Chương 1324: Vi Sư Rất Hào Phóng
Phương Chính nói:
-Rất đơn giản, dừng việc xâm phạm, thực hiện bồi thường.
Orante nói:
-Tôi không làm gì cả, sao lại bồi thường?
Phương Chính buông buông tay nói:
-Anh đi thụt két ra sao anh rõ nhất, đương nhiên, anh có thể không bồi thường. Dù sao cha anh nói, chỉ cần đánh không chết, tùy bần tăng trừng trị anh. Tịnh Tâm, lấy cây dưa leo tới.
Tịnh Tâm đưa cho Phương Chính một cây dưa leo, Phương Chính không chút do dự đập vào điện thoại di động.
Ba!
Orante chỉ cảm thấy trên lạnh buốt đau từng cơn, dùng tay che mặt, ngạc nhiên phát hiện, trên mặt vậy mà có rễ dưa leo!
-Orante, trên mặt anh sao lại có rễ dưa leo?
Olna che miệng, không dám tin.
Orante thì thẹn quá hóa giận nói:
-Phương Chính, cậu dùng dưa leo vũ nhục tôi?
Tiếng nói vừa dứt, Phương Chính cầm lấy một cái chùy, nói:
-Anh nói cái gì?
Orante mặt lập tức tái mặt, nuốt ngụm nước bọt nói: "Tôi. . . Tôi. . . cậu không thể giết tôi! Cậu đã đồng ý với cha tôi!
-Sư phụ, đồ chơi kia của người rất dễ đánh chết người, hay dùng của con đi. Con giúp ngừoi chuẩn bị Lang Nha bổng, người xem đủ lớn không? Cái đồ chơi này, làm từ cây trúc làm, đánh nhẹ cũng đủ da tróc thịt bong, không chết được.
Bên kia có người nói
Sau đó, xoay ống kính qua chỗ khác, mặt Orante trong nháy mắt hoàn toàn trắng bệch, chỉ gặp một đầu Cá mặn lôi gậy to đầy gai tre hướng tới.
Tiếp lấy liền thấy một con sóc mắng:
-Người thật quá đang! Sư phụ, vẫn là dùng của con đi, của con điềm đạm hơn một chút, người xem cây gậy của con đi.
Nói xong, con sóc chỉ chỉ trên bàn, một cây gậy trúc thô bằng ngón tay.
Nhìn thấy cái gậy trúc này, Orante trong lòng tự nhủ: "Vẫn sóc hiền lành a. . ."
Nhưng, khi ống kính kéo gần lại về sau, Orante lập tức mắng: "Ma quỷ! Nó không phải người! Ách. . . Như thể nó vốn cũng không phải là người!"
Nhìn trên thân gậy trúc có không ít kim loại đang sáng lên, nhìn lại gần xem xét, trên thân gậy trúc cắm đầy lưỡi câu!
Nói cách khác, cây gậy này đập vào người, rồi nâng lên, lưỡi câu sẽ móc lên từng mảnh thịt. . .
Cảm giác kia. . .
Orante nghĩ đến cảm giác sống không bằng chết.
-Các người quá xấu xa, sư phụ, dùng của con đi. Nguyên thủy nhất, không cần sáng tạo cái mới, bảo bối từ thời xưa, que hàn." Hồng Hài Nhi quơ một côn sắt được đốt đỏ, nói.
-Tịnh Chân, con không chuẩn bị cái gì à?
Phương Chính đột nhiên hỏi con khỉ đang rất yên tĩnh ăn cơm bên cạnh mình.
Con khỉ suy nghĩ một chút nói:
-Sư phụ, con cảm thấy dùng những thứ kia đều quá máu me, mà lại lãng phí tài nguyên. Con cảm thấy chúng con nấu cơm còn lại nước sôi, cho hắn một bầu là được rồi. Ân. . . Nhất định phải hướng trên mặt giội.
-Sư huynh, huynh làm như vậy chẳng khác nào hủy dung đối phương nha.
Hồng Hài Nhi nói.
Con khỉ nhún nhún vai nói:
-Vậy cũng chưa hẳn, cũng có thể là chỉnh dung.
Con sóc che mặt, nói:
-Nước sôi giội vào, mặt mũi tràn đầy bong bóng, nếu là tính chỉnh dung, thì kẻ kia phải xấu tới mức nào?"
Phương Chính còn chưa lên tiếng.
Orante hét lớn: "Tôi. . . Chạy!"
Orante xoay người chạy, kết quả trong điện thoại di động duỗi ra một cái tay, một phát bắt được cổ áo của Orante, Phương Chính cười ha hả hỏi:
-Anh muốn chạy đâu?
-Tôi. . . Tôi đi lấy tiền, bồi thường tiền, được không?
Orante nhìn hòa thượng trong điện thoại di động, khóc ngay tại chỗ.
Hắn không thể không khóc, trước mắt hắn, bọn người này đều là kẻ biến thái!
Phương Chính hài lòng cười nói:
-Đương nhiên có thể. . . Biết sai có thể sửa, không gì tốt hơn, beer khổ vô biên, quay đầu là bờ! A Di Đà Phật, thí chủ, đừng ném điện thoại đi. Nếu không lần sau bần tăng bò qua TV, chui ra từ máy tính, hoặc là nửa đêm đi tìm anh, dùng chính những đồ của đệ tử tôi chuẩn bị nói chuyện với anh.
Nhận thức rõ thủ đoạn của Phương Chính, Orante nào dám nói nhảm?
Gật đầu liên tục như là mổ thóc, tỏ ý cam đoan lập tức bồi thường, đồng thời, bỏ đi việc treo thưởng kia.
Chờ cúp điện thoại, Orante ngồi bệt trên mặt đất, nửa ngày không đứng dậy nổi.
-Anh, em đã nói từ trước, anh không nên dây vào hắn.
Olna nhìn bộ dáng Orante, có chút đau lòng.
Orante phất phất tay. . . Cái gì cũng nói không ra.
Lúc này, có người gõ cửa, nói:
-Tổng giám đốc, phân bộ Orante điện thoại tới, nói những người chúng ta tìm, đều chạy tới đại lâu chúng ta, từng người ngồi tại cửa ra vào, làm gì cũng không đi. Ngài cũng biết, bọn họ đều là bệnh nhân AIDS, không ai dám đụng bọn họ. . .
Lời nói vừa dứt, một tia hi vọng cuối cùng trong lòng Orante cũng bị dập tắt.
Tất cả kế hoạch đều xong đời, hắn cũng tuyệt vọng rồi.
. . .
-Sư phụ, sư phụ, tin nhắn ngân hàng vừa đến, trong thẻ chúng ta có thật nhiều tiền!
Hồng Hài Nhi vui vẻ kêu lên.
Phương Chính nghe xong, tinh thần lập tức tỉnh táo, tranh thủ thời gian xem xét, quả nhiên, trong thẻ có một trăm triệu đô la!
Nhìn thấy số tiền này, Phương Chính miệng cười đều không khép lại được, từ đáy lòng cảm thán nói:
-Quả nhiên, kiếm tiền vĩnh viễn không có nhanh bằng đoạt tiền...
Điều duy nhất làm Phương chính nhạc nhiên chính là lần này, hệ thống không đem tiền sung công!
Nói cách khác, khoản tiền bồi thường này, hắn là có thể giữ lại.
Phương Chính nghĩ đến điều này, càng thêm vui vẻ.
-Sư phụ, chúng ta có tiền, có phải nên tiêu pha không.
Hồng Hài Nhi con mắt lóe sáng mà hỏi.
Phương Chính suy nghĩ một chút nói:
-Hoàn toàn chính xác, cũng nên tiêu phí một chút, cải thiện cơm nước của mọi người.
Hồng Hài Nhi lập tức kêu lên:
-Sư phụ, con có thể thử mua hàng qua Internet không? Mua đồ qua Internet như vậy rất hot, con còn chưa từng mua qua vật gì.
Nghe được có thể mua đồ, con khỉ, Độc Lang, con sóc, Cá mặn, tinh thần tất cả đều tỉnh táo, từng người cực kỳ vui vẻ mong chờ nhìn Phương Chính.
Phương Chính vỗ bàn tay một cái nói:
-Không vấn đề, cho các con mỗi người mười đồng tiền, mua sắm thooải mái đi!
Vừa dứt lời, mấy đứa nhỏ đang vô cùng vui vẻ, trong nháy mắt liền ỉu xìu. . .
Cá mặn nói:
-Con biết ngay mà, tính tình sư phụ keo kiệt, cả đời này đừng hi vọng thay đổi tốt hơn.
Độc Lang, con sóc, con khỉ đi theo gật đầu.
-Tịnh Chấp, con nói cái gì?
Phương Chính nhướn mày lên hỏi.
Cá mặn lập tức nói:
-Sư phụ thiên thu vạn đại, nhất thống giang hồ!
Phương Chính nhấc chân chính đá một cước:
-Con đang muốn vi sư luyện thứ võ thuật lấy đao tự cung?
Cá mặn vội vàng nói:
-Nào dám a. . . Sư phụ, chúng con đi mua sắm trước đây, bái lạy.
Nói xong, đám gia hỏa nhanh chân chạy.
Phương Chính nhìn xem bóng lưng mấy đứa, lắc đầu.
Phương Chính cũng không phải là keo kiệt mà không nỡ cho bọn hắn dùng tiền.
Nhưng hiện nay, bên trong Nhất Chỉ tự thật sự không thiếu đồ vật.
Mặt khác, Phương Chính cũng không muốn cho bọn nhóc tiếp xúc với quá nhiều tiền và đồ vật đắt giá, thế giới vạn ác, tiền không phải là đầu sỏ gây ra tội ác, nhưng cũng không sai biệt lắm.
Một thời gian khi quen với việc tiêu tiền, lúc quat về cảnh nghèo khó, tìm về sơ tâm, sẽ rất khó khăn.
Đây cũng là nguyên nhân bản thân Phương Chính luôn kiềm chế...
Phương Chính luôn thường xuyên nhắc nhở mình, đại sư Thần Mã, đều hư vô.
Đã quên chủ đích ban đầu, tâm không sáng tỏ không thể thấy rõ bản chất, hết thảy đều là hư ảo. . .
Hắn nhận ra được, là bởi vì có thể làm được, nếu như ngày nào đó không còn đức hạnh, như vậy sớm muộn gì những thứ hắn đạt được đều mất đi.