Chương 1344: Thần Thông Mới
Vốn Phương Chính còn có chút hưng phấn, nhưng khi nghe đến câu sau liền cảm thấy như bị một chậu nước lạnh tạt ướt từ đầu đến chân, lạnh lẽo vô cùng...
Phương Chính nói:
"Hệ thống, sau này ngươi ít nói lại chút đi, như vậy bần tăng có thể sống lâu thêm được mấy năm, lỡ đâu hoàn tục luôn thì sao."
Hệ thống ha hả cười:
"Như vậy, hiện tại bắt đầu rút thưởng sao?"
Phương Chính gật gật đầu nói:
"Rút!"
Hệ thống nói:
"Đinh! Chúc mừng ngươi, đạt được một Mặt Nạ Chúng Sinh Tướng, bây giờ nhận chứ?"
Phương Chính sửng sốt, Mặt Nạ Chúng Sinh Tướng? Đây là cái gì?
Thế nhưng Phương Chính vẫn dựa trên suy đoán xuất phẩm của hệ thống tất nhiên phải là tinh phẩm, vì thế lựa chọn:
"Tiếp thu".
Ngay sau đó, trước mặt Phương Chính xuất hiện ánh sáng vàng rực rỡ, sau khi Phương Chính tiếp nhận vật phẩm, ánh sáng tan đi, một thứ trăng trắng rơi xuống...
"Hệ thống, ngươi xác định đây là mặt nạ? Cái này là mặt nạ sao?"
Phương Chính nhéo một góc, giơ lên cao cao, nhìn nó dưới ánh mặt trời, kết quả trong suốt... Ánh mặt trời trực tiếp chiếu xuống mặt Phương Chính.
Màu trắng, trong suốt, giống như một trang giấy lớn cỡ mặt người...
Này cũng khó trách Phương Chính sẽ cho rằng đây không phải mặt nạ.
Hệ thống nói:
"Đây là Mặt Nạ Chúng Sinh Tướng, một tờ giấy mỏng, có thể hóa ra được tất cả khuôn mặt trên thế gian. Đương nhiên, nếu ngươi cảm thấy nó khó coi, mặt nạ này có thể biến hóa thành một hình dạng khác."
Phương Chính vừa nghe, tức thì cảm thấy hứng thú, hắn đem trang giấy dán ở trên mặt, chỉ cảm thấy có chút lạnh căm căm, sau đó liền không có cảm giác.
Phương Chính nhanh chóng chạy về phòng ngủ tìm gương, vừa soi thử một cái liền kinh ngạc hô lên:
"Mặt Nạ Chúng Sinh Tướng đâu? Mất rồi? Hệ thống huynh, cái này cũng quá nực cười đi? Ta khiếu nại, ta kháng nghị! Cái thứ đồ chơi này giống như hàng rẻ tiền, mang lên liền rớt, thế thì còn dùng làm gì được?"
Hệ thống nói: "Ngươi là heo sao? Mặt nạ kia đang ở trên mặt ngươi, ngươi không cảm giác được sao?"
Phương Chính nói: "Không cảm giác được."
Hệ thống nói: "Ngươi dùng tay kéo xuống đi."
Phương Chính lại sờ soạng ở trên mặt một phen, vừa kéo xuống một cái, lập tức rớt xuống một tờ giấy mỏng màu trắng.
Phương Chính kinh ngạc nói:
"Mang ở trên mặt, ẩn hình?"
Hệ thống nói: "Không phải, nó biến thành mặt của ngươi, chẳng qua ngươi nhìn không ra mà thôi."
Phương Chính hốt hoảng hô lên: "Biến thành mặt của ta? Thế chẳng phải là ta có hai gương mặt?"
Hệ thống trầm mặc một lúc, sau đó nói: "Theo lý luận mà nói, chính là như vậy."
Phương Chính cứng họng...
Phương Chính lại mang mặt nạ lên lần nữa, sau đó nghĩ đến Hồng Hài Nhi, kết quả ngay sau đó, hắn chỉ cảm thấy thân thể vặn vẹo một trận, lúc nhìn vào gương...
"Ớ, gương đâu?" Phương Chính nhìn quanh bốn phía, gương không có, lại nhìn kỹ càng hơn, thì ra nơi đặt gương biến thành giường sưởi!
"Không đúng, là ta hóa lùn!" Phương Chính nhanh chóng bò lên trên giường sưởi, quả nhiên, gương đặt ở trên giường.
Phương Chính lấy gương qua nhìn, kinh ngạc hô lên: "Giống nhau như đúc! Chiều cao cũng thay đổi! Ôi trời ơi, thanh âm cũng thay đổi!"
"Mặt Nạ Chúng Sinh Tướng, giống như đúc, không có sơ hở. Sơ hở duy nhất chính là, rốt cuộc ngươi vẫn không phải là nó, không biết được tính cách và nội tâm của nó." Hệ thống nói.
Phương Chính nói: "Đúng vậy, thế nhưng thứ này dùng được vào việc gì? Ta muốn ngụy trang, trực tiếp dẫn người đi vào giấc mộng là được rồi."
Hệ thống nói: "Ngươi có thể dẫn người đi vào giấc mộng trong thời gian dài sao? Người nhiều, ngươi có thể kiên trì bao lâu? Quên cảm giác hư thoát trước kia rồi sao?"
Phương Chính tưởng tượng, thực sự là như thế.
Hiện tại Phương Chính cũng coi như là danh nhân rồi, ra bên ngoài, nếu không mở Nhất Mộng Hoàng Lương, quá dễ bị người khác nhận ra, sau đó bị xem như gấu trúc mà vây kín chung quanh. Muốn làm chút chuyện gì đó cũng làm không được.
Nhưng có Mặt Nạ Chúng Sinh Tướng này thì thuận tiện hơn nhiều.
Thế nhưng Phương Chính vẫn cứ cảm thấy, cái thứ đồ chơi này có chút phí phạm quá! Thật muốn xin lỗi trăm vạn công đức của hắn!
Phương Chính cẩn thận xem xét giới thiệu về Mặt Nạ Chúng Sinh Tướng, vừa nhìn một cái, Phương Chính tức khắc cười.
"Mặt Nạ Chúng Sinh Tướng, vô hình vô tướng, muôn hình vạn trạng, sau khi mang lên có thể biến hóa thành bất luận kẻ nào, đồng thời tăng thêm sức quyến rũ của bản thân. Mang thêm đặc tính, một người hai mặt, công đức gấp đôi."
Phía trước, Phương Chính không quan tâm mấy, cái thứ tăng thêm sức quyến rũ này, quyến rũ là vô hình, cũng chả làm được nhiều nhặn gì. Nhưng chức năng một người hai mặt công đức gấp đôi lại khiến Phương Chính mừng như điên một trận!
"Ha ha... Yêu ngươi muốn chết hệ thống huynh à!" Phương Chính cười to nói.
"Ta không thích đàn ông." Hệ thống nói.
Phương Chính nói: "Không có việc gì, ta thích ngươi là được."
Hệ thống: "..."
Phương Chính đang cao hứng, cũng không nghĩ nhiều như vậy, đẩy cửa liền đi ra ngoài.
Kết quả vừa mới mở cửa, liền đụng phải một con Cá mặn.
Phương Chính theo bản năng nói:
-Tịnh Chấp, ngươi đang làm gì?
Cá mặn không đáp lời, nó xoa xoa đôi mắt, nhìn qua chỗ khác rồi lại nhìn vào Phương Chính, miệng há ra thật to, kêu lên:
-Tịnh Tâm, không phải ngươi vừa mới đi ra ngoài sao? Sao bây giờ lại chạy vào trong phòng sư phụ rồi?
Phương Chính sửng sốt, sau đó lập tức nhớ tới, hiện tại bản thân đã biến thành bộ dáng của Hồng Hài Nhi, khó trách thoạt nhìn Cá mặn có chút lớn!
Phương Chính bất chợt nảy ra một ý, nói:
-Ta cứ thế mà đi thôi.
Phương Chính nói ba phải cái nào cũng được, hắn chưa nói là Hồng Hài Nhi đi, hắn là nói tự mình đi, tự nhiên cũng không tính nói dối.
Cá mặn hỏi:
-Sư phụ đâu?
Phương Chính nói:
-Tự ngươi xem.
Cá mặn bước vào phòng nhìn nhìn, nó lại xoa xoa đôi mắt, lẩm bẩm:
-Kỳ quái, rõ ràng thấy sư phụ đi vào, cũng không thấy người đi ra! Phải chăng gần đây mắt mình không được tốt cho lắm...
Phương Chính nói:
-Sau này chớp mắt nhiều một chút là tốt rồi.
Cá mặn trợn mắt nói:
-Ngươi nói cho ta nghe, không có mí mắt thì chớp mắt thế nào?
Phương Chính cứng họng...
Phương Chính lập tức cười nói:
-Được rồi, ngươi đi chơi đi, ta muốn đi dạo
Nói xong, Phương Chính liền đi rồi, hiện tại hắn mang thân phận Hồng Hài Nhi, như vậy, có phải hay không...
Phương Chính càng nghĩ càng muốn cười, đầu tiên hắn tiến vào phòng bếp, vừa đi vào liền nhìn thấy con khỉ ở bên trong đang lẩm nhà lẩm lẩm nhắc mãi thứ gì.
Phương Chính cũng mặc kệ hắn, hắn đào đào phía sau Phật vạc, móc ra một cái bao bố nhỏ, toàn bộ bên trong đều là hạt thông.
Con khỉ vừa thấy, kinh ngạc hô lên:
-Sư đệ, ngươi sao biết Tịnh Khoan cất hạt thông ở chỗ này?
Phương Chính nói:
-Nhìn là biết, vật nhỏ kia khôn khéo lắm, biết rằng giấu trong ổ nhất định bị trộm, nên mới dấu dưới mí mắt các ngươi. Cái này gọi là, nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất.
Con khỉ lắc đầu nói:
-Chà chà, vật nhỏ này ngày thường không nghiên cứu đồ ăn, mà là bắt đầu nghiên cứu binh pháp...
Sau đó con khỉ tiến đến bên cạnh Phương Chính, cười hí hửng nói:
-Sư đệ, ai gặp thì có phần, ngươi sẽ không định ăn mảnh một mình đấy chứ?
Nếu thật sự là Hồng Hài Nhi, giờ phút này khẳng định liền chịu thua, sau đó cùng nhau ăn.
Nhưng Phương Chính là Hồng Hài Nhi sao?
Vì thế Phương Chính quyết đoán lắc đầu nói:
-Không có cửa đâu! Muốn ăn, chính mình tìm đi.
Con khỉ vừa nghe, tên này làm trộm rồi còn dám ngang tàng? Vì thế con khỉ nói:
-Xem như ngươi lợi hại, ta đây liền đi tố cáo ngươi!
Nói xong, con khỉ liền đi rồi.
Phương Chính cười ha ha, bóp nát từng hạt thông một, ăn thơm cực kì.
Chờ con khỉ đi rồi, Phương Chính lại sờ sờ phía dưới giường con khỉ, lấy ra mấy cây măng cực phẩm.