Chương 1333: Kết Hô
Phương Chính nói:
-Nếu là anh yêu thích, vì cái gì phải từ bỏ chứ?
Dư Niên nói:
-Không phải tôi muốn từ bỏ, mà là. . . Có lúc, mộng tưởng và hiện thực, chỉ được chọn một.
Phương Chính càng thêm không hiểu:
-Anh đã kiếm được rất nhiều tiền, còn chưa đủ sao?
Dư Niên một hơi đem thuốc trong miệng hút hết, lần nữa móc ra một điếu khác, lại là một hơi, hút nửa điếu, lúc này một hơi dài nhả ra một ngụm khói đặc, phảng phất thở có bao nhiêu ngột ngạt, thấp giọng nói:
-Tôi từng nói, tác giả mạng, không được nhiều người chấp nhận. Cho nên, tôi cùng bạn gái quen nhau, căn bản không ôm hi vọng, qua quá nhiều lần không thành, còn có thể có cái gì để hy vọng.
Nhưng cũng may, khi đó tôi thanh toán tiền đặt cọc mua nhà ở huyện, tiền đặt cọc mua một chiếc xe nhỏ mấy vạn, trong túi cũng có chút tiền, không giống tình trạng khó khăn lúc trước.
Bạn gái cũng là người thích đọc tiểu thuyết, cho nên khi biết tôi là tiểu thuyết gia thì rất có hứng thú. Về sau càng trò chuyện càng ăn ý, cũng quen nhau một đoạn thời gian.
Cơ bản tôi cho là mùa xuân của tôi tới, không nghĩ tới , chờ đến lúc nói chuyện cưới gả, phiền phức cũng tới.
Lần thứ nhất khi gặp cha mẹ của cô ấy, người không tưởng tượng được đâu, họ không cho tôi vào cửa.
Phương Chính yên lặng:
-Vì sao?
Dư Niên cười khổ nói:
-Khi tôi ở trước cửa, nghe được cha cô ấy nói: 'Cái gì gì mà tác giả chứ? Đều là chuột trong cống ngầm, có bán được bản thảo ra nước ngoài không? Có thể có được bản thảo lưu danh trăm năm không? Hôm nay có thể kiếm tiền, trời mới biết ngày mai nó có chết đói hay không! Cha nói cho con biết, con tìm dạng đó còn không bằng tìm một công chức, công ăn việc làm ổn định, các phương diện phúc lợi đãi ngộ đều tốt. Cha giới thiệu cho con một người, ngày mai con đi xem mặt một chút."
Phương Chính ngạc nhiên. . .
Dư Niên nói:
-Ai, hiện tại đã hiểu rõ rồi sao? Qua được cửa ải người trẻ, cha mẹ là một cửa ải khó khăn hơn, bọn họ không thích nghề nghiệp của tôi.
Lần thứ hai tới cửa, cha cô ấy trực tiếp chặn ở cổng, âm dương quái khí nói:
-Muốn cưới con gái tôi, mua một căn nhà, do cô ấy đứng tên thì mới tính tiếp.
Tôi nói, tôi đã có nhà rồi, hai người sau khi kết hôn, xem như tài sản chung tương đương với mỗi người một nửa.
Cha cô ấy lại có ý khác, nói thẳng:
-Không nhà thì không cần nói chuyện.
Bạn gái tôi đối với tôi rất tốt.
Vả lại, tác giả mạng như chúng tôi rất trong sạch, rất đơn thuần, cũng không muốn gì nhiều, tôi chỉ muốn yên tĩnh sinh hoạt, cùng bạn gái kết hôn sinh con mà thôi.
Sau đó, tôi đem nhà hiện tại bán đi, cho mượn chút tiền, mua một căn nhà lần nữa.
Sau đó để cho nhà họ hai mươi vạn tiền lễ ăn hỏi.
Tôi thực hiện yêu cầu của cha cô ấy, lúc này cha cô ấy mới chịu, để cô ấy gả cho tôi.
Nghe đến đó, Phương Chính cũng thổn thức không thôi, không nghĩ tới kết hôn cưới gã phiên phức vậy. Phương Chính sờ sờ cái cằm, thầm nghĩ: "Nếu như trước đó trực tiếp xuống núi, đoán chừng bần tăng đời này đừng nghĩ mong nghĩ đến chuyện kết hôn, ai. . . Bần tăng nghèo như vậy, đoán chừng độc thân đến cuối đời."
Dư Niên tiếp tục nói:
-Tôi nằm mơ cũng không nghĩ tới, mộng đẹp của tôi vừa mới đó, ác mộng liền ập tới. Tôi đông mượn tây góp làm tiệc rượu, bạn bè tốt đều đến...
Nói đến đây, Dư Niên tiếp tục lâm vào hồi ức, lúc nói chuyện, trên mặt biểu lộ vô cùng phức tạp, đau khổ.
Phương Chính nhanh trí, mở ra Nhất Mộng Hoàng Lương, tiến vào trong mộng của Dư Niên.
Theo một bữa tiệc náo nhiệt, Dư Niên bị cha mẹ từ trên giường quát tỉnh, nhanh chóng mặc đồ cưới, chải lại kiểu tóc, cùng mọi người trong nhà chào hỏi, sau đó đi theo đội xe. . .
"Cuối cùng cũng kết hôn, chờ xong việc, đi qua nhà dượng chơi!"
"Dư Niên, hôm nay phải uống nhiều vài ly nha, ha ha. . ."
"Lão Dư nhà thêm người, chuyện tốt a. Dư Niên, nhớ kỹ, phải có hai đứa trẻ, Con cái nhiều là nhiều phúc."
"Dư Niên, tôi muốn một bao lì xì lớn nha."
"Tiểu Dư, anh muốn ăn đường không?"
"Hắc hắc, có thể a, anh cũng đi nha. Tranh thủ thời gian xuất phát, các anh em cũng có thể đi nhìn xem cô dâu."
"Đúng! Mọi người cùng đi, hôm nay cần phải đưa cô dầu về!"
"GOGOGO. . ."
. . .
Nghe nhóm thân bằng hảo hữu, Dư Niên trong lòng cũng là đắc ý, từng cái đáp lại, sợ lạnh nhạt ai đó, bất quá hắn cuối cùng không am hiểu ứng phó trường hợp này, hai mắt một mảnh rối ren, cũng không biết nên nói cùng ai, nên làm cái gì. . .
Toàn bộ hành trình đều bị người của công ty Hôn Khánh sắp xếp, thất đại cô bát đại di lôi kéo đi, mang hoa hồng, lấy bao lì xì, còn phải nghe quy củ vân vân. . .
Trong khu cư xá cũng bị huyên náo nhiệt tình bởi nhiều người Hôn Khánh rất nhiều người luyện thần đều không luyện công buổi sáng, tới góp vui.
Dư Niên thì nhao nhao cùng mọi người chào hỏi, đồng thời quang cảnh chúc mừng bên trong, đi theo đội xe xuất phát...
Ra khỏi khu nhà, Dư Niên còn có thể nghe được sau lưng truyền đến tiếng hô hoán.
"Tiểu Dư Niên, nhớ kỹ đem chị dâu mang về!"
"Cướp về!"
"Ha ha. . ."
. . .
Đội xe chạy suốt ba tiếng đồng hồ, cuối cùng đã tới nhà gái.
Nhưng mà, so với bên náo nhiệt của Dư Niên, nhà gái nhà liền lộ ra sự vắng lạnh, cũng không có mấy người, nhìn thấy đội xe tới, cũng không ai ra tiếp một chút.
Thấy cảnh này, không ít người đều có chút phàn nàn, bất quá ngày đại hỉ, cũng không ai lớn tiếng nói ra.
Dư Niên cũng có loại dự cảm không tốt, nhưng vẫn là hít sâu một hơi, thầm nói: "Tiền cũng đã nhận, nhà cũng mua, chắc không có vấn đề đi."
Nói xong, Dư Niên mang theo một đám người nhà và bạn bè lên lầu, đến lầu ba, Dư Niên liền bắt đầu gõ cửa.
Kết quả trong phòng một không có chút động tĩnh.
-Chuyện này là sao? Sao không ai đáp lại?
Đại bá của Dư Niên hỏi.
-Dư Niên, hay con nhầm cửa?
Anh họ Dư Niên hỏi.
Dư Niên lắc đầu nói:
-Không thể nào, mọi người nhìn đi, trên cửa còn có trang trí của công ty Hôn Khánh.
-Là nơi này, không sai được. Hôm qua chúng ta còn vào trang trí mà, thợ trang điểm còn ở trong. Mọi người chờ một chút, tôi hỏi thợ trang điểm, tình huống này là sao.
Hôn Khánh công ty người bắt đầu gọi điện thoại, kết quả bên kia vẫn không người nghe.
-Có phải tiếng đập cửa không đủ lớn? Nếu không nhét bao li xì đi vào thử xem?
Có người đề nghị.
-Dẹp đi, cửa đóng kin, làm thế nào nhét bao tiền lì xì? Có thể nhét nhưng bao lì xì mỏng thế ai mà cần chứ?"
Bạn của Dư Niên nói.
Dư Niên lấy điện thoại di động ra, gọi cho bạn gái, kết quả lại máy đã khóa.
Đang lúc mọi người không biết làm sao, sát vách cửa mở.
Chính là ông bác cạnh nhà, ông bác vừa nhìn thấy nhiều người như vậy, giật nảy mình, lại nhìn cách ăn mặc của mọi người, ngạc nhiên nói:
-Các người tới đón dâu?
Dư Niên nói:
-Đúng vậy a, cháu cùng tiểu Diệp kết hôn, hôm nay tới đón cô ấy.
Ông bác ồ một tiếng nói:
-Cái này. . . Vậy mọi người đứng ở chỗ này làm gì ? Tranh thủ thời gian đi vào đi?
-Bác ơi, chúng cháu gõ cửa nãy giờ, bên trong cũng không có động tĩnh gì.
Bạn Dư Niên phàn nàn.