Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1338

Chương 1338: Nói Dối

schedule ~12 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1338: Nói Dối

Cá mặn nhếch nhếch miệng nói:

-Cậu đánh ngã đối phương, rồi nửa ngày phì phò như vậy? Nhà của cậu , tiền của cậu đâu?

Dư Niên nghe xong, lập tức sững sờ ngay tại chỗ, nói:

-Quên đi. . .

-Cậu thứ cặn bã u.

Cá mặn che mặt, chỉ cảm thấy kẻ trước mắt này hết có thuốc chữa.

Dư Niên tỏ ra không có gì.

Đúng lúc này, một trận tiếng còi cảnh sát vang lên, một xe cảnh sát ngừng lại.

Cơ hồ là đồng thời, lầu ba Hồ gia cửa sổ mở ra, Hồ Tiểu Diệp ghé vào trên cửa sổ, hô:

-Cảnh sát, là tôi báo cảnh! Người này tìm chúng tôi nhà nháo sự, đem cha tôi đánh bị thương, các anh đừng để hắn chạy!

Vừa xuống xe hai tên cảnh sát lập tức phóng tới Dư Niên, Dư Niên giật nảy mình, khi còn đang suy nghĩ có chạy hay không, liền bị bắt lại.

Dư Niên nhìn về phía Cá mặn, Cá mặn buông buông tay nói:

-Cái này, tôi cũng không có cách nào. Đánh người khẳng định là phải trả giá thật lớn a. . .

-Người . . .

Dư Niên không còn gì để nói, không chờ hắn nói cái gì, cảnh sát đã đem hắn nhét vào trong xe cảnh sát đi.

Sau đó lưu lại một cảnh sát, đi Hồ gia tìm người đến cục cảnh sát ghi khẩu cung. . .

Thật phức tạp, Cá mặn quả quyết sợ, đứng tại dưới lầu, ngửa đầu nhìn lên trời, gãi gãi đầu cá, thầm nói: "Tôi giống như đem chuyện này làm hỏng rồi. . ."

-Sao lại chỉ làm hỏng, đệ đơn giản chính là đồ lừa đảo!

Đúng lúc này, một hanh âm quen thuộc vang lên.

Cá mặn vừa nghiêng đầu, liền thấy Hồng Hài Nhi từ trên trời giáng xuống!

Nhưng đây không quan trọng, mà là, bên cạnh Hồng Hài Nhi còn có một cái áo trắng tăng nhân, phiêu nhiên như tiên.

-Sư phụ. . .

Cá mặn lập tức chột dạ bái kiến nói.

Người tới chính là Phương Chính, Phương Chính ngay từ đầu không có ý định tới.

Nhưng sau khi trở về nằm, Phương Chính nằm mơ Cá mặn đem Dư Niên đem ninh nhừ, dọa đến Phương Chính rốt cuộc không ngủ được, rơi vào đường cùng, đành phải gọi Hồng Hài Nhi mang theo hắn tìm đến Cá mặn.

Kết quả, vừa đến, liền thấy Dư Niên bị cảnh sát mang đi, Phương Chính biết, Cá mặn gia hỏa này, quả nhiên làm hỏng chuyện.

-Được rồi, đừng giả bộ làm ra vẻ sai lầm, nói đi, chuyện này sự tình như thế nào? Làm sao lại phát triển như vậy?

Phương Chính hỏi.

Cá mặn đem toàn bộ sự tình nói rõ.

Phương Chính nghe xong, nhướng mày nói:

-Lúc ấy người kia nói vài câu, con liền giúp Dư Niên đánh người?

Cá mặn gặp đây, vội vàng cúi đầu nói:

-Con sai rồi. . .

Phương Chính nói:

-Con đương nhiên sai, đã động thủ, vì sao không đánh thật hung ác?

Cá mặn ngạc nhiên: ". . ."

Phương Chính nói:

-Đừng nhìn vi sư như vậy, coi như vi sư lúc ấy ở đây, cũng sẽ động thủ đánh người. Bất quá lần sau nhớ kỹ, hỗ trợ có thể, đừng hại đồng đội. Đánh người liền đánh người, cậu không phải để chính Dư Niên động thủ sao?"

Cá mặn sững sờ, hỏi:

-Sư phụ, vậy ý của người là?

Phương Chính nói:

-Quân tử động khẩu không động thủ, động thủ dễ dàng bị bắt. Cho nên a, ý của vi sư, không động thủ coi như xong, động thủ nhất định khiến đối phương không biết ai ra tay. Tối thiểu nhất, con cũng học một ít từ những người xấu kia đi, người xấu còn biết không để bị bắt chứng cứ. Các con rất tốt, đứa chứng cứ đến tay người ta.

Cá mặn yên lặng. . .

Phương Chính nói:

-Được rồi, đi thôi.

-Sư phụ, đi đâu?

Cá mặn hỏi.

Phương Chính nói:

-Đi bệnh viện.

-Ách, không phải đi cục cảnh sát sao?

Cá mặn không hiểu hỏi.

Phương Chính lắc đầu nói:

-Dư Niên ở bên trong kia bao lâu, chúng ta đi tới cục cảnh sát đều không thay đổi. Còn đến bệnh viện người nằm trong đó bị thương ra sao mới alf quan trọng. Chúng ta đi đem vết thương chữa khỏi, chỉ cần giám định thì sau đó Dư Niên sẽ không có việc gì.

Cá mặn nghe xong, bừng tỉnh đại ngộ, vội vàng tán dương:

-Sư phụ, cao minh a!

Phương Chính không thèm để ý hắn, Hồng Hài Nhi dẫn đường, ba người rất mau vào bệnh viện, Phương Chính thuận lợi tìm được cha của Tiểu Diệp, còn chưa tiếng hành giám định. Không có cách, giờ này khắc này, lão Hồ nằm ở trên giường, gào khóc kêu to đau, tiếng kêu lực lượng mười phần.

Phương Chính nhìn lướt qua, nói:

-Vẫn được, không có tổn thương quá nặng, nhưng xương cốt nứt ra, cơ bắp bị thương cũng không có ít.Tổng thể có thể nói, không chết được, nếu không tiếng kêu sẽ không có lực như thế.

Cá mặn nói:

-Vậy chúng ta?

Phương Chính nói:

-Các con ở nơi này, bần tăng đi qua nhìn một chút.

Phương Chính nói xong, đi vào phòng bệnh, sau đó một bàn tay lão Hồ đang kêu gào đập choáng, tức tốc trị thương hơn phân nữa, chỉ còn lại một chút xíu vết thương ngoài da, Phương Chính lập tức đi ra.

Không bao lâu, bác sĩ tiến vào, bác sĩ cũng không biết lão Hồ là bị người đánh ngất xỉu, chỉ coi lão Hồ đang ngủ, mấy người kêu một hồi, lão Hồ liền tỉnh.

Lão Hồ vừa tỉnh, lập tức liền kêu lên:

-Bác sĩ! Tôi đau a! Đau chết mất! Tiểu tử kia ra tay quá độc ác, là đến giết người a! Nếu không phải con gái tôi chạy đến, hắn có khả năng liền giết tôi!

Bác sĩ nói:

-Ông đừng nhúc nhích, chúng ta kiểm tra một chút.

Lão Hồ kêu lên:

-Tôi có thể không động sao? Đây chính cả người đều đau!

-Ông đau chỗ nào?

Bác sĩ hỏi.

Lão Hồ nói:

-Toàn thân đều đau, đau đầu, cổ đau. . .

Bác sĩ nói:

-Được rồi, đừng kêu nữa, không có gì đáng ngại, chính là da trầy da mà thôi. Còn chưa tới mức động đến gân cốt.

Lão Hồ nghe xong, lập tức ngây ngẩn cả người, lúc ấy hắn bị đánh, thật sự rất đau! Không có khả năng chỉ là trầy da a!

Ý nghĩ này thoáng qua một cái, lão Hồ đột nhiên nghĩ tới điều gì, đột nhiên bụm mặt nằm ở trên giường, gào khóc nói:

-Ai nha. . . Đau a, xương cốt giống như đều muốn gãy, không được. . . Tôi không được. . . Ai nha. . .

Hắn như thế nháo trò, bác sĩ cũng có chút mơ hồ, chẳng lẽ là mình kiểm tra không triệt để?

Thế là mấy cái bác sĩ thương lượng một chút, lại bắt đầu một lần nữa cho lão Hồ làm kiểm tra, chụp ảnh. . .

Một bộ làm xong, bác sĩ mười phần xác định đối với lão Hồ nói:

-Căn cứ phân tích của chúng tôi, ông thật sự chỉ là da trầy da, không có gì đáng ngại.

Một cái khác bác sĩ nói:

-Vết thương kia của ông cùng trẻ con không cẩn thận ngã một phát không khác mấy.

Lão Hồ nghe xong, càng thêm không cam tâm, cái bàn cũng bị làm hư, kết quả là không tổn thương? Nếu như vậy, Dư Niên kia, chẳng phải là cũng không có chuyện gì?

Điều tất yêu nhất là, hắn làm nhiều kiểm tra như vậy, sau cùng phí tổn tính thế nào? Dư Niên hay hắn tính?

Huống hồ, chỉ bồi thường tiền thuốc men, hắn không cam tâm a!

Thế là, lão Hồ tiếp tục khóc hô:

-Các người không biết gì cả, thân thể tôi tự biết, đây là sự thực đau a!

Các bác sĩ hai mặt nhìn nhau, không thể cùng lão Hồ nói chuyện, lão Hồ chính là giả đau, dùng sức khóc, dùng sức hô, dùng sức náo.

Lúc này, ghi xong khẩu cung Hồ Tiểu Diệp cùng mẹ nàng tới, hai người xem xét lão Hồ đau thành bộ dạng này, vội vàng thúc giục bác sĩ lại kiểm tra một chút, rồi cho điều trị.

Cảnh sát cũng cùng tới để xem báo cáo của bác sĩ, nhìn lại bộ dnagj kia của lão Hồ, cũng có chút không chắc.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay