Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1345

Chương 1345: Tới, Há Miệng.

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1345: Tới, Há Miệng.

Lại ở trên mái hiên tìm được một túi đồ ăn vặt mà Hồng Hài Nhi đã giấu kĩ, uống Vô Căn Tịnh Thủy, ăn măng, nhai hạt thông, cảm thấy sung sướng đi ra ngoài.

Độc Lang thấy một màn như vậy, nói:

-Sư đệ, ngươi cũng quá độc ác đi? Ngươi đây là đang càn quét sao?

Phương Chính nói:

-Đúng không? Không có việc gì, ta chính là như vậy đó, ha ha...

Nói xong, Phương Chính nghe được tiếng bước chân đang đi tới, lập tức nhanh chóng mở cửa sau ra chuồn êm.

Lúc này, con sóc cùng con khỉ thở phì phì chạy vào, con khỉ hét lên:

-Đại sư huynh, nhìn thấy Tứ sư đệ không? Hắn trộm hạt thông của đệ!

Con sóc chạy vào phòng bếp trước, đào kho báu mình giấu dưới đất lên, quả nhiên không còn, nó kêu gào chạy ra:

-Tứ sư đệ, thật quá đáng! Ta muốn đi cáo trạng với sư phụ!

Độc Lang nói:

-Tịnh Chân, ta vừa mới nhìn thấy Tứ sư đệ ăn luôn măng của ngươi rồi.

Vốn con khỉ còn muốn châm ngòi thổi gió, kết quả vừa nghe thế liền lập tức trở nên nôn nóng, chạy vào xem xét măng của mình, quả nhiên không có!

Ngay lúc này, con khỉ không thổi gió nữa, mà là nổi điên tại chỗ, hét lớn:

-Tịnh Tâm, ta liều mạng với ngươi!

Con sóc đi theo kêu lên:

-Ta cũng liều mạng với ngươi!

Đúng lúc này, Hồng Hài Nhi đi đến, vẻ mặt ngơ ngác hỏi:

-Các ngươi nói gì vậy? Làm gì muốn liều mạng với ta?

Con sóc cùng con khỉ nhìn nhau, sau đó trăm miệng một lời hô:

-Trả hạt thông/ măng cho ta!

Vì thế hai vật nhỏ vọt lên, ấn Hồng Hài Nhi xuống mặt đất, sau đó "đấm bóp" một hồi.

Hồng Hài Nhi hét lớn:

-Các ngươi nổi điên cái gì thế? Ta không lấy gì hết! Ta đã ăn mặc như thế này rồi, biết giấu ở đâu!

Độc Lang cũng nói:

-Ơ, vừa mới nãy Tịnh Tâm sư đệ chuồn ra ngoài bằng cửa sau, sao lập tức quay lại bằng cửa trước rồi? Hơn nữa, tỉ mỉ xem xét, sư đệ ngay cả quần cũng không mặc, trên người chỉ có một cái yếm, quả thật không có chỗ để giấu đồ. Trừ phi có đồng đảng...

-Cá mặn! Chúng ta liều mạng với ngươi!

Con sóc cùng con khỉ lại lao ra ngoài tìm Cá mặn.

Cá mặn đang ngồi ở kia hưởng thụ ánh mặt trời, hưởng thụ tiền tài đập vào mặt, bỗng nhiên nhìn thấy hai sư huynh như lang tựa hổ nhào tới đây, theo bản năng cảm thấy không tốt, nhanh chân liền chạy.

Nó vừa chạy, con sóc và con khỉ liền chứng thực chứng cứ tội phạm của nó, vì thế nhất quyết đuổi theo không tha.

Khách hành hương cũng đã sớm quen với việc các tăng nhân động vật làm ầm ĩ mỗi ngày, một chút cũng không cảm thấy kỳ quái, ngược lại còn thích thú nhìn ngắm, chụp ảnh, đăng lên vòng bạn bè...

Hồng Hài Nhi bò dậy từ trên mặt đất, vẻ mặt ngơ ngác hỏi Độc Lang:

-Đại sư huynh, đây rốt cuộc là chuyện gì thế? Ta không làm gì hết!

Độc Lang nhìn chằm chằm Hồng Hài Nhi nói:

-Ta nhìn thấy ngươi cầm măng của Tịnh Chân, hạt thông của Tịnh Khoan, còn có đồ ăn vặt của ngươi nữa, từ cửa sau đi ra ngoài.

Hồng Hài Nhi vốn không cảm giác gì, vừa nghe thấy đồ ăn vặt của mình cũng không còn, lập tức nóng nảy, nhanh chân chạy vào nhà, sau đó bò lên xà nhà xem thử. Quả nhiên, hết sạch! Rỗng tuếch!

-A... Đây là ai làm!

Hồng Hài Nhi rống to.

Độc Lang nghe thế nó kêu như thế, khẽ lắc đầu nói:

-Ngươi thật không nhớ rõ sao? Rõ ràng là chính ngươi làm.

Hồng Hài Nhi nhảy xuống, nói:

-Không đúng! Không có khả năng! Ta vừa mới tuần núi ở bên ngoài, căn bản không hề trở về! Nhất định là có người giả mạo ta, trộm đồ vật của ta! Hoặc là, là ngươi làm!

Hồng Hài Nhi nhìn chằm chằm Tịnh Pháp.

Tịnh Pháp ngửa đầu nhìn nhìn xà nhà, nói:

-Chờ tới khi ta có thể nhảy lên trên đó, ngươi có thể nói như vậy.

Hồng Hài Nhi ngẫm lại, quả thật chuyện đúng là như thế, Độc Lang là sói chứ không phải mèo, sẽ không biết leo cây, cũng không biết bò tường, biết trộm đồ của nó như thế nào?

Hồng Hài Nhi vuốt cằm nói:

-Chẳng lẽ là Cá mặn? Có thể ... không đúng, Cá mặn vẫn luôn ở phía trước nhận tiền. Chẳng lẽ còn có người khác có thần thông? Cũng không đúng, nguyên khí thế giới này loãng đến mức có cũng như không, làm gì có ai có thể tu luyện ra thần thông... Nếu không có người tu luyện, vậy chính là bản thân tự có thần thông. Mà trên thế giới này, người có thần thông...

Hồng Hài Nhi nói đến đây, cùng Độc Lang đồng thời kêu lên:

-Sư phụ!

Hắt xì!

Phương Chính hắt xì một cái, nhanh chóng nuốt ngụm đồ ăn vặt ở trong miệng xuống, ợ một cái rồi nói:

-Ừ, không tồi, không tồi... Hương vị rất ngon.

Một ngụm cuối cùng đã ăn xong, định sau khi nhai hết, tiếp tục làm việc.

Kết quả, đúng lúc này, một trận tiếng bước chân vang lên, tiếp theo Hồng Hài Nhi, Cá mặn bị đuổi theo đánh nửa ngày, con sóc, Độc Lang, con khỉ đều tới hết, một đám thẳng thừng nhìn chằm chằm Phương Chính đã biến về bộ dáng ban đầu.

Trong miệng Phương Chính đều là thức ăn, cũng không tiện mở miệng, vì thế liền ngồi ở kia, vẫn không nhúc nhích nhìn bọn họ, thế nhưng trong lòng có chút lúng túng...

-Sư phụ, có phải người có thần thông mới rồi không?

Hồng Hài Nhi híp mắt, nhìn chằm chằm Phương Chính hỏi.

Phương Chính trực tiếp lắc đầu, chết sống không mở miệng.

-Sư phụ, quai hàm người có chút kì cục, có phải trong miệng người có cái gì hay không?

Con sóc hỏi.

Phương Chính nỗ lực thả lỏng cơ bắp trên mặt, ra vẻ bình thường, sau đó bình tĩnh lắc đầu, tỏ vẻ không có.

Cá mặn nói:

-Sư phụ, sao người không nói lời nào?

Phương Chính chỉ chỉ miệng, đôi tay khép kín.

Con khỉ nói:

-Sư phụ, người muốn nói là người đang luyện Bế Khẩu thiền sao?

Phương Chính vừa nghe, vẫn không hé răng như cũ, không có biện pháp, nói dối sẽ bị sét đánh!

Con khỉ lại nói:

-Sư phụ, thiền khẩu mà luyện là phải im lặng rất nhiều năm, người không nói lời nào, thật sự làm được sao?

Phương Chính trừng mắt nhìn con khỉ một cái, im lặng nhiều năm cái cọng lông! Một ngày không nói lời nào, hắn đã chịu không nổi.

Thế nhưng trước mắt chỉ có thể ừ hử, sau đó vẫy vẫy tay, ý bảo các đệ tử rời đi.

Hồng Hài Nhi hồ nghi nhìn Phương Chính, hỏi:

- Sư phụ, thiền khẩu là không nói lời nào, chứ không phải là không há miệng được. Người há miệng cho con nhìn xem...

Con sóc cũng nói:

-Đúng vậy, sư phụ, người há miệng cho con nhìn xem.

Phương Chính vừa nghe, tim hẫng một nhịp, há miệng? Há miệng liền lộ tẩy!

Vì thế, Phương Chính chậm rãi đứng dậy, nghiêm túc nhìn Hồng Hài Nhi cùng con sóc, ra dấu mấy cái, ý tứ đại khái là: "Vi sư đang tu hành, các con ở đây gây rối cái gì? Qua chỗ khác chơi."

Hồng Hài Nhi không cam lòng nói:

-Sư phụ, chúng con chính là muốn nhìn một chút xem trong miệng người có bị sâu răng hay không. Không có ý gì khác, tới, há miệng, để chúng con nhìn một cái.

Phương Chính lắc đầu, kiên quyết cự tuyệt.

Phương Chính càng làm như vậy, mấy cái đệ tử càng hoài nghi.

Con khỉ cũng nói:

-Sư phụ, chùa chúng ta có trộm. Người há miệng cho chúng con nhìn xem, sau đó bọn con đi tìm mục tiêu kế tiếp.

Độc Lang nói:

-Sư phụ, không phải người làm, há miệng một chút thì đã sao?

Phương Chính cũng nóng nảy, không nói tới vấn đề có há miệng hay không, chỉ cần bị mấy thứ này nhét đầy trong miệng là đã đủ khó chịu.

Phương Chính nhìn mấy tên đệ tử bước lên một bước, hắn chợt nảy ra một ý tưởng, bỗng nhiên chỉ về hướng ngôi chùa, mở to hai mắt nhìn!

Mấy tên đệ tử sửng sốt, con sóc đơn thuần theo bản năng quay đầu lại nhìn, nói thầm:

-Sư phụ, cái gì cũng không có mà?

Lúc này con sóc mới phát hiện, Độc Lang, con khỉ, Hồng Hài Nhi, Cá mặn thế nhưng cũng chưa quay đầu lại, một đám cười tủm tỉm nhìn Phương Chính, phảng phất như đang nói: "Kịch bản cũ rích này của người có dùng thế nào, chúng con tuyệt đối sẽ không quay đầu lại cho người cơ hội chạy trốn."

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay