Chương 1329: Thật Là Hung Ác
Lang ca nghe xong, trên mặt lộ ra nụ cười hung ác, xách túi vải đen đi theo.
Nhưng mà, điều Lang ca khó chịu là tại sao những người đi đường qua lại kia, nhìn thấy đứa nhỏ cùng một người xa lạ đi lung tung, cũng chẳng ai quan tâm? Ngược lại, những người kia nhìn hắn bằng ánh mắt rất kỳ quái, giống như. . . Giống như đang nhìn một con gà vô hại. . .
Lang ca sờ lên người mình đều là cơ bắp cuồn cuộn, kéo cổ áo ra, nhìn bên trong là hình xăm dữ tợn, trong lòng tự nhủ: "Xem ra dáng vẻ của ta rất hiền lành. . . Đáng tiếc, giữa mùa đông không thể trần cánh tay, nếu không ta sẽ cho bọn họ nhìn thấy hình xăm này, họ sẽ biết ta la ai."
Đi vòng vèo một hồi, đứa bé dẫn Lan ca đến bên một rừng trúc.
Lang ca đến đáy, lông mày nhướn lên, vui vẻ nói:
-Không tệ, không tệ, nơi này coi như không tệ. Nhiều trúc như vậy. . .
Kết quả lại nghe đứa bé nói:
-Đúng vậy a, nơi này thật không tệ, trước đó tìm thật lâu mới thấy. Nơi này, cây trúc cách âm rất tốt, gọi rách cổ họng đều không ai nghe được.
-Ai u? Đứa trẻ này, rất hiểu chú a.
Lang ca bóp bóp tay, cười đắc ý nói.
Kết quả đứa bé này không hề tỏ ra lo sợ, ngược lại làm theo bộ dáng của hắn, xoay xoay cổ tay nói:
-Đương nhiên tôi phải hiểu ông.
Lang ca nhìn thấy đứa bé này nở nụ cười hung tợn, cảm giác có gì đó là lạ, cảnh giác nhìn xung quanh, xác định bốn phía không có mai phục, thầm nghĩ: "Móa nó, nghi thần nghi quỷ, một đưua trẻ con, ta sợ cái rắm a!"
Nghĩ đến chỗ này, Lang ca nói:
-Đứa bé này, đừng trách lão tử ra tay hung ác, muốn trách thì trách gã cha vô dụng của mày đi!
Nói xong Lang ca hét lớn một tiếng, vọt lên, một phát bắt được nhỏ cổ áo của đứa bé, vung một quyền!
Lang ca phảng phất như nhìn thấy tiểu quỷ này bị đánh máu me đầy mặt, cảnh tượng răng rơi đầy đất, nghĩ tới đây, hắn lại có chút ít hưng phấn!
Không hề có một chút áy náy khi đánh một đứa bé.
Nhưng mà ngoại dự liệu của Lang ca, tiểu quý trước mặt chẳng những không sợ hại, ngược lại đối lộ vẻ thích thú với hắn.
Sau đó thì thấy đứa bé giơ cánh tay nhỏ gầy lên, như muốn ngăn lại nắm đấm của hắn.
Lang ca cảm thấy nực cười, lòng tự nhủ: "Đứa bé này bì ngốc sao?"
Nhưng mà ý nghĩ này vừa mới nghĩ tới thì hắn đã tròn mắt.
Chỉ nghe bịch một tiếng!
Nắm đấm của hắn đánh vào kia tay nhỏ bên trên, tay nhỏ không nhúc nhích tí nào!
Lang ca lại có cảm giác như đấm vào miếng sắc!
Lang ca dự cảm được điềm xấu!
Lúc này, Lang ca nhìn thấy rõ khuôn mặt của đứa trẻ, không còn cảm giác xa lạ mông lung như trước.
Có mấy phần cảm giác quen thuộc. . .
Trước đó hắn không để ý, tưởng rằng trời sắp tối rồi, nên thị giác có phần hơi mơ hồ, nhưng hiện tại thì có lẽ không phải vậy.
Hắn chướp chớp mắt, lại nhìn kỹ, lập tức hoảng sợ nói:
-Mày là người ở Nhất Chỉ tự. . .
Lời còn chưa dứt, chỉ nghe đứa bé kia nhếch miệng cười nói:
-Anh không phải muốn làm cha tôi - Ngưu Ma Vương sao? Anh không phải muốn chém cả nhà tôi sao? Vậy mà anh cũng có can đảm đến đây, ăn một quyền của ông nội này!
Nghe nói như thế, tâm Lang ca phát lạnh!
Những lời này là hắn mắng Vương Hữu Quý, hắn nghĩ rằng người mua mũ của hắn là một tên nông dân, không nghĩ tới lại là hòa thượng Nhất Chỉ tự!
Nếu là hắn biết người mua là hòa thương Nhất Chỉ tự, đánh chết hắn cũng sẽ không chạy tới đây đòi hành hung!
Nhưng mà, đều trễ rồi!
Chỉ cảm thấy tay nhỏ của đối phương phát một lực, chuợ lấy thân hắn quăng lên, bịch một tiếng, đập vào trong đống tuyết!
Không chờ hắn đứng lên, chân sau bị người tôi tóm lấy, sau đó cảm giác trời đất quay cuồng, mặt không ngừng hướng xuống, phanh phanh phanh đập xuống đất.
Lúc này, hắn rốt cục tin lời đứa bé này, nơi này rất vắng vẻ, hiệu quả cách âm tốt, hắn la rách cổ họng, cũng không ai qua đây. . .
"Cứu! . . . Bành! A! mệnh. . . Bành, a!"
Từng đợt tiếng kêu thảm thiết không dứt.
Nửa giờ sau, Hồng Hài Nhi vui vẻ từ trong rừng trúc đi ra, đắc ý nói:
-Thoải mái a! Từ khi rời Hỏa Diệm sơn, bao nhiêu năm không có đánh ai? Lần này đánh thoải mái! Đã nghiền, ha ha. . . Đánh người, còn có thể kiếm được một trăm, thật tốt, khó trách nhiều người thích mua hàng qua Internet, mua hàng qua Internet thật tốt.
Hồng Hài Nhi đi không bao lâu, một người đàn ông ôm cái mặt sưng vù, thất thểu đi ra, vừa đi vừa mắng:
-Coi thường người khác quá đáng. . . Đây là quá khinh thường tôi. . .
Khi đang nói, nam tử tiến vào thôn, thôn dân cùng du khách nhìn thấy Lang ca có bộ dạng như vậy thì liếc mắt nhìn xem.
Lang ca vốn đã đầy bụng tức giận, đã nói xong đến đánh người, kết quả bị đánh thành dạng này còn chưa tính.
Quan trọng là, hắn không hề có cơ hội phản kháng, bị đ ánh bầm dập thì ngoại trừ kêu thảm, vẫn là kêu thảm. . .
Hiện tại lại bị mọi người vây xem!
Lập tức, Lang ca phát hỏa, giận dữ hét:
-Chúng mày nhìn cái gì?!
Lời này vừa nói ra, những người này làm ra bộ dạng, chúng tôi chỉ là nhìn xem thế nào?
Trong đám người, Tống Nhị Cẩu đi theo liền cười nói: "Nhìn anh thì thế nào!"
Lang ca phát hỏa, lập tức cởi áo khoác, lộ ra thân thể bị đánh ứ đọng máu, còn có hình xăm dữ tợn, từ miếng vải đen trong bọc móc ra một cây gậy bóng chày, vứt túi vải trên mặt đat, gầm thét lên:
-Mày nói lại lần nữa tao xem!
Tống Nhị Cẩu xem xét, quay người chạy ngược về.
Lang ca thấy đối phương sợ, hét lớn:
-Còn có ai!? Còn nhìn? Nhìn cái gì nhìn? Có tin tao giết chết chúng mày không!
Kết quả lời nói vừa dứt, Tống Nhị Cẩu lại chạy tới, một tay dao phay một tay cuốc, kêu lên:
-Anh nói cái gì? Anh muốn giết chết ai?
Lang ca nhìn xem Tống Nhị Cẩu trên hai cánh tay trang bị, nhìn lại gậy bóng chày của, lập tức khóc không ra nước mắt, cắn răng một cái, cúi đầu nói:
-Tôi nhận sai, được rồi? Đều CMN khi dễ tôi. . . Các người đều xấu xa! Mẹ nó, tôi muốn về nhà. . .
Khi Lang ca vừa đi vừa nói. . .
-Chờ một chút!
Tống Nhị Cẩu bỗng nhiên hô.
Lang ca quay đầu, mang nức nỡ nói:
-Anh muốn gì? Tôi muốn về nhà!
-Anh đem y phục mặc lên, nhỡ anh chết rét, anh còn muốn bị khỏa thân?
Tống Nhị Cẩu nói không dễ nghe, bất quá vẫn là đem quần áo cho hắn.
Lang ca mặc xong quần áo, khóc càng thảm hơn, sau đó lảo đảo nghiêng ngã rời đi.
-Tiểu tử, nghe anh đây khuyên. Nhà khoa học đều nói, tính tình cùng việc bị đánh có tỉ lệ thuận đó nha!- Tống Nhị Cẩu kêu lên.
Lang ca lại đi nhanh hơn, kết quả mới đến cửa thôn, liền bị cảnh sát ngăn cản.
Lại là Tang béo không yên lòng cho Lang ca, sợ hắn thật sự đánh người, liền báo cảnh sát.
Cảnh sát Tây Bắc rất có trách nhiệm, trực tiếp từ đường lớn Tây Bắc đuổi theo, sau đó lấy chuyện gây rối trật tự khép thành tội và bắt Lang ca, Lang ca ngồi trong xe cảnh sát, chỉ vào vết bầm đen trên mặt, kêu lên:
-Các người có thấy không hả? Tôi bị đánh thành dạng này, các nfười không cảm thông cho tôi, còn bắt tôi? Các nfười. . . Quá khi dễ người. . .
-Vết thương của anh không nhẹ, là ai đánh?
Cảnh sát hỏi.
-Tiểu hòa thượng Nhất Chỉ tự rất hung dữ.
Lang ca nói.