Chương 1328: Một Trăm Đô Dẫn Đường
Sau đó Hồng Hài Nhi yên tâm, bất kể là ai, đụng phải bọn họ, hơn phân nửa sẽ bị đánh trả.
Hồng Hài Nhi đang muốn tiếp tục khiêu khích, thì lại nhanh trí, thầm nói: "Trên núi nhàm chán như vậy, không bằng tìm một chút việc vui. Ta quá mạnh, vạn nhất hù đến đối phương thì biết xử lý sao? Ta ngược lại muốn xem xem, đối phương đến cùng là thứ gì! Không nói lý lẽ, còn như thế hung tợn!
Thế là Hồng Hài Nhi nói:
-Anh như vậy, tôi vĩnh viễn không thu hồi đánh giá xấu.
-Chém chết cậu, mau hủy bỏ đánh giá xấu trên điện thoại cậu.
Người bán hàng càng tức giận cực điểm.
Hồng Hài Nhi nói:
-Mặc kệ anh.
Có lẽ là nhìn thấy Hồng Hài Nhi sợ, người bán hàng cũng bộc phát ra sự dũng mãnh, mấy phút sau, trực tiếp gửi hình ảnh nói:
-Vé máy bay đã đặt, cậu lau cổ sạch sẽ mà chờ chết đi!
Hồng Hài Nhi thấy thế, mua vé máy bay thật sao, lập tức vui vẻ, giả sợ quả nhiên hữu dụng, vén tay áo lên, thầm nói:
-Trên đời này sao lại có tên ghê tởm như anh, được, tiểu gia tôi chuẩn bị thay trời hành đạo!
Nói xong, Hồng Hài Nhi nói:
-Anh đến đây làm gì, tôi rất lợi hại.
-Hiện tại nhận sợ rồi? Nói cho cậu biết,dù cậu bây giờ huỷ bỏ đánh giá xấu đều vô dụng, quỳ xuống gọi cha đi! Chờ chết đi!
Người bán hàng ngạo mạn kêu lên.
Hồng Hài Nhi im lặng lấy ra sách nhỏ, đem câu nói này ghi xuống, sau đó nói:
-Mặc kệ anh.
Nói xong, Hồng Hài Nhi đóng lại phần mềm chat, sau đó đắc ý mở ra website, tìm kiếm thông tin chuyến bay sẽ hạ cánh. . .
Hồng Hài Nhi tính một chút, người bán hàng kia nhanh nhất chỉ có thể đến đây vào sáng mai, sau đó quanh đi quẩn lại bắt xe để di chuyển đến thôn Nhất Chỉ, trên cơ bản cũng tầm sau bốn giờ chiều.
-Được, coi như trước khi ăn cơm đi vận động.
Hồng Hài Nhi cười ha ha, thu tâm tư, đắc ý đi tản bộ.
Cùng lúc đó, ở cửa hàng lớn ở Tây Bắc tại cửa hàng Mỗ gia, cầm chặt điện thoại, một nam tử có khẩu âm vùng khác nói: "Nhận sợ rồi sao? Nhận sợ cũng vô ích, dễ nói dễ thương lượng không muốn, không nên ép tôi động võ!"
Nam tử cao khoảng chừng một mét chín, dáng người khôi ngô, trên cánh tay có hình xăm cái đầu sói.
-Lang ca, anh thực sự qua đó chém giết?
Bên cạnh có một tên mập mạp khác hỏi.
-Tang béo, cậu cho rằng tôi nói đùa? Những người mua ngu ngốc này, liền có chiều hướng CMN thích ăn đòn! Còn có, vé máy bay đã mua rồi, trả vé không trả lại tiền, không đi, thì làm gì? Nhiều tiền lắm đó?
Lang ca hung ác nói.
Tang béo nói:
-Chỉ là, anh không quen nơi đó, lại tự qua đó.
Lang ca nói:
-Không có chuyện gì, cũng chỉ là một đám nông dân hèn nhát thôi, chờ tôi qua đó dạy hắn làm người.
Tang béo nói:
-Lang ca, em không phải muốn nói chuyện này. Em muốn nói là đối phương là người thôn Nhất Chỉ , trên núi kia lại là nơi ở của thần tăng.
Lang ca hai mắt khẽ đảo nói:
-Thần tăng thì thế nào? Thần tăng còn cản không cho tôi đánh người sao?
Tang béo cũng không phản bác được.
Lang ca phất phất tay nói:
-Trông coi của hàng cho kỹ, tôi đi.
Nói xong, Lang ca mở cửa đi ra.
Tang béo lo lắng hỏi:
-Lang ca, anh không mang theo vài người sao?
-Mang cái rắm a! Trên máy bay, cái gì cũng không cho mang. Đến nơi đó, tự tôi tìm vài người.
Nói xong, Lang ca, rời đi.
Sau một ngày, Lang ca đến sân bay Đông Bắc Xuân Thành, sau đó bắt chuyến xe một đường đi đến thôn, quả nhiên, khi đến thôn Nhất Chỉ, đã là xế chiều.
Giờ này khắc này, Lang ca mang theo một túi đen cỡ lớn, vác lên vai, có chút ngẩng đầu lên, vô cùng bá đạo nhìn thôn trước mắt, cười lạnh nói:
-Lão tử tới, tiểu tử, cậu sẽ hối hận!
Nói xong, Lang ca sải bước đi tới thôn.
Tiến vào thôn, Lang ca lông mày liền nhíu lại, mặc dù đây chỉ là một thôn, nhưng là có người của thôn này bên trong...
-Thế nào lại nhiều người như vậy. . .
Lang ca cũng cảm giác có chuyện rắc rối, hắn mặc dù biết thôn Nhất Chỉ rất Hot, nhưng dựa theo trí nhớ của hắn, đây là nơi không được nhà nước quan tâm.
Coi nhờ Phương Chính giúp đỡ để xả giận một trận, cũng đến nỗi vẫn bực?
Kết quả, lại là. . .
"Thế này thì làm sao ra tay được. . ." Lang ca cảm thấy mơ hồ, vốn cho rằng tìm một chỗ không người đánh đối phương coi như xong.
Thế nhưng tình cảnh trước mắt. . .
Lang ca rất mau tìm đến cổng nhà của Vương Hữu Quý.
Lang ca nhìn địa chỉ ghi chép trên trên điện thoại di động, thầm nói: "Không sai, chính là nhà này.. . . Chờ tên oách con kia ra, ta sẽ đánh hắn ngay, đánh xong thì chạy!"
Lang ca đã tính toán rất tốt, nghĩ cũng rất tốt, nhưng hắn nhan chóng phát hiện tình huống có gì không thích hợp, trước cổng nhà kia có một đứa trẻ đang ngồi xổm, đứa trẻ này cứ nhìn hắn! Ánh mắt kia làm hắn có chút sợ hãi.
Tuy nhiên, Lang ca tự cảm thấy hắn còn chưa đến mức sợ một đứa trẻ con, thế là đem bao tải đen bỏ trên mặt đất, nơi nới lỏng bả vai, đi tới, hỏi:
-Cô bé, đây là nhà Vương Hữu Quý sao?
-Đúng vậy a, cò gì sao?
Tiểu nha đầu ngửa đầu hỏi.
-Vậy thì đúng rồi, cô bé là gì với chủ nhà?
Lang ca hỏi.
Đứa bé nói:
-Không biết.
-Không biết? Chú muốn hỏi bé con có quan hệ gì với Vương Hữu Quý?
Lang ca hỏi.
Tiểu nha đầu nói:
- Quan hệ rất tốt, thì sao?
-Tốt thế nào? Hắn là cha của con?
Lang ca hỏi.
Tiểu nha đầu nói:
- Ông hỏi cái này làm gì?
Mặc dù đang hỏi, nhưng biểu hiện của đứa nhỏ như là muốn trả lời, đúng vậy!
Lang ca thấy vậy, lập tức chắc chắn điều này.
Lang ca cười nói:
-Không có chuyện gì, chỉ là hỏi một chút thôi.
Lang ca nắm bắt thời điểm này, mùa đồng ở đông bắc ban ngày thời gian rất ngắn, 4:30 sẽ bắt đầu tối, năm giờ thì trời tối.
Trời sẽ tối dần, hắn có đánh người rồi chạy cũng không ai biết chạy đi đâu, nơi này đi huyện thành chỉ có một chuyến xe lúc năm giờ.
Cho nên, Lang ca nắm tay thành nắm đấm, hay đánh đứa nhỏ này một trận sau đó trở về.
Đánh trẻ con, gọn gàng nhanh chóng, không có nguy hiểm.
Đánh người lớn, nếu như đối phương khó chơi, việc thoát thân sẽ tốn sức.
Nghĩ đến cái đây, Lang ca nhín đứa trẻ trước mặt, bày một dáng vẻ xấu xa, tiến tới, cười nói:
-Bé con, cháu có biết chỗ nào có thể đi vệ sinh không?
Tiểu nha đầu ngẩng đầu, một mặt tỏ vẻ suy ngẫm, nói:
-Nhà nào cũng có.
-Không không không. . . Không phải vậy, ý chú là chỗ không ai có thể nhìn thấy, tùy tiện giải quyết chuyện kia.
Lang ca nói:
Đứa trẻ nói:
-Tôi biết, ông muốn đi không?
Lang ca cười nói:
-Đi a, cháu có thể mang chú đi không?
Tiểu nha đầu nói:
-Vậy tôi được gì không?
Lang ca móc ra mười đồng tiền cho đứa bé, nói:
-Cháu dẫn chú đi, tiền này sẽ là của cháu.
Kết quả đứa nhỏ bĩu môi một cái nói:
-Thôn chúng tôi có rất nhiều tiền, phí sinh hoạt đều từ một trăm trở lên. Ông chỉ có ít tiền vậy thôi sao? Ông thật nghèo nha?"
Lang ca nghe xong, mặt lập tức đen lại, con mẹ nó, đây là trẻ con sao? Lát nữa tao sẽ cho mày một bài học, dám giễu cợt tao.
Thế là Lang ca nói:
-Vậy sao, cho cháu một trăm, thế nào?
Đứa trẻ lúc này mới nhận lấy, sau đó cẩn thận nhét vào trong túi, lúc này mới nói:
-Đi thôi, tôi dẫn ông đi.