Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1327

Chương 1327: Chủ Cửa Hàng Hung Mãnh

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1327: Chủ Cửa Hàng Hung Mãnh

Hồng Hài Nhi nói:

-Sư phụ, hay là chúng ta trả hàng đi.

Phương Chính nhìn chiếc mũ một chút, rồi lại nhìn các tiểu đệ tử đáng thương của mình, khẽ lắc đầu nói:

-Cái này vi sư sẽ không dùng, nhưng trước mắt cứ giữ lại đi.

Nói xong, Phương Chính cầm mũ đi.

Sau đó, khi vào nhà, cảm thán một câu, vẫn còn chút lạnh.

Rồi Phương Chính lấy mũ đội...

-Ách, sư phụ, người đang ở bên ngoài phòng...

Con sóc hiếu kì muốn hỏi điều gì đó.

Thì bị con khỉ một tay bịt lại.

-Ách, sư đệ, đây là chuyện gì?

Con sóc không hiểu hỏi.

Con khỉ cảm thán nói:

-Sư phụ chỉ là ngoài miệng nói không đội thôi, dù với mọi người ý nghĩa của mũ xanh không được tốt lắm. Nhưng sư phụ cũng đã nói, nơi tâm nghĩ, thì tâm hướng tới. Sư phụ là dùng hành động nói cho chúng a biết, có đôi khi, tâm ý so lễ vật quan trọng hơn, tâm ý của chúng ta người nhận. Chính là như vậy. . .

Con sóc nói:

-Thật nhiều kiến thức a. . . Vì sao huynh nghĩ không ra.

-Bởi vì đầu óc của ngươi trên cơ bản đều dùng vào việc ăn uống.

Cá mặn thầm nói

Con sóc phẫn nộ quơ móng vuốt, nói:

-Làm sao đệ biết? Đệ rình coi huynh?

Đám người: ". . ."

Lúc này, Hồng Hài Nhi nói:

-Mặc dù sư phụ nhận lễ vật, nhưng lễ vật này vẫn không như ý! Không được, đệ phải tìm người bán hàng kia nói chuyện mới được!"

Con khỉ nói:

-Vào chỗ của hắn, đánh giá xấu!

Cá mặn cũng nói:

-Đúng, cho hắn đánh giá xấu! Đánh giá thật xấu!

Con sóc nâng trảo đạo:

-Tán thành!

Độc Lang nói:

-Là Đại sư huynh, ta đồng ý ủng hộ.

Mặc dù ngoài miệng nói như vậy, nhưng các tiểu hài tử vẫn hiểu rõ, đánh giá xấu đối với người bản hàng rất có ảnh hưởng đến họ.

Vả lại, đối phương cũng có thể là nhầm lẫn, dù sao, cũng không có ai đi mua một cái mũ xanh.

Cho nên, Hồng Hài Nhi đã lên tìm người bán, tỏ vẻ tức giận, hỏi:

-Người có ở đó không? Tôi muốn mua mũ màu lam, tại sao các người lại gửi tôi mũ xanh lá kia.

Kết quả chờ một hồi, bên kia vẫn không hồi âm.

-Không thể nào, trước đó, khi mua đồ, hỏi một chút bên kia đã trả lời. Sao bây giờ lại không có ai?

Hồng Hài Nhi thầm nói.

Con sóc nói:

-Có thể người ta đang bận đi, nếu không, chúng ta đợi một chút.

Hồng Hài Nhi nghĩ nghĩ, nói:

-Được nha.

Cá mặn nói:

-Đệ cảm thấy, tên kia chính là giả bộ như không nhìn thấy.

-Không thể nào, người đó không đến mức tệ đến thế chứ.

Con sóc sang.

Cá mặn nói:

-Chỉ có tệ hơn thế.

. . .

Sau đó một ngày, Hồng Hài Nhi thỉnh thoảng nhìn xem điện thoại, kết quả, đối phương vẫn không có trả lời.

Cá mặn nói:

-Nếu đệ là người, liền thay đổi số của mình, thử xem.

Hồng Hài Nhi duy nghĩ, thấy rất hợp lý.

Thế là Hồng Hài Nhi ra ngoài, xin một khách hành hương cho mượn điện thoại, lần nữa liên hệ tên bán hàng kia.

Kết quả...

-Thân ái, cậu muốn mua cái gì? Hàng của tôi đều hàng nhập khẩu nước ngoài, tuyệt đối hàng đẹp giá rẻ, già trẻ nhưng chất lượng, phát hiện giả một đền mười!

Hồng Hài Nhi nhìn thấy, mặt lập tức đen lại.

Con sóc tức giận nói:

-Hắn rõ ràng có thời gian, vì cái gì không trả lời chúngta? Thật là... Quá đáng! Trên đời, lại có tên mặt dày vô sỉ như vậy!

Hồng Hài Nhi đtrả di động lại cho khách hành hương, sau đó yên lặng lấy ra điện thoại di động của mình, đánh giá xấu. Sau đó đem toàn bộ sự việc, tường thuật tất cả, cuối cùng bổ sung một câu, nếu người bán hàng này không chịu trách nhiệm, về sau chẳng ai dám mua!

Sau khi đánh giá xấu, Hồng Hài Nhi tâm tình tốt một chút, đang chuẩn bị cất điện thoại.

Kết quả điện thoại lập tức có phản ứng, cúi đầu xem xét, tên bán hàng kia luôn giả vờ im lặng, vậy mà xuất hiện!

Mà lại, người bán hàng vừa xuất hiện, đã nói:

-Thân ái, tại sao lại cho đánh giá xấu a? Cho tôi khen ngợi, tôi cho cậu năm đô nha.

Hồng Hài Nhi cười ha ha nói:

-Tôi là thiếu năm đô sao? Anh cho tôi một câu trả lời tốt, tôi sẽ suy nghĩ một chút.

Người bán hàng: ". . ."

Người bán hàng:

-Thân, cậu trước cho tôi đánh giá khen ngợi, mọi chuyện còn lại sẽ dễ hơn.

Hồng Hài Nhi nói:

-Cho khen ngợi có thể, tôi muốn trả hàng. Anh trả phí gửi.

Người bán hàng nói:

-Thân, chúng tôi không cung cấp dịch vụ này, nhiều nhất, chỉ có thể giúp cậu trả hàng. Phí chuyển hàng các cậu chịu.

Hồng Hài Nhi nói:

-Vậy thì thôi, rõ ràng là lỗi của các người, tại sao là tôi trả phí chuyển hàng? Anh xem đó mà làm thôi, hoặc là bao phí chuyển về, hoặc là đánh giá xấu!

Người bán hàng nói:

-Cậu tốt nhất đừng có không biết điều, sự kiên nhẫn của tôi có hạn.

Hồng Hài Nhi nói:

-Sự kiên nhẫn của tôi cũng có hạn.

Người bán hàng:

-Người đừng có mà muốn uống rượu phạt, bây giờ cậu lập tức sửa đánh giá cho tôi!

Hồng Hài Nhi nhìn thấy, thì bộc phát kêu lên: "Hắc! Ta cứ nghĩ tính tình của ta đã kém lắm rồi, so ra tên này còn kém hơn ta! Ta nóng tính đấy, không thể nhịn a!"

Thế là Hồng Hài Nhi nói:

-Tại sao phải nghe anh thay đổi đánh giá? Tôi chọn và nói anh gửi màu lam, anh lại gửi cho tôi màu xanh lục, anh muốn ra sao?

Người bán hàng:

-Sao chứ? Chỉ là nhầm lẫn thôi mà? Không sao cả, vẫn có thể trả hàng mà? Tại sao lại không nói với tôi? Tôi giải quyết cho cậu chẳng phải xong, tại sao phải cho tôi đánh giá xấu?

-Tôi nói với anh, anh mặc kệ.

-Tôi bận rộn như vậy, không rảnh để trả lời ngay được , chờ tôi rảnh rỗi tôi sẽ giúp cậu ngay.

-Tôi vừa mới dùng tài khoản khác nói chuyện với anh, anh trả lời tôi sau vài giây thôi kia?

Người bán hàng trầm mặc một hồi, sau đó càng nghiêm giọng nói:

-Nói vớ vẩn, tôi tưởng rằng người mua, đương nhiên muốn phục vụ trước nhất! Cậu mua một cái mũ thôi mà, tối nay tôi xử lý không được sao? Còn nữa, cậu phải mau chóng xóa đi cái đánh giá xấu, sau đó tôi sẽ để cậu trả hàng.

-Trả hàng? Anh trả phí gửi.

Hồng Hài Nhi nói.

-Cậu là đồ ngu sao? Cho cậu trả hàng là tốt rồi, cậu còn để cho tôi trả phí gửi? Tôi là cha cậu sao? Còn phải lo cho cậu!

Người bán hàng ngang ngược.

Hồng Hài Nhi lập tức phát hỏa:

-Anh cho rằng anh là ai? anh Ngưu Ma Vương sao?

-Cậu mới là Ngưu Ma Vương! Cả nhà cậu đều là Ngưu Ma Vương!

Người bán hàng kêu lên.

Hồng Hài Nhi nói:

-Anh không phải Ngưu Ma Vương, càng không phải cha tôi đâu? Lão tử không xóa, đánh giá xấu treo vĩnh cửu!

Người bán hàng:

-Tốt, rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt đúng không? Địa chỉ nhà cậu tôi đã có, tôi mua vé máy bay, ngày mai liền đi tìm cậu, chém chết cậu!

Hồng Hài Nhi lần đầu tiên nhìn thấy có người bạo ngược như vậy, lại còn dám cùng hắn khiêu chiến, còn muốn chém chết hắn! Hắn tôi cho là hắn là Phương Chính sao?

Hồng Hài Nhi cười lạnh nói:

-Đây là anh nói, tôi ở đây chờ anh, có bản lĩnh anh qua đây!

Người bán hàng cũng lần đầu tiên gặp được người bá đạo như vâyk, lại còn dám để cho hắn tới, cái này cho thấy giá trị của vụ lực.

Thế là người bán hàng nói:

-Đừng tưởng rằng cậu thật sự có tài liền có thể bức bách người khác, tôi biết địa chỉ nhà cậu! Tôi sẽ chặn ở cổng nhà cậu, bát kỳ ai ra ngoài tôi chém người đó! Chém chết cả nhà cậu!

Hồng Hài Nhi quay đầu nhìn sư huynh đệ của mình, Độc Lang cùng con khỉ đang ném cả ngàn cân tuyết qua lại, tới lui như điện, nhanh chóng tô điểm người tuyết con sóc, cùng Cá mặn đang ngồi kia vô số người dùng tiền đập ...

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay