Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1339

Chương 1339: Sói Đến Đấy

schedule ~12 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1339: Sói Đến Đấy

Bất đắc dĩ, bác sĩ cười khổ nói:

-Tôi làm thầy thuốc nhiều năm như vậy, tình trạng bệnh nhân tốt hay xấu vẫn có thể nhìn ra. Các người nếu là không tin tưởng tôi, có thể đổi một bệnh viện khác thử xem.

Lão Hồ hét lớn:

-Người dựa vào là máy móc, máy móc lại không đáng tin cậy. Tôi bị thương chẳng lẽ không biết? Tôi là người lớn thế này, nếu không đau thì tôi làm vậy làm gì? Về nhà đi ngủ không tốt sao?

Lão Hồ vợ cũng nói:

-Bác sĩ khẳng định không có gì sao?

Hồ Tiểu Diệp nói theo:

-Bác sĩ, nếu không chú hãy kiểm tra thêm

Cảnh sát nghĩ nghĩ, cũng nói:

-Nếu không, lại kiểm tra thêm?

Bác sĩ bất đắc dĩ nói:

-Được, các người muốn tra liền kiểm tra đi, dù sao các người cũng nhiều tiền.

Sau đó bác sĩ mang theo lão Hồ, tiếp tục kiểm tra, kiểm tra xong, bác sĩ lại gọi tới không ít đồng sự, mọi người giúp đỡ xem xét.

Cảnh sát cũng tại bên cạnh, nhìn rõ ràng, ba lần kiểm tra báo cáo giống nhau như đúc!

Bác sĩ nói:

-Chính anh xem đi, nơi này là xương cốt, nơi này là cơ bắp, toàn thân cao thấp, mỗi một tấc đều quét qua, một điểm tổn thương đều không có! Tôi nói hắn trầy da, kỳ thật đều là có chút quá. Tôi rất phiền, tổn thương kiểu này, dù là trẻ con cũng sẽ không khóc. Hắn là một đại lão gia, sao lại có thể hét to như vậy?

Cảnh sát nhìn lão Hồ, đối với bác sĩ nói:

-Cái bệnh này a, anh không trị được, chỉ có chúng tôi trị được...

Bác sĩ sững sờ:

-Bệnh gì?

Cảnh sát nói:

-Bệnh tâm lý.

Bác sĩ bừng tỉnh hiểu ra:

-Giả bệnh, lừa gạt tiền bồi thường, lừa người sao?

Cảnh sát gật đầu nói:

-Được rồi, báo cáo tôi cầm đi.

Bác sĩ nói:

-Được.

Cảnh sát đi. . .

Bên ngoài hai mẹ con Hồ Tiểu Diệp chờ kết quả gặp cảnh sát đi qua, bác sĩ đi ra, lập tức đuổi theo hỏi:

-Bác sĩ sao rồi?

Bác sĩ nói:

-Làm một lang băm, tôi đúng là không biết hắn bị bệnh gì. Cứ như vậy đi, các người nếu tin tôi, thì ở lại. Nếu là không tin được, liền chuyển viện đi.

Nói xong, bác sĩ cũng đi.

Hai mẹ con nhìn nhau, tranh thủ thời gian chạy về phòng bệnh đi, đem sự tình cùng nói với lão Hồ.

Lão Hồ gặp bốn phía không ai, cũng không đau, ngồi xếp bằng trên giường, thầm nói:

- Có thể kiểm tra ra mới có quỷ. . .

-Ông không có việc gì?

Vợ Lão Hồ kinh ngạc hỏi.

Lão Hồ nói:

-Không sao, tôi không bị gì, nhưng cũng phải để tên nhóc Dư Niên có chút việc! Cho nên, tôi nhất định phải giả bệnh, các người phải phối hợp tốt với tôi, lần này tôi muốn để tên nhóc Dư Niên kia bồi thường tiền bồi đến khóc! Còn cả bản hợp đồng bản quyền quay phim kia, cũng phải cho chúng ta tới mới được!

-Cái này có thể được sao?

Vợ của Lão Hồ có chút do dự.

Hồ Tiểu Diệp cũng nói:

-Cha, hiện tại chúng ta ở trong xã hội pháp chế, cha làm vậy được không?

Lão Hồ cười lạnh nói:

-Cái chó má xã hội pháp trị, bố lừa hắn tiền sính lễ, lừa nhà của hắn, hắn có thể làm gì?

Hồ Tiểu Diệp nói:

-Cha chướng mắt hắn như vậy sao.

Lão Hồ nói:

-Vẫn là câu nói kia, trời mới biết hắn viết cái khỉ gì, cả ngày trên mạng làm những thứ không nhìn được không sờ được, ai biết có phải hay không viết sách? Mà loại này lại không có sự ổn định, con đi theo hắn, làm sao mà sống tốt? Loại này là đồ đần, chính là dê béo, làm thịt một đao là được rồi. Quay đầu cha giới thiệu ch con một công chức, còn có mấy người làm kế toán ở công ty chính quy, một tháng mặc dù chỉ có hơn ba ngàn tiền lương, nhưng là người bảo hiểm xã hội và quỹ nhà đất! Mua nhà còn có thể cho vay được. . .

-Lão Hồ, tôi cảm thấy tính vậy không ổn? Tiểu tử kia một tháng hơn ba vạn, một tháng hơn thu nhập một năm công chức.

Vợ lão Hồ vợ nói.

Lão Hồ nói:

-Bà thì hiểu cái gì? Tiền đến nhanh, đi cũng nhanh, tiền đến chậm thì đi chậm. Một cái như thủy triều lên xuống liên tục, một cái là duy nhất một lần. . . Tôi cho bà biết, công chức ba ngàn, cũng so ra hơn hắn ba vạn như bây giờ tới! Lại nói, đến lúc này rồi nói tới hắn làm gì? Lúc hắn đánh tôi một quyền kia, thì hắn cùng không phải đồ tốt

-ĐM, cái lão gia hỏa cũng quá không biết xấu hổ! Rõ ràng là hắn không tự trọng trước, kết quả toàn do người khác tố chất không cao. Tình cảm, trên thế giới này chỉ có hắn có thể giở trò lưu manh.Người khác liền không thể giờ trò sao? Cái tốt hắn nhận, người khác giở trò một chút hắn ;lại tiền bản quyền?

Cá mặn há mồm mắng.

Phương Chính yên lặng đóng lại công năng điện thoại thu hình, nên ghi chép đều ghi chép, còn lại đều là chuyện nhà, cũng không cần thiết nghe tiếp nữa.

-Sư phụ, hiện tại làm sao xử lý?

Cá mặn hỏi.

Phương Chính nói:

-Là thầy để con xuống núi hỗ trợ, cũng không phải để coni dùng thần thông đánh người. Chuyện này, kỳ thật Dư thí chủ một mình có thể giải quyết, hắn chỉ là không nghĩ tới mình giải quyết như thế nào mà thôi. Nói theo lời bọnhọ, thì gọi là nghiện máy tính, nghề nghiệp của bọn hắn, trong đầu hắn chỉ có viết sách, nghỉ ngơi, cùng bằng hữu ăn cơm, khoác lác mà thôi.

Bởi vì không có xung đột lợi ích, cho nên bên người bạn bè tác giả không phí tâm phòng bị đối phương, lòng của bọn hắn đối với bên ngoài đều mở rộng, nội tâm rất đơn thuần. Đây là chuyện tốt, cũng là chuyện xấu.

Từ xưa đến nay, tư tưởng hại người không thể có, tư tưởng phòng người phải có.

Nếu cứ làm cứu, sớm muộn là sẽ đưa sói đến. Huống chi, dê mập như vậy, còn rất dễ bắt nạt.

Nhưng là tất cả mọi người đêu quên đi, dê có sừng.

Chuỗi sinh vật bên trên, sói ăn dê, nhưng là sói cũng không phải là tùy tiện ăn dê, bọn nó chỉ chọn dê già yếu bệnh tật, với dê đực cường trán, bọn sói cũng sẽ không dễ dàng trêu chọc. Bởi vì, sói chết tại sừng dê, cũng không phải là chuyện hiếm có.

Tại xã hội này, mỗi người kỳ thật đều có năng lực tự bảo vệ mình.

Có người thì pháp luật ban cho vũ khí, có là xã hội ban cho.

Nếu là pháp luật làm vũ khí thì một số trường hợp sẽ không thực hiện được, vũ khí của xã hội mới là dùng mọi lúc.

Cá mặn nói:

-Con đã hiểu, tìm đại ca xã hội đen lo liệu chuyện này.

Phương Chính đưa tay liền cho nó một cái cốc, nói:

-Nói hươu nói vượn!

Cá mặn nói:

-Vậy sư phụ có ý gì?

Phương Chính nói:

-Vi sư có ý, muốn đi để cho vị thí chủ kể chuyện xưa.

-Kể chuyện xưa? Kể chuyện gì?

Hồng Hài Nhi cũng không hiểu, tên ghê tởm vậy, người không thu thập hắn, còn cho hắn kể chuyện xưa?

Phương Chính nói:

-Nói chuyện sói sắp đến.

Nói xong, Phương Chính cười xấu xa một tiếng, đi tới, không bao lâu, lão Hồ lại trở về như lúc trước gào thảm thiết, đột nhiên kêu to hơn, đầu đầy mồ hôi, tại chỗ nhảy loạn, đấm ngực. . .

Bác sĩ y tá đi ngang qua nghe được, khẽ lắc đầu, thầm nói:

-Người này, sao không đi diễn kịch? Trăm phần trăm sẽ nhận giải thưởng!

-Đau a. . . Thật đau!

Lão Hồ hét lớn.

Lão Hồ vợ nói:

-Được rồi, đều không người đến, đừng diễn.

Lão Hồ che lấy bụng của mình, nói:

-Lần này là thật đau. . .

Hồ Tiểu Diệp hồ nghi hỏi:

-Có đau thật hay không? Cha đừng dọa con.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay