Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1330

Chương 1330: Đảo Ngược

schedule ~12 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1330: Đảo Ngược

Cảnh sát nói:

-Trụ trì Phương Chính?

Lang ca lắc đầu nói:

-Không phải, là đệ tử của hắn, Tịnh Tâm.

Cảnh sát tranh thủ thời gian tra thông tin trên mạng một chút, sau đó cầm ảnh Tịnh Tâm cho Lang ca nhìn, hỏi:

-Anh xác định anh là bị một đứa bé mới chừng này đánh thành bộ dạng kia sao?

Nhìn thấy kẻ thù mắt hắn đỏ lên, Lang ca kêu to:

-Anh chớ nhìn hắn nhỏ, nhưng hắn rất hung dữ! Anh nhìn bộ dáng bị đánh của tôi đi, răng đều bị gãy đi! Quan tọng, hắn còn lừa tôi một trăm.

Hai tên cảnh sát nhìn nhau, khẽ lắc đầu, thầm nói: "Điên rồi. . . Đáng thương. . ."

-Tôi nói chính là thật!

Lang ca gào thét tỏng xe cảnh sát.

. . .

Cùng lúc đó, bên trong Nhất Chỉ tự.

-Tịnh Tâm, trước khi con xuống núi đã làm gì?

Phương Chính nhìn vẻ mặt đắc ý Hồng Hài Nhi, hỏi.

Hồng Hài Nhi nghe xong, tròng mắt di chuyển, nói:

-Không làm gì a.

Phương Chính nói:

-Con chắc chắn chứ?

Hồng Hài Nhi chột dạ, nhưng xuống núi đánh người không phải chuyện tốt. Hắn biết nếu nó ra thì đến tám phần sẽ bị đánh, cho nên hắn nhanh chóng lắc đầu, chết không thừa nhận.

Hồng Hài Nhi uống nước, che giấu sự khẩn trương.

Phương Chính gật đầu nói:

-Tịnh Khoan, con vừa vui vẻ như vậy làm gì?

Ngồi tại đầu tường, con sóc hưng phấn quơ móng vuốt nhỏ nói:

-Không làm gì a?

-Không phải con nói, dưới chân núi nhìn thấy cái gì sao? - Phương Chính hỏi.

Hồng Hài Nhi nghe xong, trong lòng chính là xiết chặt.

Chuyện hắn muốn đánh người, con khỉ, Độc Lang, Cá mặn, con sóc đều biết.

Chỉ có Phương Chính không biết. . .

Cho nên, hhôm nay xuống núi, con sóc vụng trộm đi theo tới xem náo nhiệt, hắn cũng có thể hiểu.

Nhưng hắn hiểu rõ một điều, tên con sóc này. . . Không đáng tin cậy a!

Hắn chỉ có thể yên lặng chờ đợi, tiểu tử này có thể thông minh một chút, đừng nhieuf chuyện, đồng thời nháy mắt ra dấu cho con sóc.

Con sóc lập tức hiểu, khẽ gật đầu, nháy mắt ý bảo yên tâm, sau đó nói:

-Sư phụ, con ở dưới chân núi, không thấy được sư đệ đánh người, sư đệ từ lâu đã không đánh người.

Lời này vừa nói ra. . .

Phốc!

Hồng Hài Nhi một ngụm nước phun ra ngoài, sau đó mắng to:

-Tịnh Khoan, huynh là đồ lừa bịp!

Đồng thời, Hồng Hài Nhi nhanh chân chạy đi!

Phương Chính cười lạnh một tiếng:

-Tịnh Pháp!

Độc Lang một cái bắn vọt tới kêu lên:

-Xe đặc chủng đến!

Phương Chính cưỡi đi lên, hét lớn một tiếng:

-Tịnh Chấp!

Cá mặn lập tức chạy tới, hô to một tiếng:

-Chơi hắn!

Phương Chính một tay bắt lấy đuôi cá, đuổi theo. . .

-Sư phụ, con sai rồi!

Hồng Hài Nhi nhìn thấy Phương Chính đuổi tới, oa oa hét lớn.

Đông!

Phương Chính chụp Cá mặn đập vào đầu Hồng Hài Nhi:

-Sau này còn nói dối nữa không?

-Không dám nói láo nữa!

Hồng Hài Nhi kêu lên.

-Không đủ, Cá mặn, dùng thêm chút sức!

Phương Chính lớn tiếng la lên đến.

Cá mặn đi theo há to miệng, oa oa hét lớn:

-Không có vấn đề, nhưng mà, sư phụ, gia hỏa này quá cứng a, không cắn nổi!

Phương Chính nói:

-Đó là chuyện của con, vi sư muốn là kết quả!

Cá mặn nghe xong, nói:

-Còn có thể kinh khủng hơn sao?

Phương Chính nói:

-Vi sư nhìn không thấy.

Hồng Hài Nhi bỗng nhiên có loại dự cảm không tốt, hét lớn:

-Đệ muốn làm cái gì?

Chỉ thấy Cá mặn miệng lại phồng to ra, đầu lưỡi phun ra, đối Hồng Hài Nhi liếm lấy liếm để!

Hồng Hài Nhi nhìn thấy thì mắng to:

-Đệ còn có thể buồn nôn đến như vậy sao?

Khi đang nói chuyện, Hồng Hài Nhi vội vàng tránh né.

Cá mặn ha ha cười nói:

-Như huynh mong muốn, ăn cục đờm của đệ đi! Khục. . .

Cá mặn bắt đầu ở miệng bên trong ngưng tụ một cục đờm to. . .

Hồng Hài Nhi nghe xong, lập tức buồn nôn không choiuj được, vội vàng từ trong túi móc ra một trăm đô, hét lớn:

-Sư phụ! Con nộp lên trên một trăm?

Cá mặn nói:

-Hiện trên giao nộp cái gì đều vô dụng! Ăn một cục đờm đi!

Kết quả Cá mặn còn không có phun ra đi, lại nghe Phương Chính hô to một tiếng:

-Im ngay! Ngừng!

Cá mặn chuẩn bị phóng ra, lập tức biến thành ọe. . .

Sau đó, Cá mặn tìm chỗ nôn cục đờm đi. . .

Hồng Hài Nhi nhanh tay đem một trăm đô đưa cho Phương Chính, nói:

-Sư phụ, đây là người ta cho con khi dẫn họ đi tìm đường. Con nộp lên trên bù đắp được không?

Phương Chính nhận lấy, nhìn một chút, sau đó chững chạc đàng hoàng mà nói:

-Tịnh Tâm, con cho rằng con phạm sai lầm, đưa tiền cho vi sư tiền liền có thể giải quyết sao? Nếu mọi chuyện đều được giải quyết như vậy thì cần cảnh sát làm gì?

Hồng Hài Nhi liên tục gật đầu như gà mổ thóc, cứ dạ liên tục.

Phương Chính tiếp tục nói:

-Cho nên a, đừng có cứ gặp chuyện lại lấy tiền ra giải quyết. Vi sư cần tiền của con sao?

Khi đang nói, Phương Chính đã đem tiền nhét vào miệng túi của mình, sau đó nói:

-Tuy nhiên, nể tình con nhất định phải giao nộp, vô cùng thành khẩn, vi sư cũng miễn cưỡng thu, lần sau không thể để chuyện này xảy ra nữa.

Hồng Hài Nhi nghe vậy, hai mắt đảo một cái, trong lòng mười vạn cái thảo nê mã nó chạy vội qua. . .

Phương Chính nói:

-Không phải vi sư đối với con hà khắc, mà chuyện nói dối là điều không nên làm. Bất quá xem ở con, bể khổ vô biên đã quay đầu là bờ, được rồi, vi sư lần này ngừng tới đây. Lần sau không thể chiếu theo lệ này nữa, có biết không?

Hồng Hài Nhi òn có thể nói gì? Chỉ có thể tiếp tục gật đầu.

Làm xong hết thảy, Phương Chính vỗ đầu Độc Lang nói: "Đi, trở về chùa viện đi!"

Sau đó Độc Lang ngao ô một tiếng, chạy.

Một lát sau, Cá mặn đến đây:

-Sao huynh không nói sớm có một trăm? Cho đệ năm mươi, đệ không phun đờm vào người, chúng ta chậm rãi dừng, đây không phải là thuận lợi sao?

Hồng Hài Nhi liếc mắt nhìn hắn, cười ha ha, sau đó nhanh chân liền chạy, đi tìm Phương Chính, một bên chạy một bên kêu lên:

-Sư phụ, Cá mặn nói cho hắn năm mươi, sẽ nương tay! Con có ghi âm, tuyệt đối không oan uổng hắn!

Cá mặn nghe xong, mắng to:

-Mẹ nó!

Sau đó Cá mặn nhanh chân liền chạy. . .

Cơ hồ là đồng thời, Phương Chính cưỡi Độc Lang trở về, ngồi phía trước Hồng Hài Nhi, Hồng Hài Nhi ngao ngao kêu, quơ nhỏ roi da, hét lớn:

-Oa ha ha. . . chạy nhanh lên a!

. . .

Sư đồ mấy người, ầm ĩ hơn một giờ, lúc này mới nghe mùi cơm chín nên trở về.

Cửa lớn đóng lại, chuông báo buổi chiều cũng vang lên, Nhất Chỉ tự cũng nghênh đón một ngày an tĩnh nhất.

Không có ồn ào náo động, chỉ còn lại một mảnh yên tĩnh hài hòa.

Ăn cơm tối, Phương Chính mang theo đám Độc Lang tản bộ trên núi, ngắm nhìn các ngôi sao, ngắm núi xa, hóng gió, cũng là có chút khoan thai tự đắc.

-Sư phụ, cũng sắp hết một năm rồi, không xem thử chúng ta kiếm được bao nhiêu tiền rồi sao?

Con sóc lẻn đến bả vai Phương Chính, tò mò hỏi.

Phương Chính lắc đầu nói:

-Năm đều qua hết, nhìn lại, còn có ý gì? Giữ đi. . . Chờ ngày nào tâm tình tốt, tích lũy đủ nhiều, sẽ đổ ra, cho mọi người nhìn xem, cùng vui vẻ.

Con sóc nói:

-Tốt a, con cũng muốn nhìn xem có bao nhiêu tiền nữa nha, sau đó lại có tiền đi mua hạt thông.

Phương Chính cười nói:

-Chỉ có biết ăn.

Con sóc le lưỡi. . .

Nguyên bản Phương Chính cho rằng sẽ có một đêm thật yên tĩnh, nhưng mà, Phương Chính tựa hồ suy nghĩ nhiều. . .

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay