Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1347

Chương 1347: Rầm Rộ Xây Dựng

schedule ~14 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1347: Rầm Rộ Xây Dựng

Hơn nữa, Phương Chính lại không mở kinh điển, làm thang máy thu phí kiếm tiền gì đó, hoàn toàn không cần thiết phải làm như vậy.

Vì thế Phương Chính quyết đoán lắc đầu nói:

-Cái này không cần, Nhất Chỉ sơn cũng không cao bao nhiêu, nếu thật sự tính toán cũng chỉ mất khoảng một giờ đường núi mà thôi, so với những danh lam thắng cảnh phải tốn cả ngày mới tới được quả thực đã nhẹ nhàng hơn rồi. Còn về thang máy, như thế sẽ làm hỏng phong cảnh, hơn nữa cũng không cần thiết.

Vương Hữu Quý vừa nghe, liền gật đầu theo nói:

-Tôi cũng nghĩ như vậy, nếu ngài cũng nói như vậy, cứ quyết định thế đi. Đúng rồi, ngài chuẩn bị khi nào bắt đầu xây dựng thêm chùa chiền? Nếu xây dựng thêm, e rằng chùa ta phải đóng cửa một thời gian. Nhiều vật liệu gỗ như thế, còn có nhân công lên núi, nếu vẫn có khách hành hương, sợ là sẽ có nguy hiểm.

Phương Chính nói:

-Vậy mau chóng đi, nói thật, bần tăng cũng ngóng trông ngày này lắm rồi.

Vương Hữu Quý cười nói:

-Được, thế thì ngày mai nhé. Hai ngày này thông báo ra bên ngoài, phong tỏa ngọn núi một thời gian. Miễn cho mọi người không biết lại đi một chuyến không công.

Phương Chính gật đầu, hai người cứ vui sướng định đoạt như thế.

Quả nhiên, Vương Hữu Quý rời đi, thông báo được truyền ra.

Ngày hôm sau, trên núi đông nghịt...

Biển người tấp nập...

Phương Chính vốn định ra ngoài hít thở không khí, thấy vậy liền từ bỏ, an tĩnh trốn ở phía sau.

Sau khi con sóc ra ngoài nghe ngóng một phen, khổ sở chạy về báo cáo:

-Sư phụ, mọi người đều biết chúng ta muốn phong tỏa ngọn núi một thời gian, cho nên rảnh là tới đây, không rảnh cũng dành thời gian chạy tới đây. Tư thế kia giống như là chúng ta sẽ phong tỏa ngọn núi không bao giờ mở ra nữa vậy...

Phương Chính cứng họng, không nghĩ tới lần này náo nhiệt như thế là bởi vì nguyên nhân này.

Biết được nguyên nhân, Phương Chính cũng liền an tâm rồi.

Ngày thứ ba, cũng chính là ngày phong tỏa ngọn núi, trên núi lập tức trở nên quạnh quẽ hẳn đi, thói quen mỗi ngày nhìn cảnh tượng biển người tấp nập đến đây nghe trống chiều chuông sớm, đột nhiên thanh nhàn như vậy, Phương Chính cùng con khỉ thế nhưng cũng có chút không được tự nhiên.

Cũng may, mọi người đều là tăng nhân, tăng nhân điều chỉnh tâm trạng nhanh nhất, nên bình tĩnh thích ứng rất nhanh...

Ngày thứ tư, đội công trình bắt đầu khuân vác vật liệu lên núi.

Chuyện Phương Chính có thần thông mọi người đều biết. Cho nên, lần này Phương Chính cũng không cần sử dụng thần thông phàm nhân gì cả, hắn trực tiếp đi lên đỉnh núi, thoải mái xem...

Cùng lúc đó, dưới chân núi cũng có rất nhiều thôn dân tập hợp lại, họ đều tự nguyện tới hỗ trợ vận chuyển nguyên vật liệu.

Người của đội công trình cũng tới rồi, một vài chuyên gia lão thành mang vẻ mặt trân trọng nhìn đống nguyên vật liệu trước mắt, thâm chí có người lén lau nước mắt, lẩm bẩm:

-Phí phạm của trời quá! Đồ vật tốt như vậy lại dùng để tu sửa chùa chiền? người nào có đủ công đức ở nổi trong ngôi chùa này? Không sợ tổn thọ sao?

-Lão Tôn, được rồi, đừng nói cái nữa. Người ta có tiền, chúng ta làm việc là được.

Một ông cụ vỗ vỗ bả lai lão Tôn nói.

Lão Tôn thở dài nói:

-Chao ôi, cả đời này của tôi đã làm việc với rất nhiều nguyên vật liệu quý khác nhau, trước kia đều là xem thành phẩm, giúp đỡ sửa chữa. Bây giờ, đột nhiên chính mình phải ra tay chế tác nguyên vật liệu cực phẩm này thành đồ vật... Chao ôi đau lòng quá. Ông nói xem, cái này nếu để dùng tu sửa một ít đồ vật có ý nghĩa còn được, tu sửa chùa chiền? Ôi chao ...

Ông cụ kia nhỏ giọng nói:

-Lão Tôn, ông không nên nói mấy lời này, chùa chiền không giống những thứ khác. Nghe đâu tăng nhân chùa này thật sự có pháp lực thần thông, hơn nữa hành thiện tích đức không ít, dân bản xứ rất tôn trọng hắn. ông nói với tôi mấy lời này thì không sao, ngàn vạn lần đừng nên nói với người ngoài, đỡ phải gặp phiền toái.

Lão Tôn không cho là đúng nói:

-Lão Mã, tôi đã già cả thế này rồi, nói chuyện còn phải che che dấu dấu sao? Tôi là thật sự đau lòng cho mấy nguyên vật liệu ... Còn thần thông gì đó mà ông nói, ông thật sự tin sao? Có lẽ tăng nhân này đức cao vọng trọng thật, công đức vô lượng thật, nhưng nguyên vật liệu thì có liên quan gì với công đức của hắn. Thế giới lớn như vậy, gỗ quý như vậy, dùng trong việc khác chính là tinh phẩm trong tinh phẩm, là bảo vật truyền lưu thiên cổ. Hiện giờ lại dùng để xây nhà, ông nói, đây không phải là lãng phí sao...

Lão Mã gật gật đầu nói:

-Cũng có cổ tháp ngàn năm ...

-Tuy rằng cổ tháp ngàn năm cũng tốt, nhưng thời đại bất đồng, hiện tại còn ai đi xem một cây cột nữa? Làm sao những thứ đồ vật tinh phẩm có thể đặt ở bên ngoài cho thiên hạ ngắm nhìn?

Lão Tôn nói.

-Được rồi, được rồi, không nghĩ mấy chuyện đó nữa. Người ta có tiền, nguyện ý quyên tặng để xây chùa, chúng ta xen mồm làm gì?

Lão Mã nói.

Lão Tôn gật gật đầu, nói:

-Tôi biết chứ, chẳng qua tôi oán giận mấy câu thôi, lát nữa cũng đi xem thử Phương Chính trụ trì kia, tuổi trẻ như vậy, đến tột cùng là có bản lĩnh gì khiến nhiều người tôn kính hắn như thế.

Lão Mã nói:

-Đúng vậy, tuổi trẻ như vậy. Đây cũng coi như là một nhân vật truyền kì.

Lão Tôn gật gật đầu nói:

-Truyền kỳ... Hy vọng không phải là thà nghe danh chứ đừng gặp mặt. Người như vậy, tôi đã thấy quá nhiều.

Ngay tại lúc hai người nói chuyện, bỗng nhiên có người hô lên:

-Các vị, đều dừng lại đi, không cần dọn, buông tất cả mọi nguyên vật liệu xuống, không cần dọn.

Nghe được lời này, lão Mã, lão Tôn, cùng với những công nhân đang chuẩn bị khuân vác đều ngây ngẩn cả người.

Có người hỏi:

-Không dọn? Không tu sửa nữa sao?

-Đại ca, đừng nói giỡn, trên núi này mà không dọn là phải dùng đến máy bay trực thăng đó.

Có người cười nói.

Lão Mã làm đội trưởng đội công trình, lập tức tiến lên hỏi:

-Vương thôn trưởng, đây là có chuyện gì thế? Thời gian làm công trình có hạn, tôi cảm thấy chúng ta vẫn là nên mau chóng dọn nguyên vật liệu lên núi mới tốt. Nhiều thợ thầy như vậy, ở đây chờ xem cũng không hay lắm?

Vương Hữu Quý cười nói:

-Mã đội trưởng, ông đừng vội. Yên tâm đi, ông gấp nhưng tôi còn gấp hơn. Nhất Chỉ tự này bị phong tỏa một ngày, chúng tôi bị thất thoát nhiều tiền lắm

Lão Mã gật gật đầu, hiểu rõ ý của Vương Hữu Quý, hỏi:

-Kia đây là?

Vương Hữu Quý chỉ vào đỉnh núi nói:

-Không có việc gì, Phương Chính trụ trì đại sư của Nhất Chỉ tự cảm thấy mọi người khuân vác quá chậm, cũng quá mệt mỏi. Cho nên, hắn chuẩn bị tự mình ra tay, tự dọn tất cả những nguyên vật liệu này lên. Cho nên, mọi người không cần dọn, tránh ra là được.

-Phương Chính đại sư tự mình dọn? Không cần chúng tôi dọn?

Lão Mã chỉ cảm thấy đầu óc bản thân có chút theo không kịp, theo bản năng hỏi:

-Phương Chính trụ trì tìm được máy bay trực thăng ư?

Vương Hữu Quý lắc đầu nói:

-Chắc là không có đâu, ở chỗ này của chúng tôi, xung quanh không có máy bay trực thăng nào cả.

Lão Mã hỏi:

-Không cần máy bay trực thăng, chẳng lẽ định dùng ròng rọc vận chuyển nguyên vật liệu lên trên đó? Nhưng mà hình như trên núi đâu có thiết bị này đâu?

Lão Mã nói xong, ngửa đầu xem đỉnh núi, trên núi quả thật không có chỗ nào dùng để đặt hệ thống ròng rọc, ngược lại mơ hồ nhìn thấy một tăng nhân mặc tăng y màu trắng đứng trên đỉnh núi...

Lão Mã ngửa đầu, những người khác cũng ngửa đầu nhìn theo, kết quả có người nhận ra Phương Chính, lớn tiếng kêu gọi:

-Mau xem, là Phương Chính trụ trì!

-Thật sự là hắn, tăng y màu trắng quá rõ ràng!

-Không phải Phương Chính trụ trì muốn tự mình dọn sao? Tại sao người còn chưa xuống núi?

-Không phải là nói chơi đó chứ? Tôi đi nhiều công trường như vậy, chưa thấy ông chủ nào tự mình dọn cả.

-Không phải là dùng thần thông chứ?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay