Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1346

Chương 1346: Bán Cá

schedule ~13 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1346: Bán Cá

Phương Chính thấy vậy, thở dài, đột nhiên xoay người, nhanh chân chạy ngay!

-Sư phụ! Người đứng lại đó cho con!

Hồng Hài Nhi hô to một tiếng, những đệ tử khác sôi nổi đuổi kịp, đuổi theo.

-Ta đã nói rồi, sư phụ có vấn đề!

Cá mặn kêu lên.

Con sóc nói:

-Nhất định trong miệng người có đồ! Khẳng định là hạt thông của ta, ta ngửi được mùi của nó!

-Còn có Hàn Trúc của ta!

Con khỉ kêu lên.

Hồng Hài Nhi nói:

-Còn có đồ ăn vặt của ta!

Cá mặn nói:

-Trong sạch của ta nữa!

-Vì đồ ăn, đuổi theo!

Một đám đệ tử gắt gao đuổi theo.

Phương Chính thì nhanh chóng nuốt sạch thức ăn trong miệng xuống, chạy một vòng, sau đó vọt vào Nhất Chỉ tự, uống một hớp lớn Vô Căn Tịnh Thủy!

Gần như là đồng thời, đám người Hồng Hài Nhi chen chúc nhào vào, hô lớn:

-Sư phụ, người há miệng cho chúng con nhìn xem!

Phương Chính quay đầu lại, vẻ mặt thản nhiên nhìn mấy tên đệ tử, sau đó nhướng mày, há rộng miệng ra, nói:

-Xem đi, xem đi, có gì hả?

Mấy tên đệ tử tiến lại gần cẩn thận quan sát, cái gì cũng không có...

Hồng Hài Nhi nói:

-Sư phụ, không phải người đang luyện thiền khẩu, không nói lời nào sao?

Phương Chính nói:

-Mấy đứa làm rộn như thế, còn luyện thế nào được? Vi sư quyết định, không luyện!

-Chờ một chút, sư phụ! Ngoài miệng người có dính hạt thông!

Cá mặn bỗng nhiên hô lên.

Phương Chính theo bản năng nói:

-Sao có thể? Ta đều ăn...

Lời này vừa nói ra, Phương Chính chỉ cảm thấy nhiệt độ trong phòng nháy mắt thấp xuống không ít...

Một đám đệ tử hung ác nhìn chằm chằm Phương Chính, Phương Chính xấu hổ ho khan hai tiếng nói:

-Cái này, kỳ thật chỉ là hiểu lầm.

-Sư phụ, người đừng nói gì nữa, các sư huynh đệ, cầm vũ khí! Có thù báo thù! Không thù đánh góp vui!

Cá mặn từ khi tới Nhất Chỉ tự tới nay, thường xuyên bị đánh, lần này rốt cuộc bắt được cơ hội, tự nhiên là nhao nhao đòi nhào lên trên!

Kết quả Cá mặn xông lên trên ba bước, phát hiện, dường như bên cạnh mình chả có ai hưởng ứng cả!

Cá mặn quay đầu lại nhìn xem liền nhận ra, tập thể Độc Lang, con sóc, con khỉ, Hồng Hài Nhi lui về sau ba bước.

Sau đó, mấy tên kia kia trăm miệng một lời nói:

-Cố lên!

Cá mặn tức khắc có cảm giác bị bán đứng, lại quay đầu lại nhìn Phương Chính, chỉ thấy Phương Chính bẻ bẻ cổ tay, nói:

-Rất tốt, Tịnh Chấp, vi sư chưa có dạy dỗ qua, nên con đã học được cách tạo phản...

-Sư phụ, bọn họ cũng cùng đi với con, bọn họ cũng nói con cố lên nữa!

Cá mặn phát hiện chỉ có một mình mình lên đây, tức thì lúng túng.

Sau đó liền nghe Độc Lang, con sóc, con khỉ, Hồng Hài Nhi bốn tên kia cùng hô lên:

-Sư phụ cố lên!

Cá mặn vừa nghe, quay đầu lại liền mắng:

-CMN, các ngươi cứ thế mà bán đứng đồng đội, có còn là người không đấy!

Mắng xong, nó liền ngây ngẩn cả người, hình như bốn kẻ trước mắt, không một đứa nào là người...

-Sư phụ, những gì con vừa mới nói chỉ là giỡn thôi, người tin không?

Cá mặn đáng thương vô cùng hỏi Phương Chính.

Phương Chính nói:

-Tin, đương nhiên tin, con lại đây, vi sư giảng chút đạo lí cho con nghe.

Cá mặn vừa nghe, nhanh chân liền chạy...

Nháy mắt không còn thấy bóng dáng.

-Ơ... Đứa nhỏ này, vi sư thật sự chỉ là muốn giảng chút đạo lí cho nó nghe mà thôi, đến nỗi thế nao?

Phương Chính nhìn Cá mặn đã chạy mất dạng, cảm thán nói.

Hồng Hài Nhi vừa nghe giảng đạo lý, lập tức liền nghĩ tới sự tình năm đó Phương Chính lôi kéo nó giảng đạo lí liên tục mấy ngày trời, nó cười gượng một tiếng nói:

-Sư phụ, có đôi khi, thà động thủ chứ đừng động khẩu.

Đám con sóc cũng từng trải qua cái kiểu giảng đạo lí khủng bố này rồi, vì thế một đám gật đầu theo.

Bọn họ là một đám da dày thịt béo, bị đánh vài cái thì cũng không đến nỗi nào, nhưng bị kéo đi tra tấn tinh thần, kia mới là thống khổ thật sự.

Cuối cùng, chuyện này dưới sự bảo đảm sẽ không bao giờ tái diễn và bồi thường thỏa đáng của Phương Chính, rốt cuộc đã hạ màn.

Đồng thời, cuối cùng Phương Chính cũng đã xác định được uy lực của Mặt Nạ Chúng Sinh Tướng, quả thực có thể biến hóa trăm phần trăm, thậm chí có thể lừa gạt được người bên cạnh!

Thế nhưng đây chẳng qua là khúc nhạc đệm nho nhỏ, ngày tiếp theo, Phương Chính tiếp tục an tâm thực hiện kế hoạch khôi giáp của hắn. Hơn nữa, cuối cùng sau nửa tháng cũng đã cho ra được thành phẩm, là một khôi giáp Hàn Trúc hoàn chỉnh cao bằng hai người.

Nơi này, Phương Chính dùng rất nhiều công nghệ hiện đại siêu việt, có một vài thứ hắn làm không được liền tiến vào trạng thái nhập đạo, vận dụng thần cảnh thông phối hợp Hồng Hài Nhi, Cá mặn hỗ trợ chế tác.

Trên khôi giáp Hàn Trúc này có khắc hoa văn và kinh văn dày đặc, kỳ thật cũng không phải đơn thuần vì đẹp, mà là một loại chức năng kinh văn.

Cùng loại với trận pháp của Đạo gia, mà đây là Phương Chính bổ sung thêm vào.

Thế nhưng bản thân Phương Chính Phật lực hữu hạn, hắn chỉ có thể dẫn đường Phật lực ngưng tụ trong Nhất Chỉ tự để rửa tội cả ngày lẫn đêm. Phương Chính tin tưởng sau một thời gian, khi khôi giáp Hàn Trúc này hoàn thành, tuyệt đối không thua kém khôi giáp máy móc trong phim điện ảnh.

Thế nhưng đó không phải là điều mà hắn suy xét, hắn cũng chưa cân nhắc đến vấn đề đánh nhau, thậm chí hắn cũng không định để người khác nhìn thấy, hắn chỉ là trộm chơi một lúc, đã ghiền rồi tính tiếp.

Mặc khôi giáp thật lớn vào, Phương Chính lập tức cảm thấy khôi giáp và thân thể liên kết với nhau, mỗi một cử động đều vô cùng nhẹ nhàng tự nhiên, rất dễ sai khiến, giống như ngón tay của một cánh tay vậy.

Đồng thời, khôi giáp có thể gia tăng sức mạnh cá nhân, bản thân Phương Chính đã có quái lực, hiện giờ, hắn lại cảm giác có thể kéo xe lửa đi bộ... Thậm chí còn mạnh hơn nhiều!

-Thật mạnh quá! Đáng tiếc, thời đại này không dùng được thứ đồ chơi này, thôi thì tự tiêu khiển một chút, ha ha...

Phương Chính cười, sau đó vào ban đêm chạy khắp nơi trên núi, cuối cùng trực tiếp vọt vào sâu trong Thông Thiên sơn, chơi vô cùng vui vẻ.

Ngày hôm sau, hắn giấu khôi giáp Hàn Trúc vào trong rừng Hàn Trúc, rừng Hàn Trúc có trận pháp bảo hộ, cũng không sợ bị ai thấy được rồi dẫn tới phiền toái gì đó.

Ngày này, Phương Chính đang ở phía sau uống trà xem kinh thư, đột nhiên Vương Hữu Quý chạy tới.

-Vương thí chủ, sao ông lại tới đây?

Phương Chính thực buồn bực, hiện giờ Nhất Chỉ thôn cùng các thôn chung quanh nhờ vào danh tiếng của Nhất Chỉ tự mà kinh tế phát triển mạnh, hơn nữa sản phẩm điêu khắc từ Hàn Trúc rất được hoan nghênh, trường học được xây dựng, đường được mở ra, tất cả mọi chuyện đều tập trung trên người Vương Hữu Quý, nên đã lâu rồi ông ta không có thời gian đến Nhất Chỉ tự ngồi một lát.

Vương Hữu Quý không nói gì, uống trước hai chén nước trà lớn, lúc này mới phun ra một hơi:

-Chuyện tốt, tuyệt đối là chuyện tốt!

Phương Chính nói:

-Chuyện tốt gì?

Vương Hữu Quý cười ha hả nói:

-Đội công trình tới đây, chính là đội công trình xây dựng mở rộng chùa cho ngài. Một đống nguyên vật liệu lần trước vận chuyển tới đây rốt cuộc có thể dùng tới, ước mơ tha thiết mở rộng ngôi chùa của ngài đã thực hiện được rồi.

Phương Chính vừa nghe, lập tức vui mừng quá đỗi!

Đồng thời, Vương Hữu Quý nói:

-Mặt khác, Hạ gia nguyện ý tu sửa một cái thang máy ngoài trời cho Nhất Chỉ tự của ngài, chính là từ phía dưới lên trực tiếp trên đỉnh núi. Cứ như thế, du khách trên dưới núi sẽ thuận tiện hơn rất nhiều. Thế nào, muốn hay không?

Phương Chính vừa nghe, trong lòng kích động một hồi, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cho nên ngọn núi này của hắn đẹp, là đẹp ở chỗ tự nhiên. Hơn nữa, Nhất Chỉ sơn thật sự quá nhỏ, lại làm thêm một cái thang máy sắt thép ở đây, có vẻ có chút không hợp, chẳng ra cái gì cả, thực dễ dàng huỷ hoại phong cảnh nơi này.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay