Chương 1348: Xây Dựng Thêm
- Đừng đùa, nếu thật sự có thần thông, quốc gia để yên chắc? Sớm tới xin xỏ tí gì rồi?
-Đúng thế, không phải công bố là Phương Chính đại sư có thần thông sao?
-Những tên đại sư giả đó còn nói mình có nội công nữa kìa, hô cái khẩu hiệu gì mà không cần ra chiêu ra thức gì cũng có thể thần không biết quỷ không hay đánh bay đối phương. Kết quả lên sân còn không phải là 1,2, 3 người ta chưa kịp làm gì đã ngã lăn đùng ra đất sao. Đương nhiên, không phải là tôi muốn hoài nghi Phương Chính trụ trì, tôi chỉ nói một đạo lí như thế thôi, tận mắt thấy mới tin được.
Các công nhân từ bên ngòai đến nghị luận sôi nổi.
Lão Tôn tiến lên nói:
-Phương Chính trụ trì muốn làm gì đây? Nhảy núi sao? Lúc này không cần phải biểu diễn cái loại thần thông đó chứ?
Ý tứ của lão Tôn rất rõ ràng, ông ta cho rằng Phương Chính muốn ở trước mặt mọi người biểu diễn tiết mục nào đó, thể hiện chút thần thông gì đó. Thế nhưng trong lời nói của ông ta vẫn tỏ ý không kiên nhẫn.
Vương Hữu Quý cũng không biết nên nói cái gì, bởi vì vừa mới nãy là con sóc chạy xuống đây nói với hắn, nhưng con sóc cũng chưa nói Phương Chính muốn làm gì cả.
Đang lúc Vương Hữu Quý không biết nói như thế nào, Tống Nhị Cẩu bỗng nhiên kêu lên:
-Phương Chính trụ trì động!
Lão Tôn vừa nghe, khẽ lắc đầu, thầm nghĩ: "Những người này luôn thích lòe bịp thiên hạ, luôn thích tạo chút tin tức."
Lão Tôn không ngẩng đầu, chỉ là liếc mắt nhìn đống nguyên vật liệu mà ông ta xem như bảo bối đó một cái.
Kết quả vừa liếc mắt một cái, lão Tôn liền trợn tròn mắt, sau đó theo bản năng xoa đôi mắt...
Chỉ thấy những nguyên vật liệu đó thế nhưng đang run rẩy! Sau đó chậm rãi bay lên!
-Này... Sao có thể?
Vẻ mặt Lão Tôn không dám tin nhìn những khúc gỗ thô đang chậm rãi bay lên!
Ông ta tới nơi này lâu như vậy, thiếu điều ôm đống nguyên vật liệu kia mà ngủ nữa thôi, có thể nói, mỗi một khối nguyên vật liệu đều được ông ta xem xét chung quanh không dưới mười mấy lần, mỗi một tấc đều rõ như lòng bàn tay! Trân ái vô cùng!
Ông ta biết rõ, tất cả số gỗ này không bị bất luận kẻ nào động tay động chân qua, nhưng, làm sao chúng nó có thể bay lên vậy?
Những người khác cũng phát hiện dị thường, sôi nổi kinh ngạc hô hoán.
-Mau xem, gỗ bay!
-Ôi trời ơi, đây là có chuyện gì?
-Thần tích, thần tích chân chính!
-Không được, tôi phải chụp tấm ảnh mới được!
-Đừng, đại sư đã nói, mọi người xem là được, không nên chụp ảnh, đỡ cho phiền toái.
Tống Nhị Cẩu nhanh chóng nói.
-Nếu là đại sư nói, tôi đành làm theo vậy, chỉ tiếc cho một cơ hội thể hiện như thế.
Mọi người cảm khái nói.
Lão Tôn cùng lão Mã hoàn toàn trợn tròn mắt, nhìn từng khúc gỗ thô bay lên không trung, trực tiếp bay lên Nhất Chỉ sơn...
Việc duy nhất hai người có thể làm chính là nuốt nước miếng, dụi mắt, cuối cùng liếc nhìn nhau, đều thấy được chấn động trong mắt lẫn nhau!
Họ ngẩng đầu nhìn Phương Chính, chỉ thấy trên núi kia, vạt áo tung bay, đôi tay giang rộng đứng thẳng ở phía trên.
Phía sau Phương Chính là ánh mặt trời rực rỡ, toàn thân hắn như sáng bừng lên, thần thánh vô cùng, khiến nhân tâm nảy sinh sùng bái.
-Danh bất hư truyền!
Lão Tôn cảm khái tự đáy lòng.
Lão Mã nói:
-Lão Tôn, bây giờ ông có còn thấy uất ức cho mớ gỗ đó không? Hòa thượng này không đủ tư cách ở sao?
Lão Tôn cười khổ nói:
-Lão Mã, đừng mỉa mai tôi, dùng những loại gỗ này làm phòng ở, e rằng chỉ có ngài ấy mới đủ tư cách. Thần nhân ...
Lão Mã gật đầu theo, sau đó hai người bắt đầu tiếp đón người của đội công trình:
-Đừng nhìn nữa, nhanh chóng lên trên núi, tranh thủ thời gian làm việc thôi!
Mọi người ứng tiếng, sôi nổi cầm dụng cụ lên, bắt đầu leo núi.
Tới đỉnh núi rồi, mớ nguyên vật liệu vốn đang ở dưới chân núi, bây giờ đã được sắp đặt chỉnh tề trên núi.
Trong lúc nhất thời, mọi người lại cảm thán mãi không thôi.
Lão Tôn thì thở dài nói:
-Quả nhiên là thần nhân... Lão Mã, bỗng nhiên tôi cảm thấy, đại sư ở tại ngôi chùa này có chút thiệt thòi cho ngài.
Lão Mã cười nói:
-Vậy thì hẳn phải nên ở chỗ nào mới không thiệt thòi đây?
Dọc theo đường đi, Vương Hữu Quý cũng sợ mấy chuyên gia này kênh kiệu, cho nên suốt cả quãng đường hắn cũng không hề nhàn rỗi, mà là ra sức phổ cập một chút cho bọn họ biết công lao của Nhất Chỉ tự.
Từ việc Nhất Chỉ thôn phát triển, các thôn xung quanh cũng phát triển, mọi người không chỉ có thể tích lũy về mặt của cải, mà phẩm hạnh của từng người cũng tiến bộ theo.
Nói theo cách của các thôn dân thì, thôn bọn họ nằm dưới chân núi Nhất Chỉ tự, mỗi khi ra bên ngoài sẽ đại biểu cho Nhất Chỉ tự và Nhất Chỉ thôn, không thể để cho Nhất Chỉ tự và Nhất Chỉ thôn mất mặt được.
Các thôn khác thấy vậy, Nhất Chỉ thôn các người chẳng được mấy mạng, bằng cái gì mà các người có tố chất, bọn tôi lại không có tố chất chứ?
Vì thế, tập thể so tiến bộ, hiện tại, Tống Nhị Cẩu muốn quét đường cái thì phải dậy sớm cướp đoạt một phen mới có việc để làm.
Hơn nữa, Phương Chính ra ngoài làm rất nhiều việc tốt, những chuyện này cũng bị truyền thông đào ra tung lên trên mạng...
Đủ mọi chuyện biến hóa, tuy lão Mã và lão Tôn chỉ một lòng quan tâm tay nghề bản thân, không để ý tới cuộc sống muôn màu muôn vẻ bên ngoài, nhưng cũng không thể không thừa nhận, quả thực Phương Chính có công đức rất lớn.
Đối mặt với người như vậy, hai người cũng phải bỏ cái kiêu ngạo của mình xuống.
Lão Tôn nhìn những nguyên vật liệu đó, cười nói:
-Nói thật, những nguyên vật liệu này cũng có chút không xứng với ngài ấy, chúng ta phải dùng tới công phu giỏi nhất mới được.
Lão Mã cười nói:
-Vậy làm đi! Nhiều nguyên vật liệu tốt như vậy, đủ cho chúng ta chơi một thời gian, ha ha...
Hai người đồng thời nở nụ cười, sau đó tiếp đón những người khác, bắt đầu đo lường đất đai, chuẩn bị cho công việc xây dựng thêm Nhất Chỉ tự.
Phương Chính cũng là lần đầu tiên gặp được hai đội trưởng đội công trình, bắt đầu trao đổi ý kiến với nhau.
Ý định của Phương Chính rất đơn giản:
-Chùa này của bần tăng chỉ có mấy người, không cần quá lớn, đủ ở là được. Tất cả đơn giản chút càng tốt ... ngoài ra, có thể xây thêm ít phòng ở phía sau cho các đệ tử làm phòng ngủ hay không?
Lúc lão Mã cùng lão Tôn đi ra phía sau nhìn thấy các đệ tử ngủ trong phòng chất củi, cùng với cái võng nằm ngủ của Hồng Hài Nhi, tức khắc cả giận:
-Đệ tử của đại sư sao có thể ở trong hoàn cảnh này? Cần thiết xây thêm!
Sau đó lão Mã cùng lão Tôn bắt đầu thương lượng phương thức xây dựng thêm chùa chiền, hơn nữa có thêm vật liệu xây dựng do Lý Tuyết Anh đưa tới, bọn họ quyết định, ở hai bên trái phải chùa chiền, mỗi bên xây một cái cửa, một bên kiến tạo Quan Âm điện, một bên kiến tạo Địa Tạng điện.
Một bên cung phụng Quan Âm Bồ Tát, một bên cung phụng Địa Tạng Vương Bồ Tát.
Vốn hai người còn tính toán xây dựng thêm chỗ cổng chính thành Thiên Vương điện, như vậy vừa đi qua cổng chính, mọi người phải xuyên qua Thiên Vương điện mới có thể tiến vào chùa chiền.
Đây cũng là phương pháp bố trí của đại đa số chùa chiền.
Thế nhưng Phương Chính cự tuyệt, nguyên nhân rất đơn giản, phía trước cổng chính chính là cầu Nại Hà cùng Thiên Long trì, hai bên sườn còn lại là hai cây bạch quả cao bằng hai người, lúc này kiến tạo Thiên Vương điện, hiển nhiên là không còn chỗ...
Quan trọng nhất chính là, cổng chính này chính là Vô Tương môn, không hủy đi được!
Dù cho như thế, hai vị sư phụ lão luyện vẫn lao lực ra sức suy nghĩ, quyết định, vô luận như thế nào cũng phải lập Tứ Đại Thiên Vương ở cửa!
Địa vị của Tứ Đại Thiên Vương ở Phật môn không giống với địa vị của Bồ Tát, cũng không giống với địa vị của Vi Đà.
Bọn họ tồn tại thứ nhất là để trấn áp tà ám, thứ hai bảo hộ bình an, xem như lực lượng bảo vệ chùa chiền.
Đối với Phương Chính mà nói, chỉ cần đừng động đến cổng chính, tùy tiện bọn họ muốn làm gì thì làm.