Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1336

Chương 1336: Người Một Nhà

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1336: Người Một Nhà

Dư Niên:

-Tôi. . .

Cá mặn nói:

-Cậu thế nào? Cậu là trộm gà hay trộm chó? Hay là khám bệnh chưa trả tiền?

Dư Niên hai mắt khẽ đảo nói:

-Tôi không có đi qua chỗ đó.

Cá mặn nói:

-Ha ha. . .

Dư Niên nói:

-Tôi là thật sự hồi hộp

Cá mặn nói:

-Khẩn trương cái quái gì! Lão tổ tông cho cậu biết a, người chân chính không sợ bóng gió, các cậu là văn nhân viết sách, không phải coi trọng nhất là chí khí sao? Văn nhân cổ đại, một thân chính khí, không sợ quỷ tà, không sợ cường quyền. Những chuyện cậu làm mặc dù rất ngu xuẩn. . . Nhưng là! Cậu phải hiểu được một cái đạo lý!

Dư Niên nói:

-Đạo lý gì?

Cá mặn làm một bộ dáng ông cụ non mà nói:

-Cậu không phải ngu xuẩn bình thường, cậu ngu xuẩn có đạo đức đứng bện cạnh bổ trợ!

Dư Niên hai mắt khẽ đảo nói:

-Đều không phải là ngu xuẩn như nhau?

Cá mặn đương nhiên mà nói:

-Hậu tố dài như vậy, so với ngu xuẩn bình thường thì mạnh hơn một chút.

Dư Niên:

-. . . Đây là an ủi người sao.

Cá mặn nói:

-Cậu chỉ là ngốc, nhưng cậu không có gây họa cho ai cả, cho nên là người tốt. Những tên kia thông minh, nhưng là thông minh dùng vào đường tà đạo, cho nên là người xấu. Có đôi khi, người thông minh làm chuyện xấu, so người ngốc thất đức hơn nhiều.

Dư Niên nói:

-Điều an ủi này thì so lúc trước tốt hơn một chút.

Cá mặn nói:

-Được rồi, đừng sầu mi khổ kiểm, lão tổ tông tôi tới, chút chuyện nhỏ này, tôi giúp cậu giải quyết!

Dư Niên nói:

-Giải quyết như thế nào?

Cá mặn sờ sờ cái bụng nói:

-Trước khi làm việc, ăn no rồi lại nói. Ở đây có món ăn chay đặc sắc không?

Dư Niên mặc dù hoài nghi, dựa vào món cá muốiCá mặn có tin cậy không, nhưng đã đến hiện tại, chỉ có thể chờ kết quả.

Đầu cá muối Cá mặn không đáng tin cậy!

Nhưng, không đáng tin cậy cũng còn hơn không có gì, thế là Dư Niên bịtlỗ mũi liền tiếp tục mang theo Cá mặn đi ăn cơm.

Cơm lam là món ăn đại phương, tuy nhiên Cá mặn mỗi ngày ăn gạo tinh bình thường, cái khẩu vị khác cũng chưa từng nếm qua một chút. Đột nhiên ăn vào, vẫn cảm giác mới mẻ.

Về phần tiệm cơm?

-Cái đồ chơi này cũng có thể gọi cơm? Được rồi, tôi chuyên chú dùng bữa đi.

Cá mặn lẩm bẩm một câu, ngồi xổm ở nơi hẻo lánh bên đem đồ ăn ra ăn.

Không có cách, Cá mặn quá chói mắt, nếu thật là ngồi tại trong tiệm cơm ăn, đoán chừng mọi người cũng không cần ăn cơm, chỉ nhìn hắn.

Sau đó cùng ngày, tin tức Cá mặn pháp sư quang lâm bản huyện thành liền truyền khắp mọi nơi, sau đó, Dư Niên càng nổi danh hơn.

Về phần ẩn thân thuật Thần Mã?

Cá mặn biểu thị:

-Lão nhân gia tôi, không học những cái bàng môn tả đạo kia!

Trên thực tế đều là ăn gian, chứ không thèm xuất lực.

Phương Chính từng nói:

-Cá ngốc ngay cả bay cũng không biết, cậu còn có thể trông cậy vào hắn bao nhiêu?

Cơm nước xong xuôi, hai người chưa có trở về nhà Dư Niên, mà là thẳng đến nhà Hồ Tiểu Diệp.

Xuống lầu dưới, Dư Niên nói:

-Hiện tại làm sao xử lý?

Cá mặn nói:

-Cái gì mà làm sao xử lý? Cậu đi đòi tiền a, tôi ở dưới chờ lấy.

Dư Niên lập tức trợn tròn mắt, nói:

-Người ở phía dưới chờ lấy? Vậy người đến làm gì?

Cá mặn hất lên râu cá tử, ngạo nghễ nói: "

-Đương nhiên là đến xem náo nhiệt, làm nhân chứng, chẳng lẽ cậu còn trông cậy vào tôi một cái lão nhân gia giúp cậu tới cửa đánh nhau sao?

Lúc này Dư Niên bỗng nhiên xúc động muốn chặt đầu cá kho tiêu. . .

Bất quá, Dư Niên vẫn là nhịn được, nói:

-Cá mặn pháp sư, chính tôi có thể làm, còn cần tìm cậu sao?

Cá mặn nhéo nhéo râu cá, nói:

-Ừm, lão nhân gia tôi ra sân cũng không phải không thể, bất quá phí rất đắt.

-Đắt cỡ nào?

Dư Niên đau lòng hỏi.

Cá mặn nghĩ nghĩ, Hồng Hài Nhi xuống núi đánh người kiếm lời một trăm tệ, hắn xuống núi thu thập người, cũng không thể thấp hơn hắn ta?

Thế là, Cá mặn hơi ngửa đầu, ngạo nghễ nói:

-Hai trăm.

Lời này vừa nói ra, Dư Niên trợn tròn mắt, hoảng sợ nói:

-Bao nhiêu?

Dư Niên trong ấn tượng, mời tên côn đồ ra sân giữ thể diện, còn muốn mấy chục, ngoài ra còn ăn bữa cơm, tính được cũng phải một hai trăm.

Trước mắt, Cá mặn chưa nói có thần thông không, riêng tạo hiện kiểu này, tối thiểu nhất cũng phải ngàn tám trăm lên a? Kết quả. . .

Giờ khắc này, Dư Niên đối với Cá mặn cách nhìn rốt cục thay đổi,

Đây không phải không đáng tin cậy a, là đơn thuần đáng yêu a!

Nhìn thấy Dư Niên một mặt bộ dáng khiếp sợ, còn ngẩn người không đáp lời.

Cá mặn trong lòng tự nhủ, có phải hay không muốn thêm?

Thế là Cá mặn nói:

-Một trăm năm mươi cũng được, ít hơn nữa, tôi liền không làm.

Dư Niên lập tức vui vẻ, quả nhiên là người trên núi, đệ tử Phương Chính cũng sẽ không có công phu sư tử ngoạm, thực sự cá a!

Thế là Dư Niên nói:

-Hai trăm, cho người hai trăm, hiện tại có thể giúp tôi chứ?"

Cá mặn nghe xong, lập tức tới hào hứng, ha ha cười nói:

-A Di ha ha. . . Đà hắc Phật, không có vấn đề, đi, lên.

Dư Niên nghe xong, mặt lập tức đen, một đường đi, nói một đường, cái này ngốc cá vậy mà căn bản không có nghe. . . Trong lòng mười vạn thảo nên mã chạy vội mà qua, đây là cá gì vậy!

Lên lầu 3, Dư Niên thấp giọng hỏi:

-Thật sự gõ cửa?

Cá mặn nhéo nhéo sợi râu nói:

-Gõ đi, có tôi ở đây, cậu sợ cái gì?

Thế là, Dư Niên gõ cửa.

Đông đông đông!

Ba tiếng tiếng đập cửa vang lên, sau một khắc, cửa mở.

"Là anh?"

Mở cửa là một cô gái, mang cặp kính, mặt mày thanh tú, nhìn có chút nhu nhược, nhìn thấy Dư Niên, một mặt kinh ngạc, nhưng không có bao nhiêu áy náy.

-Sao anh lại tới đây?

Hồ Tiểu Diệp hỏi.

Dư Niên nhìn người con gái trướ mặt, trong lòng một trận nhói nhói, thở dài nói:

-Em nói xem?

Hồ Tiểu Diệp suy nghĩ một chút nói:

-Chúng ta không thể làm khác được, cha em không đồng ý, cứ như vậy đi, về sau đừng đến tìm em. Anh là người tốt. . .

Dư Niên nghe nói như thế, tâm càng thêm đau lòng, chua xót mà nói:

-Người tốt sao. . . Ha ha, đây chính là định nghĩa người tốt sao?

Hồ Tiểu Diệp lắc đầu nói:

-Vậy anh muốn em phải nói sao?

Cá mặn lần này xuất lực, dùng thuật ẩn thân biến mất, thấp giọng nói:

-Để cô trả tiền!

Dư Niên lúc này mới nhớ tới, tới mục đích, nói:

-Tôi đến đây để thu hồi sính lễ về!

Hồ Tiểu Diệp sững sờ, sau đó trầm mặc, nói:

-Chuyện này anh nói với cha em đi...

Dư Niên nghe nói như thế, thực sự thất vọng về cô, tiền là giao cho trong tay cô, nhà do cô đứng tên, kết quả là, một câu tìm cha của cô, hoàn toàn đẩy đi sạch sẽ!

Giờ khắc này, Dư Niên đối với Hồ Tiểu Diệp xem như hoàn toàn tuyệt vọng, trong mắt một tia ôn nhu cuối cùng cũng đã biến mất.

Đúng lúc này, âm thanh hung hãng vang lên:

-Tiểu Diệp, ai vậy?

Hồ Tiểu Diệp lập tức liền nói:

-Là Dư Niên.

Cá mặn nghe xong, thấp giọng mắng:

-ĐM, khó trách sẽ quỵt nợ, cả gia đình này đều không phải thứ gì tốt đẹp! Cô bé này nhìn đơn thuần, nhưng lại có tâm cơ! Phía trước là giả ngu, hiện tại trực tiếp bán cậu đi! Trên miệng cô ta thì nói hay lắm, bản thân so với cha cô ta thì chẳng khác nhau.

Dư Niên khẽ gật đầu, hắn là tác giả, am hiểu nhất chính là phân tích nội tâm nhân vật, cũng am hiểu Logic suy luận, cho nên Hồ Tiểu Diệp làm ra một hành động kia, đã rõ ràng, không muốn cùng Dư Niên nói chuyện tiền bạc. Trực tiếp bảo cha cô ta đến đuổi người!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay