Chương 1353: Cuộc Sống Không Dễ Dàng
Tiểu Lâm vừa nghe, hoảng sợ:
-Anh Mậu, ý anh là sao? Quốc gia sắp làm gì ư?
Anh Mậu rung đùi đắc ý nói:
-Đừng có lo lắng quá đáng như thế, điều này không phải hết sức bình thường sao? Nhà ở là gì? Ban đầu, nhà ở là nhu yếu phẩm sinh tồn của nhân loại, có liên quan đến nhân sinh, nhưng bây giờ đã tiếng oán than dậy đất.
Hiện tại quốc gia không dám áp đặt, là vì động một nơi sẽ rung chuyển toàn bộ. Một quốc gia lớn như vậy, chính sách không thể tùy tiện sửa chơi, những nhân tố mà bọn họ phải suy xét còn nhiều hơn cả chúng ta.
Cho nên chúng ta mới có không gian và thời gian để sinh tồn, chờ quốc gia điều chỉnh tốt hết thảy rồi, lúc đó sẽ xuống tay với chúng ta. Đầu cơ bất động sản chỉ có thể làm nhất thời chứ không thể làm cả đời.
Đây là chúng ta đang thi chạy cùng quốc gia... kiếm nhiều chút nào hay chút ấy, sau này có tiền là có thể dưỡng lão.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cho dù là quốc gia mặc kệ, cậu cho rằng địa ốc còn có thể kiên trì mấy năm?
Hiện giờ dân số già đi nghiêm trọng, chờ đám người già đó chết hết rồi, khắp nơi đều là nhà ở. Ngoại trừ những thành phố lớn tập trung nhiều tài nguyên bị vắt kiệt ra, các thành thị bình thường đều đầy rẫy nhà bỏ không, khi đó, nhà ở còn không bằng cải trắng.
Tiểu Lâm cái hiểu cái không hô vâng...
Cùng lúc đó, Tỉnh Nghiên ở phòng bên cạnh nghe kể chuyện xem náo nhiệt phải nổi giận mắng:
-Mấy tên quỷ hút máu đáng chết! Cuộc sống người dân đã khổ lắm rồi, so sánh với tốc độ phát triển của quốc gia là chênh lệch cực đại. Rất nhiều người vẫn còn đang phấn đấu thoát khỏi cái nghèo cái sinh tử, vất vả lắm mới tích cóp được chút tiền, vậy mà đám rùa đen khốn kiếp này lại hốt sạch toàn bộ. Những người đó cố gắng tích cóp tiền bạc, muốn cải thiện cuộc sống mới dồn tiền mua một cái nhà để ở, rốt cuộc lại rơi vào chỗ khốn cùng. Bọn họ là đang áp bức những người cùng khổ nhất trong tầng lớp xã hội thấp nhất!
Hồng Hài Nhi nói:
-Tỉnh Nghiên thí chủ, thực sự có nghiêm trọng như thí chủ nói không?
Phương Chính nói:
-Cuộc sống của mọi người không rời ăn ở, mặc, đi lại. Chỉ cần bất kì nhu cầu nào trong đó không được thỏa mãn cũng sẽ khiến xã hội bất an. Những người này thoạt nhìn là đang kiếm tiền, kỳ thật lại đang phá hỏng thế cân bằng của xã hội. Bọn họ gom tiền khắp nơi, mà tiền đó không phải là của những người có tiền, cũng không phải của những người đầu tư tiền, mà là của những người nghèo vốn không có bao nhiêu tiền!
Hồng Hài Nhi nói:
-Người nghèo có thể không mua mà...
Phương Chính lắc đầu nói:
-Bọn họ chính là bắt được tâm lý không thể không mua của những người nghèo, cho nên mới có thể không hề sợ hãi như thế. Có thể nói thế này, những kẻ có tiền đều có nhà để ở, nếu mua thêm, đắt một chút cũng không ảnh hưởng mấy. Nhưng giá nhà đắt một chút, đối với rất nhiều người bình thường mà nói lại chính là trí mạng!
Cho một ví dụ đơn giản, có vài bậc cha mẹ, cả đời tích cóp được 50 vạn. nếu con cái kết hôn mua nhà ở, nếu giá nhà ở nằm trong phạm vi hợp lí, tỷ như hiện tại 2000 một mét vuông, bọn họ có thể tiêu hai mươi vạn để mua một căn nhà một trăm mét vuông, lại tiêu thêm mười mấy vạn để trang hoàng đơn giản một chút, như vậy là con cái đã có nhà để ở, bọn họ cũng còn dư chút tiền dưỡng lão...
Chờ đến khi con mình kiếm được tiền, hoặc là bọn họ lại kiếm thêm được một ít, vậy là có thể cải thiện sinh hoạt.
Hoặc có thể nói, rốt cuộc có thể sống cho ra hồn...
Hồng Hài Nhi nghe thế liền có chút không hiểu, gãi gãi đầu nói:
-Cái gì mà gọi là sống cho ra hồn? Bộ trước đó bọn họ sống chẳng ra gì sao?
Phương Chính lắc đầu nói:
-Người trước có sinh, sau có sống, sinh dễ dàng, sống cũng dễ dàng, muốn sống cho ra hồn thì rất khó khăn. Hầu như toàn bộ người dân, từ khi mới vừa sinh ra đã học cách tích cóp tiền bạc. Đây cũng là chuyện mà người nước ngoài không cách nào hiểu được, bọn họ cảm thấy dân ta không khỏi quá tiết kiệm.
Nhưng bọn họ không hiểu được, nước ta tuy có vẻ giàu có, nhưng thật sự trong tay mỗi người dân cũng không được bao nhiêu tiền, đủ để ấm no mà thôi.
Dân ta từ khi mới sinh ra đã bắt đầu phấn đấu cho mục tiêu sinh tồn, chứ không phải phấn đấu cho sinh hoạt.
Cho nên người ta mới không có nhiều thời gian đi chơi các loại thú vui yêu thích khác nhau, họ dùng nhiều thời gian hơn để mưu tính cho tương lai.
Bởi vì bọn họ hiểu rất rõ, tương lai là cần một khoản chi phí khổng lồ tới chống đỡ.
Thứ đầu tiên bọn họ gặp phải chính là đi học, mặc dù chính phủ có hỗ trợ một ít chi phí học hành, nhưng có rất nhiều gia đình lại không chịu nổi chi phí cho việc học thêm.
Mặc dù quốc gia không cho học thêm, nhưng học sinh có cách nào khác đâu? Thi đại học chính là cá chép vượt vũ môn, là trăm quân đi qua một cây cầu độc mộc, anh không kiếm biện pháp học nhiều thêm một chút, chuẩn bị nhiều thêm một chút, ai dám chắc rằng bản thân có thể chen chân vào giảng đường đại học?
Đại học đối với rất nhiều người nghèo mà nói, đó chính là một con đường sáng sủa giúp bản thân có thể trở mình trong tương lai.
So với việc ra ngoài làm công thì có thể thấy được rõ ràng hơn, hơn nữa có nỗ lực thì mới đạt được mục tiêu.
Sau khi tốt nghiệp đại học, kết hôn lại là một khoản chi phí lớn.
Chúng ta và nước ngoài có vài chỗ không giống nhau, người nước ngoài cho rằng quan hệ yêu đương là bình đẳng, hết thảy đều chia đều, không có việc ai bỏ nhiều tiền hơn ai.
Nhưng chúng ta, kết hôn đối với nhiều nam thanh niên mà nói, đó chính là một tai nạn lớn!
Bởi vì kết hôn sẽ đòi hỏi mua sắm, lễ hỏi, tiệc rượu, nhà ở, xe cộ các thứ.
Dưới loại phong tục này, cho dù nhà gái cực kì tốt bụng không đòi hỏi toàn bộ, nhưng vì mặt mũi hai nhà, nhà trai cũng sẽ liều mạng sắm sửa hết mọi thứ.
Không phải đàn ông chết vì sĩ diện, có đôi khi đây chính là tình yêu của các bậc cha mẹ, cho dù bản thân có cực có khổ cũng không ngại lấy ra toàn bộ tài sản mà mình tích cóp được, cho dù ngày mai không còn cơm để ăn, cũng nhất quyết cho đi những thứ tốt nhất giúp con mình mua sắm đầy đủ.
Trên thực tế, chi phí này chính là chí phí nhiều nhất và cần thiết nhất!
Liền giống như lời vi sư đã nói, nếu giá nhà rất thấp, như vậy sau này khi hôn lễ xong xuôi, cho dù là con cái hay cha mẹ vẫn có thể bắt đầu sinh sống ổn định. Nhưng nếu giá nhà lập tức tăng từ hai ngàn lên đến một vạn thì sao?
Hai vợ chồng già cực cực khổ khổ tích cóp 50 vạn, chỉ có thể chi trả một căn nhà, thậm chí muốn trang hoàng đơn giản cũng không nổi!
Hơn nữa, một khi toàn bộ tiền bạc bị tiêu sạch sẽ khiến bọn họ trở nên không xu dính túi!
Càng đáng sợ chính là, nếu lúc này lại gặp phải tai nạn hay bệnh tật nào đó, chờ đợi bọn họ, rất có thể không phải hôn lễ, mà là lễ tang!
Thậm chí ngay cả lễ tang cũng không làm nổi...
Nếu giá nhà lại tăng thì sao?
Bọn không chỉ không xu dính túi, e rằng còn phải nợ ngập đầu...
Từ một chuyện cứ tưởng sẽ thoát khỏi bần cùng, sống một cuộc sống êm đềm hạnh phúc, rốt cuộc tan tành vì giá nhà tăng cao.
Vốn bọn họ có thể an cư lạc nghiệp, cả nhà hạnh phúc, lại gặp phải vấn đề trả nợ và kinh tế gia đình sau này. Lúc này, bọn họ làm sao sống cho ra hồn được? Bọn họ chỉ có thể nỗ lực sinh tồn như cũ...
Người già phấn đấu cả đời, cuối cùng kết quả vẫn là không thể nào hưởng thụ nhân sinh.
Không thể không nói, đây là một bi ai.
Nghe đến đó, Hồng Hài Nhi cả giận nói:
-Con hiểu rồi, giống như đám rùa đen này đã lấy sạch hy vọng của người nghèo!
Tỉnh Nghiên gật đầu nói:
-Đúng là như thế, tôi có quen một anh bạn, vốn đang chuẩn bị kết hôn, trong nhà cũng chuẩn bị tốt tiền mua nhà rồi. Kết quả, giá nhà đột nhiên bị người ta nâng lên, làm cho gia đình không thể chịu nổi gánh nặng mua nhà. Không cách nào mua nhà...
Cuối cùng, việc hôn nhân này không thành, anh bạn kia dưới cơn túng quẫn nhảy lầu tự sát.
Hồng Hài Nhi nhếch miệng nói:
-Cô gái kia hay thật, không có nhà là không chịu kết hôn sao?
Phương Chính giơ tay quăng cho Hồng Hài Nhi một cái cốc, nói:
-Mỗi người đều có quyền lợi theo đuổi hạnh phúc chính mình, cũng có tiêu chuẩn để theo đuổi hạnh phúc chính mình. Các cô gái muốn cái gì, đó là quyền của bọn họ, lại không phải ép mua ép bán mua bán hoặc là lừa hôn, đừng nghĩ người ta chẳng ra gì như thế.