Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1343

Chương 1343: Thật Nhiều Công Đức

schedule ~14 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1343: Thật Nhiều Công Đức

Phương Chính quá thản nhiên tự đắc, nhưng Nhất Chỉ tự lại càng ngày càng náo nhiệt.

Vốn chỉ có thể xem như một cảnh quan nho nhỏ trong nước, hiện tại, dưới sự thúc đẩy của đám người Lý Đại Quang, Yalman... nó đã nghiễm nhiên trở thành cảnh quan cấp thế giới.

Thậm chí rất nhiều người nước ngoài không biết đến những danh lam thắng cảnh hạng đỉnh cấp khác mà chỉ biết Nhất Chỉ tự, mục đích tới chính là để xem ngôi chùa thần kì này.

Đương nhiên, Nhất Chỉ tự cũng không để cho bọn họ phải thất vọng, phong cảnh không giống như nhân gian có được kia khiến người toàn thế giới tán thưởng không thôi.

Danh tiếng càng ngày càng vượng, tăng nhân Nhất Chỉ tự cũng càng ngày càng bận rộn...

Đồng thời, chính phủ cũng nhiều lần tìm đến Phương Chính, muốn quy hoạch toàn bộ Nhất Chỉ tự thành điểm du lịch, ở dưới chân núi lại làm một cái cổng, bán vé ra vào gì đó.

Thế nhưng đều bị Phương Chính cự tuyệt.

-Thí chủ, chỗ này của bần tăng thật sự chỉ là một ngôi chùa mà thôi, không xem là cảnh quan được...

Phương Chính mỉm cười nói với Kỳ Đông Thăng, lúc này đã được thăng chức thành thị trưởng Hắc Sơn thị.

Kỳ Đông Thăng nói:

-Phương Chính trụ trì, ngài xem, phía sau chính là Thông Thiên sơn. Tôi đã tìm người tới xem qua Thông Thiên sơn, nơi đó cũng có một ít cảnh quan không tệ, có thác nước, có cổ thụ, có kỳ thạch. Nếu nơi đó được sửa sang lại một chút, khẳng định cảnh sắc không thua kém những cảnh quan đỉnh cấp khác. Nhưng vấn đề hiện tại là, Hắc Sơn thị của chúng ta quá hẻo lánh, Tùng Vũ huyện thì không cần phải nói. Không có danh tiếng sẽ không có du khách... Tôi là muốn mượn danh tiếng của Nhất Chỉ tự để làm tăng sự chú ý của mọi người, sau đó thúc đẩy việc làm ăn của những cảnh quan khác. Cứ như vậy, các thôn chung quanh cũng có thể mượn lực ...

Chúng ta làm như vậy, cũng coi như là tạo phúc cho người dân địa phương, là một chuyện có công đức rất lớn, ngài nói có phải hay không?

Phương Chính lắc đầu nói:

-Thí chủ, ngài làm như thế nào cũng được, nhưng Nhất Chỉ tự tuyệt đối không thể trở thành cảnh khu. Chùa chiền chính là chùa chiền, trở thành cảnh khu, còn thu phí, kia không phải khiến trái tim khách hành hương rét lạnh sao?

Kỳ Đông Thăng nói:

-Đại sư, điểm này ngài yên tâm, chỉ còn tôi còn đương chức, cửa vào Nhất Chỉ tự, tuyệt đối không thu phí. Ngài thấy như vậy đã được chưa?

Phương Chính nói:

-Vậy sau khi ông đi rồi thì sao?

Kỳ Đông Thăng, cứng họng...

Ý tưởng của Phương Chính rất đơn giản, hắn ở nơi này trời cao hoàng đế xa, núi hoang rừng dã, địa bàn của mình nói gì cũng được, muốn gì làm nấy... nhưng một khi gia nhập vào cảnh khu liền trở thành địa bàn của chính phủ, chính phủ nói gì cũng phải nghe theo.

Đó hoàn toàn là hai khái niệm khác nhau...

Huống chi, cho dù Phương Chính tín nhiệm Kỳ Đông Thăng, cho Nhất Chỉ tự gia nhập vào cảnh khu, nhưng Kỳ Đông Thăng có thể làm việc ở Hắc Sơn thị được mấy năm? Nếu ngày nào đó bị điều đi chỗ khác, thị trưởng mới tới có tâm tư nào khác, Nhất Chỉ tự phải làm sao?

Nghe được lời này, Kỳ Đông Thăng cũng trầm mặc...

Phương Chính thấy vậy, cầm lấy chén trà đạm nhiên phẩm một ngụm, lúc này mới nói:

-Thí chủ, ông cảm thấy thế giới này lớn không?

Kỳ Đông Thăng sửng sốt, nói:

-Lớn chứ, sao lại có thể không lớn? Không sợ đại sư chê cười, đời này của tôi chưa đi được hết nửa cái đất nước này. Tôi chỉ mới nói tới tỉnh thôi, còn chưa kể đến huyện nữa.

Phương Chính nói:

-Bần tăng cũng không đi qua, nhưng là, thật sự lớn sao?

Kỳ Đông Thăng nghĩ nghĩ, lại lắc đầu nói:

-Cẩn thận ngẫm lại, cũng không lớn, xã hội hiện nay đầy rẫy máy bay, tàu điện ngầm. Đại sư, ngài hỏi cái này để làm gì?

Phương Chính buông chén trà, nói:

-Đúng vậy, dùng bước chân ước lượng, rất lớn. Dùng khoa học kỹ thuật ước lượng, rất nhỏ. Như vậy, dùng số người để ước lượng thì sao?

Kỳ Đông Thăng lập tức hiểu rõ ý nghĩ của Phương Chính, nói:

-Địa cầu thoạt nhìn thì rất lớn, nhưng người quá nhiều, tài nguyên tự nhiên đã sắp bão hòa.

Phương Chính ngửa đầu nhìn về thôn trang nơi xa, nói:

-Khi bần tăng còn nhỏ, bên kia là một rừng cây, có dòng suối nhỏ chạy ngang qua rừng cây, mùa hè có thể tắm rửa, có thể bắt cá, còn có cả ếch xanh. Bên trong có mấy cây dại ăn quả được, lúc vào Thu, mấy đứa nhỏ sẽ chạy tới hái...

Kỳ Đông Thăng cũng nhìn theo, nói:

-Đại sư, đây cũng là chuyện không còn cách nào, nhân loại muốn phát triển, vẫn phải hi sinh một vài thứ.

Phương Chính lắc đầu nói:

-Đúng vậy, nhân loại vì sinh tồn, lợi dụng tài nguyên tự nhiên là không có gì đáng trách. Quy luật thiên nhiên cũng là cá lớn nuốt cá bé...

Kỳ Đông Thăng gật đầu theo.

Đúng lúc này, Phương Chính chậm rãi ngẩng đầu nói:

-Nhưng thiên nhiên không có dạy chúng ta lãng phí tài nguyên.

Kỳ Đông Thăng sửng sốt, nói:

-Đại sư, lời này của ngài là có ý gì?

Phương Chính chậm rãi đứng dậy, nhìn về phương xa nói:

-Bên kia là cảnh khu Trường Bạch sơn, bên kia là cảnh khu Tùng Hoa hồ, bên kia là cảnh khu Chu Tước sơn...

Những nơi mà Phương Chính chỉ, ngoại trừ Trường Bạch sơn, đều không nằm trên mảnh đất này, hắn cũng là tùy tiện chỉ đại một phương hướng mà thôi.

Phương Chính một hơi nói mười mấy cảnh khu, sau đó quay đầu lại hỏi Kỳ Đông Thăng:

-Nhiều cảnh khu như vậy, chẳng lẽ còn không đủ cho mọi người du lịch tham quan sao? Nhất định phải cướp chỗ ở của những sinh linh khác mới được sao? Mọi người ít đi vài địa phương, cũng không chết được, nhưng chiếm thêm một mảnh đất, liền khiến cho một lượng lớn sinh linh bị diệt sạch. Điều này thật sự được chứ?

Lời này vừa nói ra, Kỳ Đông Thăng vừa nghe, tức khắc sững sờ tại chỗ, sau đó nói:

-Này...

Phương Chính nói:

-Thí chủ, bần tăng biết, ông cũng chỉ muốn tốt cho người dân địa phương thôi. Thế nhung khai phá quá độ không phải là chuyện tốt. Tiền đối với mọi người mà nói, dĩ nhiên là thứ tốt. Nhưng bần tăng lại cảm thấy, có đôi khi tiền thật khốn kiếp. Nó sẽ khiến con người đánh mất lương tâm, không từ bất kì thủ đoạn nào vì tiền. Hôm nay ông có thể khai thác ngọn núi này, ngày mai cũng có thể khai thác ngọn núi khác

Gấu, sói, lợn rừng và các loại động vật khác trong núi phải làm sao bây giờ? Tất cả đều phải chạy sâu vào trong núi. Tài nguyên trong núi vốn dĩ vì sói nhiều thịt ít mà trở nên gian nan vô cùng, nay lại còn cướp đoạn địa bàn của bọn chúng... haizz, chừa cho bọn chúng chút đường sống đi.

Nghe đến đó, Kỳ Đông Thăng thở dài, nói:

-Là tôi suy nghĩ không chu toàn, tôi đi trước đã.

Phương Chính chắp tay trước ngực nói:

-A Di Đà Phật, thí chủ đi thong thả.

Kỳ Đông Thăng tạm biệt rồi rời đi...

Tiễn Kỳ Đông Thăng đi, Phương Chính chắp tay trước ngực, nói một câu phật ngôn với dãy núi phương xa:

-A Di Đà Phật...

Sau đó, Phương Chính mới lại nâng chung trà lên lần nữa, an tĩnh phẩm trà, nhìn cảnh sắc, phảng phất đã dung nhập vào trong thiên nhiên, trong nháy mắt kia, hắn lại tiến vào trạng thái nhập đạo.

Đồng thời, Phương Chính âm thầm hỏi hệ thống: "Hệ thống, lâu như vậy rồi, bần tăng có phải nên rút thưởng hay không? Lần trước được khen thưởng, bần tăng vẫn chưa nhận."

Hệ thống nói: "Đương nhiên có thể, hiện tại ngươi có thể rút một lần khen thưởng lớn."

"Lợi hại như vậy? Hình như bần tăng không có làm gì đi?" Phương Chính kinh ngạc hô lên.

"Ngươi thật sự không có làm cái gì, nhưng là ngươi đừng quên, y thuật của ngươi được truyền bá, tài nghệ điêu khác của ngươi được truyền bá, mấy lần làm việc thiện tạo phúc của ngươi... Ngươi làm rất nhiều chuyện, đều đã kết toán công đức ngay lúc đó. Nhưng là, công đức ư, nước chảy cuốn trôi, hai tháng đi qua, công đức của ngươi đã sắp đột phá một trăm vạn. Thế nào, vui mừng không?"

Hệ thống hỏi.

Phương Chính vừa nghe, thực sự hoảng sợ: "Nhiều như vậy?"

"Quả thực không ít, đã hơn một năm thời gian, một trăm vạn công đức. Nếu tiếp tục thế này, không cần lâu lắm, lại thêm một vạn năm nữa, ngươi có thể hoàn tục." Hệ thống sung sướng chúc mừng.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay