Chương 1349: Tôn Nghiêm
Thế nhưng điều thật sự khiến Phương Chính kinh ngạc chính là, hai ông cụ này xác thực không chịu bỏ qua, cứ âm thầm nghị luận xem làm cách nào để có thể di dời chỉnh thể ngôi chùa ra phía sau một chút...
Phương Chính vừa nghe liền vỗ trán, sao hắn lại không nghĩ tới nhỉ?
Vì thế, vào ban đêm, Phương Chính bảo Hồng Hài Nhi hỗ trợ, hai người hợp lực thi pháp, dịch chuyển chỉnh thể ngôi chùa ra phía sau khá nhiều...
Ngày hôm sau, lão Mã và lão Tôn trước đó còn đang vắt óc suy nghĩ xem nên làm thế nào để có thể dịch chuyển toàn bộ ngôi chùa ra phía sau một cách toàn vẹn, lập tức trợn tròn mắt!
-Đây là tình huống gì? Lão Mã, rõ ràng tôi nhớ ngôi chùa vốn ở vị trí này, sao bây giờ lại dịch chuyển ra phía sau nhiều thế?
Lão Tôn kinh ngạc hô lên.
Lão Mã cảm thán nói:
-Phỏng chừng lại là thần thông rồi.
Lão Tôn cảm thán nói:
-Thần thông này cũng quá trâu bò... Đáng tiếc, thần thông không thể phổ cập, nếu không...
-Nếu không gì? Thần thông có lợi hại, bộ thay chúng ta xây nhà được sao? Huống chi, nếu thật sự phổ cập, lúc đó ai cũng có thể tự mình xây nhà, khi đó chúng ta liền trở nên vô dụng.
Lão Mã nói đến đây thở dài.
-A Di Đà Phật, hai vị thí chủ, bần tăng không tán đồng mấy lời này.
Đúng lúc này, thanh âm Phương Chính vang lên.
Hai người vội vàng quay đầu lại, chào hỏi:
-Xin chào Phương Chính trụ trì.
Phương Chính cười nói:
-Hai vị thí chủ vừa mới nói, bần tăng nghe được. Kỳ thật, thần thông thiên biến vạn hóa, muôn vàn sự tình, đều có thể tùy ý mà làm.
Lão Mã nói:
-Đại sư, chẳng lẽ thần thông cũng có thể xây nhà, điêu khắc?
Phương Chính nói:
-Đương nhiên có thể.
Sắc mặt lão Mã lập tức có chút khó coi, ánh mắt nhìn Phương Chính như thể nhìn một tên cướp sắp cướp đi bát cơm của mình vậy.
Phương Chính cười ha hả nói:
-Thí chủ đừng lo, tuy rằng thần thông dùng tốt, nhưng thần thông có tốt cỡ nào cũng không qua nổi tay nghề của hai vị sư phụ đây.
Nghe được lời này, tâm tình lão Mã cùng lão Tôn mới trở nên sung sướng...
Phương Chính tiếp tục nói:
-Khoa học kỹ thuật bây giờ phát triển như vậy, rất nhiều đồ vật có thể dùng máy móc để chế tạo ra, nhưng đồ vật thật sự quý giá lại đều là hàng thủ công của con người. Hai vị sư phụ, có biết vì sao hay không?
Lão Mã nói:
-Phí tổn, tinh lực bỏ vào khác nhau, số lượng tạo ra khác nhau, tạo thành kết quả.
Lão Tôn thì không cho là như vậy, nói:
-Rất nhiều thứ, nhân loại có thể làm được, máy móc làm không được. Cho nên, thủ công nhân loại đương nhiên là quý nhất.
Lão Mã nói:
-Đại sư cho rằng thế nào?
Phương Chính cười nói:
-Bần tăng cho rằng, không liên quan gì tới tất cả những thứ kia.
Lão Tôn cùng lão Mã ngạc nhiên...
Phương Chính ngửa đầu nhìn bầu trời nói:
-Hai vị thí chủ, kỹ thuật của nhân loại đang không ngừng sáng tạo, phát triển. Có lẽ có vài thứ bị mất đi trong dòng chảy thời gian, nhưng tài nghệ của nhân loại vẫn luôn tiến về phía trước, các người có đồng ý không?
Lão Tôn theo bản năng gật đầu nói:
-Chính xác, ví dụ như trên phương diện điêu khắc, người xưa có thể dùng mắt thường để điêu khắc ra kí tự trên quả hạch, nhưng bởi vì nguyên nhân mắt thường và hạn chế về mặt công dụng cụ, cho nên họ không thể điêu khắc kí tự trên gạo. Đến hiện đại, nhân loại có thể thông qua dụng cụ nhìn được những thứ càng nhỏ bé hơn trên thế giới, nên có thể khắc được kí tự trên gạo cũng không phải là chuyện kì lạ.
Phương Chính nói:
-Nếu là máy móc điêu khắc thì sao?
Lão Mã nói:
-Chỉ cần suy nghĩ, dùng máy móc để điêu khắc cũng là chuyện sớm muộn. Phải biết rằng, độ tinh vi trên một con chip, đừng nói là người xưa, hiện nay đại đa số người đều làm không được.
Phương Chính gật đầu nói:
-Đúng vậy, máy móc càng ngày càng mạnh. Lợi thế của con người trước máy móc không gì khác chính là óc sáng tạo và trí tưởng tượng. Con người hiện đại có thể dựa vào sức sáng tạo của chính mình và sử dụng máy móc để làm ra nhiều thứ mà trước đây họ không thể làm được. Thậm chí sản xuất hàng loạt những thứ đó... Nhân loại cũng là tự tay làm, cũng làm ra những đồ vật như thế, vì sao nhân loại làm ra lại càng quý giá hơn?
-Bởi vì kỹ thuật rất quý giá, ít người có thể làm được. Kỹ thuật này chính là giá trị.
Lão Mã nói.
Phương Chính lắc đầu nói:
-Bần tăng vẫn không cho là như thế.
Lão Tôn nói:
-Vậy đại sư thấy thế nào?
Phương Chính cười nói:
-Bần tăng cho rằng, những đại sư đó là dùng tay nghề của bọn họ để bảo vệ tôn nghiêm cho nhân loại! Cho nên giá trị của bọn họ càng cao!
Nghe được lời này, hai ông cụ đều sửng sốt, sau đó lâm vào trong trầm tư.
Lão Mã nói:
-Lý luận này tôi chưa bao giờ nghe qua.
Phương Chính cười nói:
-Đây chẳng qua là những điều mà bần tăng vẫn thường miên man suy nghĩ mỗi ngày mà thôi, không coi là thật. Thế gian vạn vật có muôn hình vạn trạng, góc độ nhìn nhận sự vật của mọi người không giống nhau.
Lão Tôn nói:
-Nhưng sau khi nghe đại sư nói xong, tôi càng đồng ý với cách nhìn nhận của đại sư. Những kỹ thuật, tư tưởng mà tôi vừa nói lúc nãy, xét cho cùng vẫn là nội tâm không cam lòng. Tôi không cam lòng tài nghệ của nhân loại sẽ kém hơn máy móc... tự tôn cuối cùng làm tôi không cách nào thừa nhận máy móc mạnh hơn con người. Thế nhưng, tôi tình nguyện trả giá cho tự tôn này! Những người có thể ngang bằng với máy móc hoặc thậm chí siêu việt hơn cả máy móc cũng đáng để chúng ta trả giá. Đại sư, ngài nói có đúng không?
Phương Chính nói:
-Bần tăng cũng tình nguyện trả giá, cho nên, giá trị của hai người so với thần thông của bần tăng càng đáng giá hơn nhiều. Thần thông của bần tăng chỉ là phương tiện, hai người lại đang giữ gìn tôn nghiêm. Cố lên đi, hai vị đại sư, bần tăng đã có chút gấp không chờ nổi được xem chùa chiền mới rồi.
Lão Tôn cùng lão Mã nghe vậy, nhìn nhau, đều thấy được vui mừng trong mắt lẫn nhau.
Khổ luyện tài nghệ chính là vì cái gì? Nói trắng ra, còn không phải là vì một phần tôn nghiêm kia?
Phương Chính đủ tôn trọng bọn họ, thứ bọn họ có thể đền đáp lại chính là tài nghệ tốt nhất!
Vì thế, hai ông cụ càng thêm nhiệt tình, lập tức nói:
-Đừng nói gì nữa cả, khởi công!
Hai người triệu tập công nhân, bắt đầu rầm rộ xây dựng...
Theo tiến độ làm việc của nhóm công nhân, Phương Chính bỗng nhiên phát hiện, hắn đột nhiên trở thành ngưởi rảnh rỗi nhất ở đây.
Bưng trà đổ nước cho các công nhân? Căn bản là người ta không cho, một đám đều nói chịu không nổi việc này, Phương Chính có nói thế nào cũng không được, họ chính là không cần.
Nhưng khi các đệ tử của Phương Chính đưa chút nước gì đó qua, đám công nhân đó lại tranh nhau cướp uống, cứ bảo uống ngon hơn bất kì thứ gì...
Đối với việc này, Phương Chính cũng đành bất đắc dĩ.
Bên kia, Hồng Hài Nhi đưa nước xong đã trở lại, cười ha ha nói:
-Sư phụ, người lại bị ghét bỏ, ha ha...
Phương Chính trừng nó, nói:
-Lo mà làm việc đi, chùa này sớm ngày xây xong cũng sớm ngày mở cửa.
Lời này chính hắn cũng không nhớ rõ đã nói bao nhiêu lần, thế nhưng nhàm chán không có việc gì làm, dù sao cũng phải tìm chút chuyện gì đó làm chứ?
Ngay tại thời điểm Phương Chính rảnh tới độ suy nghĩ có nên xuống núi giúp gà mái ấp trứng hay không, đột nhiên có một người quen tìm tới cửa.
Cộp cộp cộp.
Tiếng gót giày vô cùng quen thuộc.
Phương Chính không hề ngẩng đầu lên, nói:
-Tỉnh Nghiên thí chủ, cô lại có thời gian rảnh lên núi rồi.
So với những người khác, Tỉnh Nghiên có nhiều thời gian nhàn rỗi nhất, hơn nữa tin tức của Nhất Chỉ tự cũng là nhiều nhất xung quanh Hắc Sơn thị này.
Cho nên, Tỉnh Nghiên trên cơ bản là thường trú ở Nhất Chỉ thôn, không có việc gì liền chuyên môn chạy lên núi, Đông sờ sờ, Tây vỗ vỗ... Ngẫu nhiên tìm Phương Chính tâm sự mấy câu.