Chương 1350: Gây Chuyện Ngay Dưới Mắt Phương Chính
Mà cái gọi là phong tỏa ngọn núi, đối với vị khách quen của Nhất Chỉ tự và Nhất Chỉ thôn như cô mà nói, tự nhiên cũng coi như không tồn tại.
Lúc này, phụ nữ mang giày cao gót leo núi, Phương Chính chỉ biết có một người như thế, cho nên không cần ngẩng đầu lên cũng biết đó là cô,
Tỉnh Nghiên trước sau như một, vẫn quần da và áo khoác lông.
Mới vào đầu xuân, mặc bộ quần áo này vào giúp tôn dáng cực kì, khiến toàn thân cô trở nên thật xinh đẹp, rất có phong thái một vị nữ vương.
Tỉnh Nghiên trực tiếp đi đến phía đối diện Phương Chính, nói:
-Phương Chính, ngài đang làm gì thế? Nghiên cứu phật pháp nữa sao?
Phương Chính ngồi xổm ở kia, nhìn một con kiến trên mặt đất đang bò ra khỏi tổ, nói:
-Cô đã gặp qua hòa thượng nhà ai ngồm xổm trên mặt đất, nghiên cứu tổ kiến mà lĩnh ngộ được phật pháp chưa?
Tỉnh Nghiên cứng họng, tiếp tục hỏi:
-Vậy ngài đang chán à?
Phương Chính nói:
-Cô đã gặp qua hòa thượng nhà ai có chút việc nào đó để làm sẽ rảnh rỗi ngồi xổm xem tổ kiến chưa?
Tỉnh Nghiên vừa nghe, tức khắc vui vẻ:
-Chán là được, đi, xuống núi với tôi!
Phương Chính sửng sốt, nói:
-Xuống núi? Làm gì?
Tỉnh Nghiên nói:
-Tôi phát hiện một tin tức lớn, đang khai thác. Thế nhưng tôi thiếu người trợ giúp, mà lão Miêu thì già quá rồi, không tiện di chuyển nhiều. Tôi nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có ngài thôi. Thế nào, có đi hay không?
Phương Chính nói:
-Tin tức lớn? Lớn đến cỡ nào? Còn muốn bần tăng giúp?
Tỉnh Nghiên thò qua, thấp giọng nói hai câu.
Phương Chính nhăn mày, nói:
-Còn có chuyện này? Chính phủ mặc kệ sao?
Tỉnh Nghiên thở dài nói:
-Con người quá thông minh, luôn tìm lỗ hổng để lợi dụng. Huống chi, luật pháp cũng không đưa loại hành vi này vào khung tội phạm. Thế nào? Có đi hay không?
Phương Chính nói:
-Đi, đi xem. Bọn người kia ngày thường gây chuyện phiền phức cũng thôi đi, còn dám lợi dụng bần tăng lừa người ta nữa, chuyện này không thể chấp nhận được. Nhân quả ở trên người, không thể mặc kệ, đi, bần tăng cùng thí chủ xuống núi!
Tỉnh Nghiên nói:
-Ơ, dứt khoát đồng ý như vậy? Có phải ngài ở trên núi quá chán rồi hay không?
Phương Chính nói một câu kinh điển:
-Phật dạy, không thể nói!
Tỉnh Nghiên vừa nghe, tức khắc phá lên cười:
-Tăng nhân không nói dối, ngài không thừa nhận, đã nói lên là sự thật.
Phương Chính bất đắc dĩ một hồi...
Vừa nghe đến muốn xuống núi, Hồng Hài Nhi nhanh chóng vọt lại đây, ôm đùi Phương Chính gào thét tru tréo:
-Sư phụ, trên núi quá nhàm chán, mang con đi cùng với. Bằng không, người đi rồi, trên núi này liền càng nhàm chán hơn...
Phương Chính nhìn những đứa còn lại, con khỉ, Độc Lang cũng không có hứng thú xuống núi.
Con sóc thích điêu khắc, bây giờ đang đi theo lão Mã cùng lão Tôn, chơi vô cùng vui vẻ, cũng không muốn xuống núi.
Cá mặn cũng không muốn đi ra ngoài, nó mỗi ngày đi theo đám công nhân khoác lác tới nghiện rồi.
Nếu Hồng Hài Nhi ở lại cũng không có việc gì làm, Phương Chính dứt khoát mang theo Hồng Hài Nhi xuống núi.
Xe của Tỉnh Nghiên đỗ trong bãi đỗ xe mới xây của Nhất Chỉ thôn, cô đua xe một đường chạy về Tùng Vũ huyện, sau đó tìm một khách sạn cho mọi người ở tạm.
-Thí chủ, người cô nói ở đâu?
Phương Chính hỏi.
Tỉnh Nghiên chỉ phòng bên cạnh nói:
-Ở ngay phòng bên cạnh, tôi phải dùng quan hệ mới đặt được phòng bên cạnh họ. Bọn người kia thật sự quá đáng giận, kể từ khi bọn họ tới, toàn bộ Tùng Vũ huyện đều trở nên lộn xộn.
Ngay khi đang nói chuyện, bỗng nhiên có tiếng động vang lên ở phòng bên cạnh, hình như có thứ gì đó rơi xuống mặt đất hỏng rồi.
Phương Chính ra dấu im lặng với Tỉnh Nghiên, sau đó nhanh chóng ngồi xếp bằng, yên lặng chuyển động Phật Châu trong tay...
Tỉnh Nghiên không rõ Phương Chính đang làm gì, nhìn về phía Hồng Hài Nhi, kết quả Hồng Hài Nhi cũng ra dấu im lặng.
Tỉnh Nghiên đành phải câm miệng, kiên nhẫn chờ ở bên cạnh.
Ước chừng hơn mười phút sau, Tỉnh Nghiên bỗng nhiên phát hiện, dường như Phương Chính có thay đổi!
Rõ ràng là hắn ngồi ở chỗ kia, lại phảng phát như đang ở nơi nào xa xôi lắm, hơn nữa cái loại cảm giác này càng ngày càng mạnh mẽ!
Đồng thời, cô phát hiện, toàn thân Phương Chính phảng phất tản mát ra một loại thần vận nào đó, làm người ta theo bản năng muốn cúng bái hắn.
Ngay tại lúc Tỉnh Nghiên vì chuyện này mà kinh ngạc hết sức, Phương Chính chậm rãi mở hai mắt!
Tỉnh Nghiên theo bản năng bưng kín miệng, mới khiến bản thân không có kêu ra tiếng! Cô không biết nên hình dung đôi mắt trước mặt như thế nào!
Trong ánh mắt của Phương Chính là tang thương vô tận, giống như một ông cụ nhìn thấu hết mọi thứ ở ngàn thế muôn đời, lại giống như thần linh nhìn xuống chúng sinh, lại giống như Phật Tổ, trong mắt không có bất kì tạp niệm nào!
Một giây kia, Phương Chính trong mắt Tỉnh Nghiên, thật sự giống như Phật Tổ...
Đúng lúc này, Phương Chính bắn về phía bức tường giữa hai phòng!
Ngay sau đó, Tỉnh Nghiên đã che miệng cũng vẫn phát ra âm thanh kinh ngạc, chỉ thấy bức tường kia giống như bị hòa tan, biến mất trong nháy mắt!
Nhưng điều làm Tỉnh Nghiên càng thêm kinh ngạc chính là, ba người ngồi ở phòng bên tựa hồ cũng không có phát hiện ra vách tường đã biến mất, bọn họ vẫn ngồi đó trò chuyện, vô cùng tự nhiên nhẹ nhàng.
Tỉnh Nghiên đứng dậy, tiến lại gần, sờ sờ, tường vẫn còn, chỉ là tường này biến thành trong suốt mà thôi.
Lúc này Phương Chính mới mở miệng:
-Thí chủ, không cần nhìn, đây là một loại thần thông nhỏ mà thôi. Tường trở nên trong suốt chứ không phải là biến mất, chúng ta liền nhìn xem các vị thí chủ ở phòng bên đến tột cùng đang làm cái gì và muốn làm cái gì đi.
Tỉnh Nghiên nghe vậy quay đầu lại, chỉ thấy ánh mắt Phương Chính đã biến trở về ban đầu, thanh triệt trong suốt, ấm áp như ánh mặt trời.
Thấy một màn như vậy, Tỉnh Nghiên vỗ vỗ lên ngực, thở ra một hơi nói:
-Hô... ôi trời ơi, đại sư, vừa mới nãy bộ dáng của ngài hù chết tôi.
Phương Chính cũng không biết bản thân lúc nhập đạo sẽ mang bộ dáng gì, vì thế tò mò hỏi:
-Thực dọa người sao?
Tỉnh Nghiên nghĩ nghĩ, lắc đầu nói:
-Cũng không thể nói là dọa người, tóm lại ấy, chính là khiến người ta rất không thoải mái. Bộ dáng vừa rồi của ngài giống như thần linh cao cao tại thượng, làm người ta theo bản năng phải kính sợ, không dám lỗ mãng.
Hồng Hài Nhi nói:
-Lúc nhập đạo sẽ giống như Thiên Đạo hóa thân, tự nhiên uy nghiêm vô lượng.
Phương Chính gật gật đầu nói:
-Tịnh Tâm, lần sau vi sư nhập đạo, con chụp giúp vi sư một tấm ảnh. Bộ dáng hết hồn như thế mà không có gì lưu niệm lại, thật đáng tiếc.
Tỉnh Nghiên: "..."
Hồng Hài Nhi: "..."
Xác định Phương Chính không có việc gì, Tỉnh Nghiên cũng yên tâm, cô cũng không khách khí, lấy camera ra bắt đầu ghi hình phòng bên cạnh.
Ba người Phương Chính, Hồng Hài Nhi, Tỉnh Nghiên liền ngồi ở trong phòng, nhìn nghe đám người cách vách nói chuyện.
Phòng bên, có hai người đang ngồi bên bàn trà, một người đàn ông thân hình mập mạp tay kẹp một điếu thuốc, người đàn ông còn lại là một thanh niên, vẻ mặt tươi cười nịnh nọt.
Trên giường có một cô gái đang nằm chơi điện thoại hết sức vui vẻ, không nói một lời.
Thanh niên thấy gã đàn ông mập mạp hút thuốc xong rồi, lập tức móc ra một cây xì gà, cắt xong đưa lên:
-Anh Mậu, hút thuốc.
Anh Mậu rất là vừa lòng với thái độ của thanh niên, khẽ gật đầu, tiếp nhận điếu thuốc, thanh niên châm thuốc cho hắn, lúc này anh Mậu mới nói:
-Tiểu Lâm à, tôi biết mục đích cậu tới đây, nói thẳng đi, nể tình chúng ta có quan hệ họ hàng, tôi cũng sẽ chiếu cố cậu.
Tiểu Lâm vừa nghe, tức khắc mừng như điên, nói:
-Anh Mậu, em cũng không có ý gì khác, chính là muốn học hỏi kinh nghiệm của anh. Hiện tại ở chỗ chúng em không ai không biết anh Mậu là người có tài hoa hơn người, tiền kiếm đếm không hết...