Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1342

Chương 1342: Ăn Cơm Ngủ Đánh Cá mặ

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1342: Ăn Cơm Ngủ Đánh Cá mặ

Động tác của cảnh sát so với Dư Niên còn nhanh hơn nhiều, ngày hôm sau, tiền của hắn đã được trả lại.

Mẹ của Hồ Tiểu Diệp vì muốn chồng và con gái mình được ra ngoài sớm một chút, đả chủ động yêu cầu trả lại phòng ở, chỉ trong vòng ba ngày ngắn ngủi, toàn bộ thủ tục đã được hoàn tất.

Vốn đám người lão Hồ cho rằng mọi chuyện đã qua, tai nạn không còn, thế nhưng một tai nạn lớn hơn nữa lại sụp xuống!

Bởi vì chuyện của bọn họ bị phơi bày ra ngoài ánh sáng, bọn họ bị thất tín nghiêm trọng trên phương diện hôn nhân, ầm ĩ đến mức ai nấy đều biểt, gần như những người biết chuyện này đều kéo Hồ gia từ trong danh sách kết hôn vào danh sách đen.

Không có cách nào khác, tiền của ai cũng không phải do gió to thổi tới, ai cũng không dám chắc, sau khi gửi sính lễ qua có thể bị lừa hay không.

Hơn nữa, gia đình có vấn đề về nhân phẩm, ai nguyện ý làm thông gia với bọn họ?

Chẳng lẽ ngày nào cũng phải phòng bị mới được?

Vì thế, Hồ Tiểu Diệp được xem là xinh đẹp trong vòng 5 năm liên tục không cách nào gả ra ngoài được, cuối cùng không thể không xa xứ, vất vả lắm mới kết hôn nổi. Kết quả một lần trở về ngẫu nhiên, nhà trai biết được quá khứ của Hồ Tiểu Diệp xong, giữa hai bên không ngừng phát sinh ra mâu thuẫn, phòng bị lẫn nhau, cuối cùng chia tay trong không vui.

Hồ Tiểu Diệp, cuối cùng làm một cô gái độc thân cả đời...

Vì thế Hố Tiểu Diệp và lão Hồ gây gổ với nhau mỗi ngày, thẳng cho đến một ngày kia, khi lão Hồ chết, lão cứ nhìn lên trên trần nhà, lẩm bẩm:

-Người làm gì... trời đều đang xem... báo ứng...

Dư Niên nhìn tất cả diễn ra trước mắt, hắn gãi đầu, cảm thấy đang nằm mơ, cuối cùng hắn chắp tay trước ngực, hướng về phía Nhất Chỉ tự, nói:

-Cảm ơn ngài, Phương Chính trụ trì, ngài đã cứu mạng tôi, cũng đã cứu giấc mộng của tôi!

Cùng lúc đó, Nhất Chỉ sơn, Nhất Chỉ tự, trước mặt Phương Chính, các đệ tử đang ngồi.

Phương Chính bình thản nói:

-Nhớ kỹ, mặc kệ là lúc nào, ước mơ của mình chính là ước mơ của mình, đừng nghĩ nó đúng hay sai, chỉ cần không vi phạm pháp luật, vậy cứ đi về phía trước. Bởi vì vĩnh viễn chỉ có mình mới hiểu được, vì cái gì mà bản thân lại theo đuổi nó... Những người khác, không bao giờ hiểu nổi.

Hồng Hài Nhi nói:

-Sư phụ, tựa như Dư Niên sao?

Phương Chính gật đầu nói:

-Đúng vậy, ước mơ của mình phải do chính mình theo đuổi. Người ngoài, có lẽ còn hiểu rằng con đường ấy gian khổ như thế nào hơn cả con, nhưng người đó tuyệt đối không hiểu được, con đường đó có ý nghĩa với con như thế nào. Đôi khi, ước mơ còn quan trọng hơn cả tiền bạc.

Con sóc tò mò hỏi:

-Sư phụ, ước mơ của người là gì?

Phương Chính nghe vậy, thở dài, nói:

-Ước mơ của vi sư ư...

Phương Chính rất muốn nói là hoàn tục, thế nhưng hoàn tục rồi, những đệ tử này có còn là đệ tử của hắn không

Trước kia hắn muốn hoàn tục, là do chịu quá đủ khổ cực trên núi, chịu quá đủ cuộc sống bần cùng kham khổ, hắn sống mà chẳng thấy vui sướng gì. Hắn chỉ muốn sống một cuộc sống bình thường, có người nhà, có thân nhân, có những niềm vui đơn giản nhất.

Nhưng hiện tại, hắn không có loại vui sướng này sao?

Phương Chính nhìn đám đệ tử đang ngồi một loạt trước mặt, trái tim Phương Chính cảm thấy luyến tiếc.

Rời khỏi chùa, rời khỏi bọn họ, Phương Chính còn có thể tìm được vui sướng thuộc về chính mình sao?

Phương Chính trầm mặc... Lần đầu tiên, hai chữ hoàn tục này, hắn lại không thể nói ra được.

Phương Chính cảm thấy trong lòng có chút phiền muộn, hắn đứng dậy vẫy vẫy tay nói:

-Vi sư có một số việc cần phải đi ra ngoài đi một chút, các con đi chơi đi.

Nói xong, Phương Chính liền đi rồi...

Các đệ tử ngươi nhìn xem ta, ta nhìn xem ngươi, hoàn toàn không rõ Phương Chính đây là làm sao vậy.

-Có phải ta chọc cho sư phụ tức giận rồi hay không?

Con sóc thật cẩn thận hỏi.

Hồng Hài Nhi lắc đầu nói:

-Khẳng định không có, sư phụ báo thù không để lâu, nếu ngươi thật sự chọc sư phụ tức giận, người đã ra tay từ sớm rồi.

Con sóc hỏi:

-Vậy sư phụ làm sao thế?

Hồng Hài Nhi lắc đầu nói:

-Không biết, Tịnh Chấp sư đệ, ngươi biết không?

Cá mặn vuốt chòm râu, hàm ý sâu xa nói:

-Các ngươi muốn biết?

Độc Lang, con khỉ, con sóc, Hồng Hài Nhi đồng thời gật đầu, vẻ mặt khát vọng nói:

-Đương nhiên.

Cá mặn cười ha hả:

-Nói cho các ngươi biết cũng không phải là không được, thế nhưng...

Nói xong, Cá mặn liếc mắt nhìn con sóc một cái nói:

-Nhị sư huynh, hình như hạt thông còn một chút, đúng không?

Sau đó lại nói với Độc Lang:

-Đại sư huynh, ta khát nước. Tam sư huynh, ta biết ngươi vẫn giấu một ít măng cực phẩm. Tứ sư huynh, bản lĩnh giá vũ đằng vân kia của ngươi, ta rất là hâm mộ.

Nghe đến đó, Độc Lang, con sóc, con khỉ, Hồng Hài Nhi trực tiếp sững sờ ở tại chỗ, sau đó Hồng Hài Nhi phục hồi tinh thần lại:

-Ngươi đây là đang nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của!

Cá mặn thờ ơ nói:

-Không nên nói như thế, ta đây âm thầm động não tự hỏi vấn đề lâu như vậy, lãng phí nhiều tế bào não đến như vậy, chỉ muốn bồi bổ thân mình một chút thôi? Thế nào? Có chịu không? Nếu chịu, ta lập tức nói cho các ngươi biết.

Con sóc nói:

-Ngươi xác định?

Cá mặn đáp:

-Đương nhiên! Ông cố nội đây cũng không nói dối!

Đáng tiếc, lời này nói ra, căn bản không ai tin.

Cá mặn nói:

-Rốt cuộc các ngươi có muốn biết hay không? Muốn biết thì đi lấy đồ đến đây, không muốn biết, vậy tránh qua cho ông đây đi dạo loanh quanh.

-Xem như ngươi lợi hại, ngươi chờ!

Rốt cuộc, Độc Lang không nén nổi tò mò, nó chạy đi múc nước cho Cá mặn.

Con khỉ thở dài nói:

-Xem như ngươi lợi hại, chia cho ngươi một cây.

Con sóc nói:

-Ta giấu kín như thế, vậy mà người còn biết...... thôi được, chia cho ngươi một ít.

Hồng Hài Nhi nói:

-Nói cho ngươi cũng không sao, thế nhưng ngươi xác định, ngươi có thể tu luyện?

Cá mặn nói:

-Ngươi cứ nói cho ta hay trước, có thể tu luyện hay không là chuyện của ta.

Hồng Hài Nhi lập tức tiến lại gần, thấp giọng nói một lúc, Cá mặn cẩn thận nghe.

Chờ Hồng Hài Nhi nói xong, nước của Độc Lang, măng của con khỉ, hạt thông của con sóc cũng đã được mang tới.

Cá mặn thấy vậy liền cười sung sướng, sau đó vung tay lên thu toàn bộ đồ vật vào trong vảy, nó vuốt râu nói:

-Kỳ thật, sư phụ đau lòng là có lý do.

-Lý do gì?

Con sóc theo bản năng hỏi.

Cá mặn nói:

-Cái này mà cũng nhìn không ra sao?

Mọi người lắc đầu.

Cá mặn nói:

-Nhìn vào phòng ngủ của sư phụ đi.

Mấy tên kia theo bản năng quay đầu lại nhìn vào phòng ngủ của sư phụ, kết quả liền nghe phía sau có một trận gió thổi qua, tiếp đó nghe được tiếng vây cá hấp tấp đập lên mặt đất vang lên.

Mấy tên nhóc quay đầu lại nhìn, Cá mặn đã bỏ chạy không còn thấy bóng dáng!

Con sóc ngơ ngác hỏi:

-Sao sư đệ lại đi rồi? Sư đệ, trong phòng ngủ của sư phụ chả có gì cả!

Hồng Hài Nhi nghe vậy, câm nín một hồi, sau đó gõ lên đầu con sóc nói:

-Ngu ngốc, chúng ta bị lừa! Nó không biết gì cả, chỉ lừa chúng ta thôi!

-Lão già mất nết, dám gạt chúng ta!

Độc Lang vừa kêu vừa đuổi theo.

Hồng Hài Nhi hét lớn một tiếng, các sư huynh đệ, mau cầm lấy vũ khí!

Vì thế, trên Nhất Chỉ sơn, một hồi vận động đánh cá được tiến hành.

Ăn cơm ngủ đánh "bóng Cá mặn", vận động sắp bị quên lãng này lại một lần nữa quay trở lại...

Mùa Đông năm nay trôi qua nhanh hơn mọi năm, ít nhất là Phương Chính cảm thấy như vậy.

Mỗi ngày gõ chung đánh trống, niệm kinh, rỗi rãi liền tiếp đãi vài vị thí chủ mê mang, nhìn băng tuyết dần tan, nhìn cây liễu nẩy mầm, ăn mầm non đầu xuân, nghe tiếng chim hót quay lại, mang theo các đệ tử đuổi bắt đùa giỡn, cuộc sống gia đình trôi qua thản nhiên mà đắc ý.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay