Chương 1335: Miệng Không Nhỏ
Phương Chính nói:
-Mùa đông, nếu chim trốn ở bên trong cây, mọi người chỉ là nhìn xem. Nếu là rơi vào trong lồng, cậu đoán sẽ như thế nào?
Dư Niên nói:
-Ăn. . .
Phương Chính nói:
-Đúng vậy a, ăn. Không có chuyện kết hôn, cậu liền đem giấy tờ bất động sản cho người ta đứng tên, cho tiền lễ hỏi, nhưng lại không viết biên lai. Cái này không chỉ là chim rơi vào lồng, mà là trực tiếp tự mình chuẩn bị hành thái, gừng, tỏi, trực tiếp đưa mình vào nồi.
Dư Niên yên lặng. . . Mím môi, tựa hồ có chút không phục nói:
-Tôi không ngờ rằng gặp phải dạng này người.
Phương Chính cười nói:
-Rừng lớn, loại chim nào mà không có. Người không hại hổ, hổ có tổn thương lòng người, không phải không có, mà chỉ là đang tìm cơ hội.
Dư Niên nói:
-Ý của Đại sư, chuyện này đều là lỗi của tôi?
Phương Chính lắc đầu nói:
-Chỉ là đề tỉnh một câu cho anh, hồng trần cuồn cuộn, khó tránh khỏi gặp phải yêu ma quỷ quái, phàm là để tâm, mới có thể không bị gây thương tích.
Nghe nói như thế, Dư Niên mới thở phào nhẹ nhõm, cười khổ nói:
- Tôi còn tưởng rằng, đại sư sẽ nói đều là lỗi của tôi.
Phương Chính cười nói:
-Anh có lỗi, lỗi là anh để cho người khác có cơ hội hại người. Anh cũng không sai, bởi vì anh chưa hề muốn hại ai.
Dư Niên nghe tỉnh tỉnh mê mê.
Phương Chính tiếp tục nói:
-Thí chủ, anh nghĩ sau này nên làm sao?
Dư Niên lắc đầu nói:
-Tôi cũng không biết nên làm cái gì, tựa như đại sư nói, tiền cho họ, không có biên lai, tôi kiện họ cũng không có cách nào làm được. Nhà cũng đã để người ta đứng tên. . . Ai. . .
Nói đến đây Dư Niên xoa đầu nói:
-Có lẽ, tôi sẽ cố gắng quên chuyện này đi, rồi làm lại. Hoặc là rời đi nơi này. . .
Phương Chính nói:
-Vậy cậu định đi đâu?
Dư Niên ngây ra một lúc, sau đó trầm mặc, thật lâu nói:
-Tôi không biết. . .
-Cậu cho rằng là bởi vì nghề nghiệp của anh, cho nên đối phương mới phản đối anh?
Phương Chính hỏi.
Dư Niên gật đầu nói:
-Chẳng lẽ không phải sao?
Phương Chính ha ha cười nói:
-Một người nói với anh cái nghề này không được, anh sẽ xong đời, anh liền từ bỏ sao? Là người đó hiểu, hay anh hiểu? Nhân sinh của anh là vì họ mà sống, hay là vì bản thân? Nghề nghiệp của anh gánh lấy giấc mộng của anh , khi người khác xem thường nghề nghiệp của người, chẳng lẽ anh còn không muốn vì nó nói vài câu sao? Hoặc là nói, anh cũng cho rằng như vậy? Bỏ đi cái nghề này, chẳng khác nào anh từ bỏ mộng tưởng, một người không có mộng tưởng, thì đó là gì?
Dư Niên nghe vậy, như bị sét đánh, trợn to mắt nhìn Phương Chính, không nhúc nhích.
Phương Chính cũng không nói chuyện, an tĩnh thưởng thức trà.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua. . .
Cũng không biết qua bao lâu, Dư Niên đột nhiên lấy lại tinh thần, nói:
-Cảm ơn đại sư, tôi đã hiểu! Một người không có mộng tưởng, chẳng phải là thành Cá mặn rồi?
-Ai đang gọi tôi?
Cá mặn thò đầu ra, hỏi.
Phương Chính liếc hắn một cái nói:
-Con trở về!
-Nha. . .
Cá mặn cộp cộp miệng, tranh thủ thời gian chuồn.
Phương Chính nói:
-Anh hiểu cái gì rồi?
Trong ánh mắt của Dư Niên rốt cục có thần thái nói:
-Nghề nghiệp của tôi gánh chịu lấy giấc mộng của tôi, mặc kệ người khác nói thế nào, nghề nghiệp của tôi cho tôi mọi thứ, tôi không cần trộm, không cần cướp, bằng vào bản lãnh của mình đi kiếm tiền, đi hoàn thành giấc mộng của mình, chỉ vậy là đủ! Bọn hắn xem thường nghề nghiệp của tôi, đó chính sỉ nhục tôi, chính là kẻ thù của tôi! Tôi sẽ dùng hành động nói cho bọn họ, hôm nay bọn họ đối với tôi hờ hững lạnh lẽo, ngày mai tôi để bọn họ không với cao nổi!
Nói đến phần sau, Dư Niên bỗng nhiên đứng dậy, xém chút hóa thành hư không!
Phương Chính nói:
-Rất tốt, như vậy, nhà cùng tiền của cậu , còn muốn không?
Dư Niên nghe nói như thế, lập tức có chút hơi khó hiểu.
Trên thực tế, bất kỳ người nào gặp được việc này đều sẽ rất khó khăn, coi như không có pháp luật ủng hộ, người muốn sử dụng quyền lực, càng nhiều hơn chính là trông cậy vào đối phương lương tâm phát hiện; hoặc là dùng thủ đoạn phi pháp bảo vệ quyền lợi bản thân.
Trước mắt, Dư Niên nghĩ tới chính là:
-Tôi muốn lấy lại.
Phương Chính lắc đầu nói:
-Tiến vào cửa của bần tăng, sẽ không cho phép đi vào con đường phi pháp. Vì một đám cặn bã, bỏ cả tuổi thanh xuân, không đáng.
Dư Niên ngạc nhiên, nói:
-Đại sư biết tôi muốn làm gì?
-Đánh nhau ẩu đả cái gì? Không được.
Phương Chính nói.
Dư Niên nói:
-Thế nhưng không làm vậy, tôi còn có thể thế nào?
Phương Chính nói:
-Tịnh Chấp.
-Sư phụ, người gọi con?
Cá mặn lần nữa ló đầu ra hỏi.
Phương Chính nói:
-Con theo vị thí chủ này xuống núi một chuyến, nên nghe con cũng nghe, nên làm như thế nào, trong lòng con rõ ràng.
Cá mặn nghe xong, lập tức hứng thú, kêu lên:
-Không có vấn đề, sư phụ, người cứ yên tâm đi! Trăm phần trăm hoàn thành nhiệm vụ! Người kia là ai, theo tôi đi! Nha. . . Không đúng, là tôi đi với cậu !
Dư Niên nhìn thấy Cá mặn, nhìn nhìn lại Phương Chính, suy nghĩ lại một chút thân phận Phương Chính, lập tức mừng rỡ, đứng lên nói:
-Cảm ơn đại sư hỗ trợ!
Phương Chính phất phất tay nói:
-Đi thôi.
Dư Niên gật gật đầu, lập tức đi ra.
Cá mặn tranh thủ thời gian đi theo, rời chùa c, Cá mặn hỏi:
-Thí chủ, xưng hô thế nào?
Dư Niên sững sờ:
-Người không biết tôi gọi cái gì? Trước đó không phải người ở bên ngoài nghe sao?
Cá mặn buông buông tay nói:
-Nghe gì? Nửa đêm đi nhà vệ sinh, bị đuổi kịp, cũng coi như nghe lén sao?
Dư Niên bỗng nhiên đối với việc xuống núi đòi nợ, đã mất đi lòng tin. . .
Cùng lúc đó, bên trong Nhất Chỉ tự.
-Sư phụ, làm sao người biết sư đệ ở bên ngoài?
Sóc con từ trên cây nhảy xuống, hỏi.
Phương Chính nói:
-Vừa mới hô lên một tiếng đó sao, cho nên vi sư đoán.
Lúc này Hồng Hài Nhi đi ra, hảo tâm nhắc nhở:
-Sư phụ, con phải nhắc nhở người, tên kia cái gì cũng không nghe thấy. Vừa rồi chỉ là trùng hợp, hắn chạy đến đi tiểu mà thôi. . .
Phương Chính nghe xong, lập tức có loại dự cảm không tốt, trong lòng tự nhủ: "Gia hỏa này, sẽ không xuống núi làm loạn chứ?"
Bất quá nghĩ lại, Cá mặn đến Nhất Chỉ tự lâu như vậy, hẳn là hiểu rõ cách làm việc của Nhất Chỉ tự, hẳn là sẽ không làm loạn.
Thế là Phương Chính không thèm nghĩ nữa, chào hỏi đám người, tranh thủ thời gian đi ngủ, ngày mai còn muốn bận bịu một chút.
Thế là, hết thảy quyết định như vậy đi. . .
Dư Niên từ huyện thành, khoảng cách tỡi Nhất Chỉ tự không gần, Cá mặn đi theo Dư Niên mất một đêm mới tới.
Đương nhiên, dọc theo con đường này, Cá mặn toàn bộ hành trình giả cá, Dư Niên thì xách lấy Cá mặn đi một đường, đến trên xe, Cá mặn chết sống không ngồi khoang chứa hàng, thế là Dư Niên chỉ có thể ôm.
Dọc theo con đường này, chính Dư Niên cũng không biết có bao nhiêu ánh mắt xem thường. . .
Tỷ như: "Nhìn, chàng chú rể kia ôm một đầu Cá mặn vuốt ve chặt như vậy, có phải có ẩn tình gì không?"
-Mắt liếc một cái, miệng của Cá mặn miệng thật lớn, còn mở ra kia. . . Ách, làm sao nhắm lại? Tôi có phải hay không hoa mắt?
Cá mặn:
-CMN, sức tưởng tượng của các người làm sao phong phú vậy chứ?
Xuống xe, Dư Niên nhìn thành thị thân thuộc trước mắt, vừa mới cảm giá nhẹ nhõm kia liền tôin biến, chân mày hơi nhíu lại, cúi đầu chạy về phía trước đường.
Cá mặn thấy vậy, tròng mắt trừng một cái nói:
-Thế nào? Sợ rồi? Một đường rất cứng rắn, trở về sao lại như thế này, hiện đến đây lại sợ?