Chương 1326: Mũ Tốt Nha
Cá mặn lập tức nói:
-Đây là bạn thân của con!
Phương Chính lườm noa một cái, vừa muốn nói cái gì, chỉ thấy con sóc hưng phấn quơ trong tay một túi nhỏ, nhìn thì thấy hạt thông Brazil, kêu lên:
-Oa oa oa, hạt thông của con cũng đến! Mau nhìn, ăn rất ngon nha!
-Thật sao? Đệ giúp huynh nhìn xem."
Con khỉ như tên trộm đi đến bên cạnh.
Con sóc ngay lập tức đem hạt thông giấu đến phía sau, nói:
-Mới không cho đệ nhìn, cho đệ xem ta liền không còn!
Kết quả tiếng nói vừa dứt, Hồng Hài Nhi vẫn luôn đứng sau con sóc khẽ vươn tay, đem hạt thông vớt đi, tiện tay quăng vỏ ra n mặt đất, Độc Lang đặt mông ngồi ở phía trên, một mặt sự việc kia, nhìn xem những người khác.
-A! Sư đệ cướp hạt thông!
Con sóc hoảng sợ nói.
Hồng Hài Nhi một mặt vô tội nói:
-Không có a, huynh nhìn, hai đệ đều là không có gì. Huynh sẽ không nghĩ là đệ giấu đồ bên trong cái yếm này?"
Con sóc không cam tâm, chạy tới, xốc cái yếm lên, bên trong quả nhiên không có cái gì.
Hồng Hài Nhi buông buông tay nói:
-Huynh nhìn kỹ, không có nha. Đệ vô tội mà.
-Vậy hạt thông của ta đâu?
Con sóc vội vàng hỏi.
Hồng Hài Nhi nói:
-Đệ vừa mới nhìn thấy hạt thông của huynh, cứ như vậy lập tức bay lên trời, sau đó liền không còn thấy đâu.
-Làm sao có thể?
Vẻ mặt của Sóc không dám tin hỏi.
Con khỉ cũng nói:
-Đệ cũng nhìn thấy, bay rất nhanh.
Cá mặn nói:
-Hóa thành một luồng ánh sáng, tốc độ kia so Tứ sư đệ còn nhanh hơn. Huynh có lẽ không phải mua hạt thông bình thường, mà là hạt thông thành tinh.
Độc Lang ngáp một cái nói:
-Đừng nhìn ta, ta vừa mới ngáp, cái gì cũng không thấy được.
Con sóc không cam lòng lại lật tay của con khỉ, cái gì cũng không có.
Con sóc thấy vậy, thương tâm oa một tiếng liền khóc lên:
-Sư phụ. . . hạt thông của con chạy rồi. . . Oa oa oa. . .
-Thương tâm như vậy a?
Phương Chính hỏi.
Con sóc nói:
-Ừm, thương tâm.
-Có phải thương tâm tới mức cả cơm cũng không ăn được?
Phương Chính hỏi.
Con sóc nghe xong, lập tức sững sờ ngay tại chỗ, suy nghĩ sem có muốn ăn cơm hay không.
Kết quả, con sóc oa một tiếng vừa khóc, quay người liền hướng nhà chạy đi, một bên chạy vừa nói:
-Không ăn, hạt thông của con a. . . Oa oa oa. . .
Thấy cảnh này, mấy người đệ tử liếc nhìn nhau, cuối cùng, Độc Lang đứng lên, con khỉ đem hạt thông lấy ra, sau đó ngoan ngoãn đưa qua cho con sóc.
Không bao lâu, liền nghe con khỉ tại viện trước nói:
-Hạt thông thành tinh của huynh quay trở về huynh còn muốn không?
-Muốn!
Con sóc hưng phấn kêu lên.
Sau đó một lớn một nhỏ, thật vui vẻ trở lại.
Nhìn xem, dáng vẻ không tim không phổi của con sóc, Phương Chính thật sự là không còn gì để nói.
Vừa mới khóc chết đi sống lại sap?
Đây cũng quá dễ dụ đi?
. . .
-Sư phụ, chúng con cũng mua quà cho người.
Hồng Hài Nhi nói.
Phương Chính hơi kinh ngạc mà nói:
-Có phần của vi sư?
Hồng Hài Nhi chỉ cái hộp cuối cùng chưa có mở ra, cười nói:
-Đúng a, sư phụ, người đoán bên trong là cái gì?
Độc Lang cũng nói:
-Đúng a, sư phụ đoán xem nhìn.
Cá mặn cười hắc hắc nói:
-Bên trong, là quà tặng mà chúng con tỉ mỉ lựa chọn.
-Không đúng, là con chọn!
Con sóc nhìn thấy Cá mặn đây là muốn đoạt công lao a, lập tức kêu lên.
Hồng Hài Nhi nói:
-Rõ ràng là đệ chọn, các huynh chỉ là tham khảo được chứ?
Con khỉ thở dài nói:
-Lúc này mọi người cũng không cần tranh giành, là ta chọn, nhưng ta cũng không nói a.
Độc Lang nói:
-Làm Đại sư huynh, ta phải công bằng, sư phụ, đừng nghe bọn họ nói bậy, kỳ thật, hết thảy đều là con làm.
Phương Chính nhìn bọn nhóc này đoạt công lao, cũng bó tay rồi, bất quá trong lòng vẫn là ấm áp, vì vậy nói:
-Tốt, tốt, lấy tới, vi sư nhìn xem là cái gì.
-Sư phụ, người đoán xem đi, đoán mới có ý nghĩa.
Cá mặn hắc hắc kêu lên.
Phương Chính đang suy nghĩ có để đoán.
Chỉ gặp con sóc nâng lên hộp liền hướng Phương Chính cái này chạy, sau đó bộ dạng như hiến vật quý mà nói:
-Sư phụ, người đoán đây có phải là mũ hay không?
Lời này vừa nói ra,
Độc Lang, con khỉ, Hồng Hài Nhi, Cá mặn, che mặt, đứa nhó ngu ngốc, hố a!
Phương Chính thì ha ha cười nói:
-Vi sư đoán, nhất định là mũ.
Con sóc một mặt sùng bái nói:
-Oa, sư phụ, người thật lợi hại!
Nhìn xem đứa nhỏ này, ánh mắt sùng bái, Phương Chính lại có điểm lâng lâng. . . Hài lòng sờ lên đầu con sóc đầu nói:
-Vẫn là con ngoan.
Độc Lang, con khỉ, Hồng Hài Nhi, Cá mặn nhìn nhau, lập tức trợn tròn mắt, có thể nịnh tới mức này.
Phương Chính cũng mặc kệ bọn nhóc nghĩ như thế nào, tranh thủ thời gian mở hộp ra, từ khi làm hòa thượng, Phương Chính thật đúng là không đội mũ, hắn cũng nghĩ để xem các đệ tử vì hắn tỉ mỉ chọn lựa mũ kiểu gì.
Hộp mở ra, mọi người bu lại, một mặt hơi khẩn trương cùng đợi kết quả.
Phương Chính từ trong hộp đem mũ lấy ra, cười nói:
-Vẫn là mũ len, không tệ.
Nhưng mà, Phương Chính tiếu dung khi nhìn đến mũ trong nháy mắt liền đọng lại!
-Đây là ai mua?
Phương Chính sắc mặt đen lại nhìn mũ xanh trong tay, hỏi.
"Chết tiệt. . . Thế nào là màu xanh lục?"
Cá mặn há miệng lớn.
Nghe được Phương Chính hỏi như vậy.
Hồng Hài Nhi lập tức ngửa đầu nhìn trời nói:
-Ai nha, trời hôm nay thật xanh.
Con khỉ lập tức quay người, chắp tay sau lưng đi ra ngoài:
-Sư phụ, kỳ thật, lúc ấy con chỉ tham mưu, đúng, cuối cùng quyết định, không quan hệ với con.
Độc Lang lập tức nói:
-Sư phụ, người cũng biết, con chỉ có móng vuốt không có tay, cho nên, thao tác điện thoại loại này độ khó rất cao, khẳng định không phải con.
Cá mặn nói:
-Sư phụ, con chỉ có vây cá, thao tác cũng phiền phức. Huống chi, con xếp hạng nhỏ nhất, ở đâu ra quyền nói chuyện a.
Con sóc mặc dù ngốc manh, nhưng cũng không đần, mắt thấy trước một khắc tất cả mọi người tranh công cực khổ, sau một khắc liền đùn đẩy, khẳng định có chuyện gì đó bên trong.
Thế là con sóc kêu lên:
-Sư phụ, con thì càng không thể nào, con nhỏ như vậy, không thể làm gì được.
Phương Chính yên lặng cầm lên cây gậy, nói:
-Các con không cần nói, hôm nay một đứa cũng đừng nghĩ chạy, đánh a!
-Chạy a!
Hồng Hài Nhi quát to một tiếng, những người khác nhanh chân liền chạy!
Con sóc nhảy len lưng Độc Lang, Độc Lang vèo một cái vọt ra ngoài.
Trong lúc nhất thời, sân sau mở ra gà bay chó chạy.
Viện trước, nhóm khách hành hương nhóm nghe được sân sau náo nhiệt như vậy, nhao nhao muốn tới xem một chút, bất quá nhìn thấy bảng cảnh báo hậu viện, vẫn là nhịn lại, tuân thủ quy định Nhất Chỉ tự.
Đây cũng chính là Nhất Chỉ tự, Phương Chính hiện tại đã có được lòng người, mọi người đối với quy định của Phương Chính, vẫn rất tôn trọng.
Nháo một hồi, một đám người rốt cục yên tĩnh trở lại.
Hồng Hài Nhi nói:
-Đệ rõ ràng chọn là màu lam, làm sao lại thành màu xanh lục đúng không? Đây cũng quá bất thường!
Con sóc nói theo:
-Đúng a, chúng ta chọn mũ màu lam, đây rốt cuộc là chuyện gì?