rể của Nhất Chỉ thôn sao? Sau này tài vận hanh thông, nhân sinh đạt tới đỉnh cao nhẹ nhàng cỡ nào đây, ha ha...

Tiểu Vu trêu chọc nói.

Anh Thạch trợn mắt nói:

-Thôi đi, hiện tại nam thanh nữ tú ở Nhất Chỉ thôn báu đến cỡ nào, biết bao người tranh đoạt. Tôi nghe nói, nhà nào có con trai còn chưa kết hôn, bậc cửa cũng bị người môi giới với bà mối đạp hỏng luôn. Đáng tiếc, đến bây giờ vẫn chưa thấy ai thành công cả... Vẫn là lui về tìm cách khác vậy.

Nhất Chỉ thôn là tốt nhất, tiếp đó mới đến các thôn lân cận, thế nhưng vẫn kém xa Nhất Chỉ thôn.

Bây giờ nơi tốt nhất chính là phía Đông Nam của Tùng Vũ huyện, nơi đó có thể nghe được tiếng chuông và tiếng trống của Nhất Chỉ tự, là địa phương gần đất lành nhất. Đáng tiếc lúc này tôi không đủ tiền, nếu không đã đi mua một căn rồi.

Tiểu Vũ gật đầu theo, đồng thời nói:

-Không chỉ riêng cái đó, còn có người nói vì có Nhất Chỉ tự nên bên đó sắp bị biến thành khu du lịch rồi. Lần trước thành phố còn đang thảo luận chuyện này nữa đấy.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay