Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1337

Chương 1337: Bá Đạo Như Vậy

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1337: Bá Đạo Như Vậy

Quả nhiên, nghe được Hồ Tiểu Diệp nói là Dư Niên, cha của Hồ Tiểu Diệp lập tức liền xông lại, người chưatới, thanh âm tới trước:

-Nó tới làm gì? Cút cho tôi, cách Tiểu Diệp nhà tôi xa một chút!

Dư Niên cả giận nói:

-Con gái ông có muốn lấy tôi cũng không cần! Hiện tại, đem tiền cùng nhà trả đây!

Cá mặn khen:

-Đây mới là đàn ông!

Lão Hồ cười lạnh nói:

-Trả cái gì? Nhà chúng tôi không nợ cậu cái gì? Tôi sẽ báo cảnh sát, cậu đây là quấy rối!

Dư Niên nói:

-Nhà là tôi mua, sính lễ trước đó là tôi cho, sao ông lại nói không nợ?

Lão Hồ bĩu môi nói:

-Hiện tại doạ dẫm bắt chẹt sao, đang muốn tống tiền? Cậu là đồ vô dụng, cặn bã xã hội, còn mua nhà? Còn sính lễ? Cậu nằm mơ sao? Trước đókhi nói gì xem xem có chúng cơ khong, nếu như không có cái gì, cút xa một chút! Tôi đã báo cảnh sát, cậu chờ bị bắt đi!

Dư Niên nghe nói như thế , tức giận đến mức bùng nổ, hắn biết, lão Hồ nhìn thô lỗ, nhưng cũng có tâm cơ.

Lão già này nói chuyện mười phần nghiêm cẩn, không nhắc tới một câu nào Dư Niên mua nhà, hay chuyện đưa sính lễ, chính là sợ Dư Niên ghi âm về sau đi kiện hắn.

Dư Niên không có chứng cứ, lại có thể làm gì hắn?

Cảnh sát tới, Dư Niên hoàn toàn chính xác dính tới việc gây rối.

Dù sao, cảnh sát coi như tình lý bên trên có chút đồng tình hắn, nhưng là, pháp luật là nằm ở chứng cứ.

Mà Dư Niên gây chuyện, lại là sự thật, cho nên, thua thiệt vẫn là Dư Niên.

Dư Niên siết chặt nắm đấm, nói:

-Ông thật mất mặt

Lão Hồ nói:

-Là cậu mất mặt hay tôi mất mặt? Hiện tại cậu đi trên đường, cậu thấy cậu còn có mặt mũi sao?

Dư Niên nghe xong, lập tức phát hỏa, liền muốn động thủ.

Cá mặn kéo lại hắn, truyền âm nói:

-Đừng động thủ, tỉnh táo! Cậu là người văn minh, tôi là tăng nhân, chúng ta văn minh đây!

Lão Hồ tiếp tục nói:

-Nhà là của con gái tôi, tiền là của tôi, cậu chính là đồ rác rưởi... Hiểu không? Có bao xa lăn bao xa. Hôm nay có phóng viên tới, tôi nói với bọn hắn chuyện cậu bị từ hôn. Đoán chừng, ngày mai phố lớn ngõ nhỏ đều biết cậu là đồ rác rưởi bị quét khỏi cửa...

Nói xong, lão Hồ quay đầu hướng Hồ Tiểu Diệp nói:

-Đã sớm nói với cậu , tìm bạn trai, muốn tìm phải tìm người đáng tin cậy. Loại này không làm việc đàng hoàng là lưu manh, căn bản không đáng tin cậy. Kiếm mấy đồng tiền, liền coi chính mình gà mái biến Phượng Hoàng, gà mái chính là gà mái, rác rưởi chính là rác rưởi, vĩnh viễn không coi là gì.

Dư Niên khí răng đều cắn khanh khách rung động...

Đúng lúc này, đằng sau có người đẩy hắn, Dư Niên vừa muốn hỏi làm gì.

Liền nghe Cá mặn nói:

-Đm! Con hàng này quá đáng! Cậu có thể chịu, tôi cũng không thể nhịn, chơi hắn a!

Sau đó Dư Niên liền bị đẩy đi lên, lão Hồ xem xét, cũng giật nảy mình, cả giận nói:

-Cậu muốn làm cái gì?

Cá mặn ở phía sau hô:

-Lão tổ tông tôi giúp cậu , hắn đánh không lại cậu !

Tiếng nói mới rơi, Dư Niên nghe xong, một bụng lửa giận trong nháy mắt liền phun trào ra, một quyền liền đánh tới, cả giận nói:

-Cậu khinh người quá đáng!

Kết quả lão Hồ về sau nhảy một cái né tránh, nhấc chân chính là một cước, Dư Niên kêu thảm một tiếng bị gạt ngã trên mặt đất.

Nhiều năm gõ chữ, không rèn luyện, tố chất thân thể làm sao có thể cùng một người làm công?

Dư Niên ôm bụng ngồi dưới đất, đau đến mức mồ hôi đều đổ ra, liếc qua bên trên Cá mặn, phảng phất tại nói: "Người không phải đang giúp tôi sao? Tôi không phải có thể đánh thắng hắn sao? Sao lại có như vậy"?

Cá mặn buông buông tay nói: "Tôi còn chưa nói bắt đầu, cậu liền lên, bị đánh trách tôi rồi? Lão tổ tông tôi giúp cậu , cũng phải để tôi chuẩn bị chứ!"

Dư Niên lập tức muốn cắn chết đầu cá muối Cá mặn không đáng tin này, đang muốn mắng hai câu không đáng tin cậy.

Liền nghe Cá mặn quát to một tiếng:

-Hắn lại tới, lần này lão tổ tông cho hắn tự cầu nhiều phúc, lên đi!

Dư Niên là chết sống đều không tin vào Cá mặn, mắt thấy đối diện một quyền đánh về phía cái mũi của mình, cũng là bất lực, chỉ có thể giương mắt nhìn...

Lão Hồ một quyền này, có thể nói là một chút cũng không có bớt lực khí, dùng toàn khí lực.

Đồng thời, lão Hồ đối với Hồ Tiểu Diệp nói:

-Con tìm loại này rác rưởi? Không làm việc đàng hoàng. Chơi bời lêu lổng còn chưa tính, liền chút khí lực đều không có, đúng là đồ chơi cho người khác?

Đang khi nói chuyện, một quyền đập vào mũi Dư Niên!

Dư Niên cũng chưa từng đánh nhau? Bị một quyền đánh vào mũi, thậm chí hắn không có kịp phản ứng thét lên hai tiếng, cứ như vậy phẫn nộ trừng mắt lão Hồ, không nhúc nhích nhìn chằm chằm đối phương.

Nhưng mà sau một khắc...

Đông!

Một tiếng vang trầm vang lên, lão Hồ nắm đấm như đánh vào sắt thép bên trên, cái mũi kia như một cây trùy!

Lão Hồ oa một tiếng liền kêu lên, che lấy nắm đấm oa oa kêu to:

-Ai nha, đau chết mất...

Dư Niên mặc dù không biết là tình huống như thế nào, nhưng là cái mũi không bị tổn thương, tay của đối phương bị thương, rõ ràng chính là mở hack!

Làm một tác giả tiểu thuyết mạng, chính là không bao giờ thiếu cái loại này đối với kim thủ tăng thêm lực lượng cho họ, cho nên, Dư Niên cơ hồ lập tức liền phản ứng đi qua, biết, lần này Cá mặn đáng tin cậy!

Thế là hét lớn một tiếng bò lên:

-Khinh thường tôi sẽ không đánh lại ông sao?

Sau đó Dư Niên một quyền đánh tới, lão Hồ ngay cả tránh đều trốn không thoát, trực tiếp bị một quyền nện ở trên mũi, lập tức máu tươi tuôn ra! Bịch một tiếng bay ra ngoài, té trên mặt bàn, ngã ầm ầm trên mặt đất, bụm mặt, ai nha nha hô hào, không bò dậy nổi.

Dư Niên kinh ngạc nhìn nắm đấm của mình, sau đó đối lão Hồ cùng Hồ Tiểu Diệp dựng thẳng lên một cây ngón tay giữa nói:

-Lão tử bằng tài hoa kiếm tiền, các người là cái gì? Một người làm ở công ty kế toán nhỏ, một người là chủ quán mạt chược, lại xem thường tôi sao? Một tháng tiền lương của người được bao nhiêu? Hơn hai ngàn nhân dân tệ! Cha cô một tháng có thể kiếm bao nhiêu, không đủ một vạn nhân dân tệ! Cả nhà các người cộng lại cũng không bằng tôi kiếm tiền, các người còn ghét bỏ lão tử chơi bời lêu lổng?

Lão tử nói cho các cậu biết, lão tử là hội viên hội tác giả của tỉnh, lão tử là tác giả mạng có sự quản lý hẳn hoi, lão tử là người làm công tác văn hoá! Các người là cái gì?

Nói cho các người biết, viết mấy năm liền hết thời, loại kia là nửa đường dừng không làm việc đàng hoàng!

Sử dụng đầu óc, tôi dùng nhiều hơn các người, những gì lão tử có thể nghĩ đều có thể viết! Các người trong mắt nhìn chúng sinh muôn màu quen thuộc, chính lão tử dùng ngòi bút làm sinh động chúng sinh! Các người nhìn náo nhiệt, chính là câu chuyện của lão tử tôi đây!

Sách của lão tử sách có thể để mấy vạn người, mấy chục vạn người cùng xem, cùng tranh luận.

Các người là cái gì? Tư tưởng của các người, có người sẽ đi để ý sao?

Không có!

Một đám không có tư tưởng, chỉ muốn dựa vào lừa bịp dơ bẩn với lòng dạ hiểm độc kiếm tiền, dựa vào cái gì đến vũ nhục tôi?

Xem thường tôi? Hãy đợi đấy, ba năm sau, nhìn xem ai xem thường ai!

Dừng lại gào thét về sau, Dư Niên hất đầu, xoay người rời đi!

Cá mặn nhìn xem bên này, nhìn nhìn lại Dư Niên, tranh thủ thời gian đi theo.

Đi xuống lầu, Cá mặn hỏi:

-Lúc này đi rồi?

Dư Niên không nói chuyện, mà là hai tay nắm chắc nắm đấm, gầm nhẹ một tiếng:

-ĐM! Tôi sống hơn hai mươi năm, chưa từng mạnh mẽ khí thế như hôm nay! Thế nào? Vừa nãy có phải bị khí thế bá đạo của tôi chấn trụ?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay