Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1323

Chương 1323: Xã Hội Của Hòa Thượng

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1323: Xã Hội Của Hòa Thượng

Olna nói:

-Orante, chưa tính đến chuyện này. Vì cái gì còn muốn treo thưởng, để cho người ta đi trộm đồ? Chẳng lẽ anh cảm thấy, những người kia có thể làm được gì nên hồn sao?

Orante tỏ vẻ không quan trọng mà nói:

-Bọn họ không làm được, chúng ta cũng không cần đưa tiền. Không có sự tổn thất, thử xem thì có làm sao?

-Nhưng, hòa thượng kia lại không đơn giản. Sự việc Mali, anh còn nhớ rõ không? Mali đều bị quấy nhiễu sắp điên rồi.

Olna nói.

Orante tỏ vẻ xem thường và nói:

-Đó là Mali, không phải chúng ta. Liên minh rất có năng lực, có thể buộc bất cứ ai cũng phải ngậm miệng! Không có bất kì ai có thể ở quốc gia của chúng ta mà khoa tay múa chân được."

Reng reng reng. . .

-Điện thoại di động của anh kêu.

Olna nói.

Orante cầm điện thoại lên, bên trong lập tức truyền đến âm thanh phẫn nộ của Booker như gầm gừ:

-Orante, ai cho mày dùng thủ đoạn linh tinh với? Ai bảo mày đi Nhất Chỉ tự trộm đồ? Tao cần mày cho tao một lời giải thích!

Orante bị quát tới tấp, nhếch miệng, bất quá hắn vẫn tỏ vẻ xem thường:

-A, cha yêu quý, người không cần nổi giận như vậy. Con tự có chừng mực, chúng ta chỉ là tạo ra một ẩn ý mà thôi. Nếu như thành công, chúng ta sẽ kiếm một khoản lớn. Nếu như không thành, chúng ta hoàn toàn không có tổn thất gì. Để bọn người họ tự mình cắn nhau, phụ thân không cảm thấy chơi rất vui sao?

-Ngậm miệng! Hiện tại, lập tức, ngay lập tức! Để người của mày dừng tay cho tao! Còn nữa, mày cũng cút ngay về gia tộc cho tao! Nhớ kỹ, là ngay lập tức, ngay lập tức!

Booker gầm thét lên.

-Cha, người nói như vậy, con rất thương tâm. Con cũng không có làm gì sai, con sẽ không làm theo lời của người. Hay là, phụ thân định dụng quyền lực của người rồi sao?

Orante mười phần khó chịu nói.

Booker nghe vậy, hơi trầm mặc một hồi.

Một lát sau, Booker nói:

-Tao đáp ứng với mẹ của mày sẽ không dùng quyền lực can thiệp vào chuyện của mày. Sẽ luôn thương yêu hai anh em mày, nhưng hiện tại, tao phát hiện, tao đã nuông chiều mày quá mức.

-Vậy người muốn như thế nào? Đánh con?

Orante tỏ vẻ không cho là đúng, nói.

Booker thở dài nói:

-Tao thật sự rất thất bại trong việc dạy dỗ con cái. Trường học cũng không quản được mày, bất quá còn tốt, trên đời này còn có một loại lớp học...

Orante buồn bực hỏi:

-Là lớp học gì?

Booker từng chữ nói ra:

-Xã hội.

Orante hoàn toàn không hiểu Booker có ý gì, hỏi:

-Phụ thân, người nói vậy là ý gì?

Booker nói:

-Không có gì, tao đã đồng ý với mẹ mày sẽ không đánh mày. Bất quá, tao không đánh mày, sẽ có người đánh mày. Đại sư, tao phát hiện ra trước đó che chở cho hắn là một quyết định sai lầm, còn lại giao cho mày, miễn đừng đánh chết, đánh cho tàn phế cũng tùy ý người.

Orante không hiểu gì tiếp tục nói:

-Cha đang nói chuyện cùng ai? Đại sư? Đại sư nào? Người sẽ không thật sự nghĩ hòa thượng của Hoa Hạ hòa thượng kia lợi hại đấy chứ? Hắn làm sao lợi hại như vậy được, hắn lợi hại thế sao không đến nước Mỹ tìm con? Hắn có bản lĩnh cứ tới tìm con đi, đến đánh con đi! Con muốn xem xem là đội cảnh vệ của con lợi hại hay hắn lợi hại! Con không sợ!

-A Di Đà Phật, thí chủ, anh vừa mới nói gì?

Màn hình điện thoại di động bỗng nhiên sáng lên.

Orante nhìn thấy điện thoại đã mở chế độ video từ lúc nào.

Trong điện thoại di động, một cái hòa thượng áo trắng, nhìn rất hòa thượng, ngồi ở kia đang ăn cơm, trong tay còn cầm đũa.

-Mày là. . . Phương Chính?

Orante cũng không hề để ý, hai người làm thế nào gọi video.

Đối với người trong điện thoại di động, hắn cũng không xa lạ gì. Âm mưu trộm đồ của người ta, tất nhiên biết chủ nhân của món đồ có dáng vẻ ra sao.

Phương Chính nói:

-A Di Đà Phật, thí chủ vậy mà nhận ra bần tăng, bần tăng cũng phải hỏi thí chủ một chút, vì sao muốn trộm đồ vật của bần tăng?

Orante cười lạnh nói:

-Hòa thượng, người làm sao mà chắc chắn chứ, tao cũng không có thừa nhận tao có trộm đồ vật của mày. Theo tao được biết, người trộm đồ của mày không có một chút quan hệ gì với tao. Mặt khác, tao không biết mày, tao muốn cúp máy, bái bai.

Kết quả Orante khổ cực phát hiện, trên điện thoại di động vậy mà không có treo máy ấn phím, cưỡng chế tắt máy đều không được!

Phương Chính cười nói:

-Thí chủ, cha của người vừa nói để bần tăng dạy dỗ ngươi cho tốt.

Orante nghe xong thì vui vẻ:

-Mày dạy dỗ tao? Mày là ai a? Mày làm sao dạy dỗ tao? Đánh tao qua màn hình sao?

Tiếng nói mới rơi, Orante liền thấy Phương Chính đối với hắn quỷ dị cười nói:

-Như anh mong muốn.

Orante lập tức cười như điên nói:

-Mày điên rồi? Mày thật sự đánh tao qua màn hình điện thoại? Đến đây, mặt của tao ở chỗ này đây, mày đánh đi!

Phương Chính giơ lên tay phải.

Orante theo bản năng kêu lên:

-Mày là tên ngu ngốc, mày lừa gạt người khác quen rồi, tự bản thân mình lừa mình luôn sao? Thật đúng là tự cho mình thần thông quản đại? Tao cũng không phải là con hát mày thuê để diễn trò, không rảnh để tiếp mày!"

Phương Chính cười nói:

-Anh sẽ phối hợp.

Nói xong, Phương Chính đưa tay đập vào màn hình.

Ba!

Lời muốn nói của Orante bị quạt trở về, cảm trên mặt đau rát, thân bất do kỷ lui về sau hai bước.

Orante kinh ngạc bụm mặt, nhìn lại bốn phía.

Trong văn phòng, ngoại trừ em gái hắn là Olna ở đây, không còn ai khác.

Orante nói:

-Em gái, em đánh anh?

Olna ngạc nhiên nói:

-Anh điên rồi? Em ngồi xa như vậy, đánh anh như thế nào?"

Orante nói:

-Nếu không phải em thì là ai?

-Là bần tăng

Giọng của Phương Chính vang lên.

Orante cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy hòa thượng đối diện hắn cười, sau đó còn ăn một miếng rau xanh, tiện thể quát người bên cạnh hắn:

-Tịnh Pháp, ăn cơm đừng chép miệng.

-Không có khả năng đó! Mày ở trong điện thoại, làm sao có thể đánh tao?

Orante nói.

Phương Chính quay đầu nhìn hắn một cái, đưa tay ném một đũa, đồng thời khiển trách:

-Tôi đang dạy dỗ đồ đệ, anh ngậm miệng lại.

Ba!

Đũa quất vào mặt, Orante bụm mặt lui về sau.

-Anh! Mặt của anh!

Olna chỉ vào Orante hoảng sợ nói.

Orante theo bản năng nhìn vào gương, hắn nhìn thấy trong gương một bên mặt có dấu năm ngón tay, trên mũi còn có hai dấu lằn ngang, thoạt nhìn như là bị đũa đánh!

Orante lập tức có dự cảm không tốt, nhanh chóng chạy tới, cầm điện thoại di động lên, đổi giọng nói:

-Đây là cậu làm?

Phương Chính nhìn hắn một cái nói:

-Đúng nha, còn muốn thử nữa không?

-Tôi không tin!

Orante kêu lên.

Phương Chính cười ha ha nói:

-Bần tăng rất thích bộ dáng này của anh, chúng tôi lần này đổi sang thìa.

Nói xong, Phương Chính lấy ra một thìa canh, nhìn lên màn hình!

Ba!

-Ai nha!

Orante che mắt lui về sau, ngẩng đầu lên, trong gương con mắt của hắn bầm đen!

-Orante thí chủ, vừa rồi bần tăng nói chuyện với anh, anh suy nghĩ thế nào?

Phương Chính cười híp mắt hỏi.

Orante đã bắt đầu sợ, đối mặt với lực lượng không biết là gì này, hắn có chút sợ. Liền hỏi:

-Cậu. . . cậu muốn làm cái gì?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay