Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1334

Chương 1334: Chật Vật

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1334: Chật Vật

Ông bác nói:

-Không thể nào, trước đó tôi đi tập thể dục, lúc trở về, còn thấy cha của Tiểu Diệp trở về, mới vừa đi vào không lâu mà. Chẳng lẽ lại đi đâu? Cũng không đúng, kết hôn là chuyện lớn như vậy, không thể nào lại không ở nhà a.

-Đúng, chính là vậy.

Bác của Dư Niên á cũng phàn nàn nói:

-Gia đình này chẳng lẽ đem chuyện đại sự của bọn nhỏ coi thường đến thế sao?

Ông bác nói:

-Các người tránh ra, để tôi thử.

Nói xong, ông bác bành bành bành, gõ ba cái, sau đó dắt cuống họng hô:

-Lão Hồ?! Cậu làm gì vậy? Mấy đứa nhỏ kết hôn, cậu không mở cửa?

-Bác à, chúng cháu gõ đã nửa ngày, giống như không có ai. . .

Dư Niên nói.

Cửa mở, nhưng chỉ mở ra một đường nhỏ.

Bạn bè Dư Niên thấy vậy, hô to một tiếng:

-Cửa mở, cướp cô dâu đi!

Những người khác đi theo ồn ào, vừa muốn tiến tới, chỉ thấy trong khe cửa một sắc mặt đen thui!

Chính là lão Hồ!

Lão Hồ hừ lạnh một tiếng nói:

-Hô cái gì hô? Đoạt cái gì đoạt?! Tôi nói tôi gả con gái sao?

Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người ở đây đều trợn tròn mắt, không gả?

Họ hàng thân thích của Dư Niên lập tức hoang mang, tròng mắt đều trừng lên rồi!

Dư Niên cũng bị lôi ngay tại chỗ, nói:

-Hồ thúc, không phải đã nói rồi sao? Hôm nay kết hôn. . .

Lão Hồ trừng mắt liếc Dư Niên nói:

-Ai nói, nói xong liền không thể nói lại?

Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người trợn tròn mắt!

Ban đầu mọi người còn tưởng rằng là mình nghe nhầm, hiện tại xác nhận, lập tức nhìn Dư Niên với ánh mắt khó tả.

Không sai, mọi người rất chán ghét lão Hồ, nhưng mọi người rõ ràng hơn, hôm nay Dư Niên nếu không rước dâu được, vậy thì hắn là người mất mặt nhất...

Huyện thành này bao nhiêu lớn, mua nhà, 20 vạn lễ hỏi, ở chỗ này đã đủ xa xỉ. Lại hàng loạt sự phô trương, đội xe một đường vòng quanh đi ba giờ, toàn huyện đều biết. . .

Kết quả hắn không đón được cô dâu...

Dư Niên sẽ trở thành trò cười lớn nhất từ trước đến nay!

Về sau đừng nói kết hôn, ngẩng đầu lên đều không được!

Dư Niên mặt cũng đen lại, nói:

-Hồ thúc, chú có ý gì?

Lão Hồ nói:

-Không có ý gì, cậu nói cậu viết tiểu thuyết, ai biết những thứ kia có đáng tin không. Tôi gả con gái cho cậu, ngày tháng sau đó nếu không tốt thì phải làm sao?

Dư Niên nói:

-Chuyện về sau không ai biết trước. Công chức còn có thể mất chén cơm. Cháu hiện tại chí ít kiếm cũng không ít tiền.

Lão Hồ phất phất tay, không nhịn được nói:

-Đừng nói với tôi những thứ vô dụng kia, tóm lại, cậu làm những thứ kia, rỗng tuếch, không nhìn thấy sờ không được, ngay cả một quyển sách đều không nhìn thấy, cậu nói với tôi là cậu có thể nuôi sống con gái tôi? Gạt ai đây? Trong mắt tôi, cậu chính là tên lưu manh! Không đúng, người ta lưu manh tốt xấu còn có chút việc làm, cậu có cái gì? Mỗi ngày ngồi xổm ở trong nhà, ôm cái máy tính, nói với tôi cậu có sự nghiệp?

Dư Niên đen mặt.

Bác Dư Niên nói:

-Ông rốt cuộc muốn gì?

Lão Hồ nói:

-Lúc đầu tôi kiên quyết không đồng ý hôn sự của các cậu , nhưng con gái tôi nói, tiểu thuyết của cậu đang bàn bạc bản quyền?

Dư Niên gật đầu nói:

-Đúng vậy, bản quyền phim truyền hình. Nếu như bán đi, có thể có thu nhập trên trăm vạn trở lên.

Lão Hồ gật đầu một cái nói:

-Vậy được, cậu đi tìm luật sư, đem quyền sỡ hữu tiểu thuyết chuyển cho tôi, còn có bản quyền cũng chuyển cho tôi, sau đó tôi sẽ đồng ý đem con gái gả cho cậu. Nếu không, không bàn nữa.

Lời này vừa nói ra, mọi người xôn xao!

Dư Niên càng chết đứng ngay tại chỗ, hắn chẳng thể nghĩ tới, kết hôn vui vẻ, lại biến thành như thế này!

Dư Niên muốngọi Tiểu Diệp ra, nhưng là hắn biết rõ, Tiểu Diệp quá nghe hắn lời của cha mẹ, lão Hồ không mở miệng, Tiểu Diệp đều không dám ra đây gặp hắn!

Cho nên, Dư Niên từ bỏ.

Chú của Dư Niên, cả giận nói:

-Ông không phải lo lắng con gái không sống tốt, ông chính là muốn lên giá.

Lão Hồ cười lạnh nói:

-Con gái là của tôi, lấy hay không lấy chồng do tôi. Dù sao, hôm nay không lấy ra hợp đồng, nghĩ cũng đừng nghĩ!

Bác của Dư Niên đang muốn nói cái gì, Dư Niên gầm nhẹ một tiếng:

-Đủ rồi!

Nói xong, Dư Niên trực tiếp đem hoa ném trước mặt lão Hồ, nói:

-Ông đùa bỡn tôi đúng không? Đi! Cái này không cần nữa!

Nói xong, Dư Niên không để ý những người khác ngăn cản, hất cánh tay, xoay người rời đi!

Ra hành lang, bên ngoài cũng không chuyện của mọi người, lập tức nhiều ánh mặt nhìn tới...

Đồng thời, dàn nhạc công đang nghỉ ngơi thấy đoàn người xuống tưởng là có cô dâu, thổi kéo đàn hát bắt đầu, không ít người đi theo huýt sáo, la lên:

-Muốn nhìn cô dâu!

-Cô dâu đâu?

-Tôi cũng phải nhìn cô dâu, ha ha. . .

. . .

Nếu là bình thường, dù la lên như vậy, sẽ chỉ làm mọi người càng vui vẻ hơn, hiện trường càng náo nhiệt, nhưng bây giờy, Dư Niên nghe như thế, nội tâm từng đợt nhói nhói!

Dư Niên theo bản năng ngửa đầu nhìn về phía nhà Hồ Tiểu Diệp, trước cửa sổ bóng dáng quen thuộc đứng đó.

Dư Niên mong chờ nàng đến bên cạnh hắn, cùng hắn đi thành hôn. . .

Đáng tiếc, Hồ Tiểu Diệp thấy hắn nhìn sang, lập tức liền cúi đầu xuống.

Ý tứ rất rõ ràng, nàng sẽ không đi theo.

Lúc này, trên lầu truyền tới tiếng bác Dư Niên cùng lão Hồ cãi vã.

-Không gả con gái, đem tiền lễ hỏi cùng nhà trả ra đây!

-Trả gì mà trả? Nhà là con gái tôi đứng tên, tiền cũng không có viết tên Dư gia nhà cậu.

-Đánh rắm! Người nào không biết nhà là do cháu trai tôi mua, tiền là lễ hỏi?

-Đòi tiền không có, muốn nhà cũng không có!

-Ông có tin tôi báo cảnh sát?

-Tìm ai thì tìm đi!

. . .

Nghe âm thanh cãi vã chói tôii, Dư Niên trong lòng như bùng nổ, theo bản năng bịt lấy lỗ tôii, hô to một tiếng:

-A. . .

Sau đó Dư Niên nhanh chân liền chạy, xông ra khu nhà, tùy tiện kêu một chiếc xe tôixi, rời đi.

-Đi đâu?

Tài xế xe tôixi hỏi.

Dư Niên vô lực dựa vào ghế, dùng âm thanh khàn khàn tuyệt vọng nói:

-Không biết. . .

Lái xe nhìn thoáng qua Dư Niên, cũng vừa mới thấy cảnh tượng vừa rồi, nói:

-Gặp phiền toái?

Dư Niên không nói chuyện. . .

Tài xế nói:

-Tôi cho anh một lời khuyên đơn giản, nếu thật có cái gì phiền phức, tìm lời khuyên từ đại sư. Đông Bắc chúng ta có đại sư, Nhất Chỉ sơn Nhất Chỉ tự, trụ trì Phương Chính , thần tăng đệ nhất Hoa Hạ. Muốn đi thử một chút không?

-Được. . .

Dư Niên gật đầu.

Lái xe trực tiếp đưa Dư Niên đến nhà ga, Dư Niên một đường đi tới Nhất Chỉ tự.

Nói đến đây, Dư Niên thống khổ ôm đầu, hỏi:

-Đại sư, ngài nói tôi đời trước tạo cái nghiệt gì? Vì cái gì ông trời muốn lại đối với tôi như vậy?

Phương Chính nghe vậy, không nói chuyện, mà là cầm lên chén trà, mang theo vẻ mỉm cười mà nói:

-Anh cảm thấy mình rất thảm?

Dư Niên cúi đầu nói:

-Ừm. . .

Phương Chính nói:

-Vậy anh có bao giờ nghĩ tới, trong chuyện này, anh cũng có phần sai?

Dư Niên sững sờ, nói:

-Đại sư, ý của người là, tôi sai rồi?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay