Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1322

Chương 1322: Chính Chủ

schedule ~12 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1322: Chính Chủ

- Đại sư, người yên tâm, ngày đi kiện bọn họ đi, chúng tôi đều làm chứng nhân cho ngài!

-Đại sư, người chờ tôi, tôi làm cho đại lâu của bọn nổ tung! Mệnh do đại sư cho, chơi hắn!

-Tôi cũng đi!

. . .

Nhìn thấy tình cảm quần chúng dâng trào, một đám người đáng thương đều muốn chạy trốn.

Phương Chính vội vàng nói:

-A Di Đà Phật, các vị thí chủ, không cần phải như vậy, sinh mệnh chỉ có một lần, đã có cơ hội cho sinh mệnh mới, vì cái gì lại không cố gắng trân quý?

-Đại sư, nhưng...Cái tên khốn kiếp này đã hãm hại người a, chúng tôi không thể làm ngơ được. Một người kêu lên.

Phương Chính nói:

-Không sao, bệnh của người cũng tốt lên rồi, chỉ cần bần tăng biết, các người biết. Nếu mọi người thật sự muốn giúp bần tăng, không ngại dẫn bọn họ đi đến chi nhánh công ty ngồi một chút...Ừ, đơn thuần chỉ ngồi một chút, uống nước là được rồi.

Mười mấy người vừa nghe xong, con mắt lập tứng sáng lên

Sau đó một người cười nói:

-Đại sư, chúng tôi đã hiểu, đi thôi, ha ha ha...

Thế là mười mấy người nhanh chân chạy đo, xuống núi, thẳng đến tỉnh lị, Xuân Thành.

Nơi đó có chi nhánh công ty của gia tộc Booker.

-Sư phụ, con cảm giác, người thật oai. - Hồng Hài Nhi nói.

Phương Chính nói:

-Không nên nói lung tung, vi sư rất tốt đấy. Bất quá, Booker thật đúng là ương ngạnh a, mà lại làm việc đã có chút quá đáng, xem ra vi sư cũng nên dạy cho họ một chút về việc vượt quá ranh giới.

-Sư phụ người muốn làm cái gì.

Hồng Hài Nhi tò mò hỏi.

Phương Chính liếc qua Hồng Hài Nhi nói:

-Đừng quấy rầy vi sư, để vi sư yên tĩnh một chút, vi sư đang kiềm lại đại chiêu.

-Đại chiêu gì?

Hồng Hài Nhi tò mò.

Phương Chính lắc đầu nói:

-Phật nói, không thể nói. Chờ vi sư thành công sẽ nói, Ừ. . . Đi thôi, đi một sang một bên chơi đi.

Hồng Hài Nhi gãi gãi đầu, đi ra.

Phương Chính đợi đã lâu, rốt cục, trạng thái đăng nhập vào xuất hiện. Sau đó, hai mắt nhắm lại, một tay đặt ở trên điện thoại di động. . .

Sau một khắc, Phương Chính có chút mở hai mắt ra, thản nhiên nói:

-Thần Cảnh Thông, mở!

Nghe được thanh âm này, Hồng Hài Nhi, con sóc, con khỉ, Độc Lang, Cá mặn tất cả đều từ thờ đầu ngoài cử nhìn vào bên trong, muốn nhìn một chút Phương Chính rốt cuộc muốn làm gì, kết quả là nhìn thấy Phương Chính tay cứ đặt trên điện thoại di động đi!

Cùng lúc đó, tại văn phòng Booker, hắn còn không biết bệnh nhân AIDS đang chạy trốn tập thể.

Nguyên bản hắn đang nhắm mắt dưỡng thần, chợt nghe tiếng cửa mở.

Booker có hơi mở hai mắt ra, nhưng lại không nhìn thấy người, nhíu mày, hỏi:

-Ai?

Kết quả không ai đáp lời.

Booker cũng không nghĩ nhiều, tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần, đồng thời thầm nói:

-Quả nhiên, không ngủ tốt dễ dàng sinh ra ảo giác. . .

"Ừng ực." Một tiếng vang nhỏ truyền đến.

Booker theo bản năng mở to mắt, nhìn xung quanh một chút, không có ai. . .

Cúi đầu thêm một lần nữa, Booker tóc gáy đều dựng lên!

Không biết từ lúc nào, ở trước mặt hắn lại có thêm một điện thoại di động!

-Cái này. . . Ai lấy ra? - Booker hỏi.

Đáng tiếc, trong phòng họp, do hắn yêu cầu, cho nên ở đây chỉ có một mình hắn!

Booker nhìn một chút dưới gầm bàn, không có ai. . .

Trong ngăn tủ, không có ai!

Mở cửa nhìn xem hành lang, gần đó cũng không có ai. . .

Booker vừa quay đầu lại, thấy trên mặt bàn có sự thay đổi, chén cà phê hết rồi!

Hắn còn chưa uống ngụm cà phê nào, thế mà lại hết rồi!

Booker dụi dụi mắt, hắn xác định mười phần, chén cà phê của mình phải ở trên bàn mới đúng.

Như vậy, nó đi đâu?

Booker nói:

-Cà phê của tôi đâu?

Cùng lúc đó, Phương Chính rút tay ra khỏi điện thoại di động, trong tay thình lình cầm một chén cà phê nóng hổi, nhấp một ngụm, nhướng mày, để qua một bên nói:

-Thật đắng. . . có ai uống không?

Con sóc chuyên ăn vụng, lập tức kêu lên:

-Con uống!

Sau đó chạy tới, liếm lấy một chút, sau một khắc lè lưỡi kêu lên:

-Nước! Nước! Quá đắng. . . Oa, con bị đắng chết mất!

Cá mặn đi qua, uống một ngụm, cộp cộp miệng nói:

-Cái đồ chơi này uống, tựa như nóng hổi bùn loãng...Thật không thể nào hiểu được mọi người vì sao lại thích uống vật này.

Liên tục mấy người đều nói như vậy, những người khác cũng mất hứng thú với cà phê.

Phương Chính cũng mặc kệ bọn họ, tiếp tục làm chuyện của mình.

Booker thật sự có chút sợ hãi, hắn bắt đầu lục tung mọi nơi để tìm người, hắn tin tưởng, nhất định là có người vào đây, hù dọa hắn.

Booker tìm nửa ngày, không có người nào, đang lúc đầu hắn đổ đầy mồ hôi. . .

-Ông tìm cái gì đấy? - Một âm thanh quen thuộc vang lên.

-Hòa thượng? Là mày?!

Booker kinh ngạc kêu lên một tiếng, đột nhiên quay người, đáng tiếc sau lưng không ai!

Nhưng là điện thoại di động của hắn, lại đứng ở hắn trước mặt!

Đón lấy, điện thoại sáng lên, một cái tay xuất hiện trong điện thoại, lên tiếng chào hỏi với hắn:

-Booker tiên sinh, sự việc trước đó, ông thật sư không không có một chút tính toán nào sao?

-Cà phê của tao đâu? Vừa mới nãy, có phải là mày lấy cà phê của tao, mày đã làm như thế nào?

Booker bị hù dọa, điện thoại thì thôi đi, lại có một cái tay trong điện thoại chào hỏi hắn, cái này đã vượt ra khỏi nhận thức của hắn.

-Đây không phải trọng điểm, trọng điểm là, thí chủ, sự việc mà bần tăng đã nói, rốt cuộc ông có thể giúp bần tằn giải quyết hay không? - Phương Chính hỏi.

Booker nuốt ngụm nước bọt, nói:

-Chuyện của mày, cũng không phải tao làm, mày lôi kéo tao vào làm gì?

Nói xong, Booker đột nhiên ngẩng đầu lên nói:

-Người đến.

Sau đó Booker nhanh chóng ra tay, chụp lấy điện thoại dùng sức đập xuống đất!

Nhưng mà, lại không ném điện thoại đi được!

Hắn ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trong điện thoại di động duỗi ra một cái tay to, bắt lấy cổ tay của hắn, cho nên dù thế nào thì cũng không ném điện thoại đi được!

-Quỷ a!

Booker bị dọa đến quát to một tiếng, nhanh chân chạy đi.

Đúng lúc này, cái tay kia dùng sức hất lên, Booker bị ngã tại chỗ ngồi, đồng thời, nắm đấm ấy đập lên bàn một cái!

Bành!

Tạo ra một lỗ lên trên bàn hội nghị.

Booker hốt hoảng, lập tức ngậm miệng, hoảng sợ nhìn điện thoại, nói:

-Mày rốt cuộc muốn làm gì?

Chắp tay trước ngực, Phương Chính truyền đến giọng nói:

-Hiện tại, tôi và ông có thể ngồi xuống nói chuyện của bần tăng không?

-Tôi có thể nói không sao?

Booker hỏi.

Bành!

Cái bàn lại bị đấm thêm một lỗ.

Phương Chính nói:

-Ông cảm thấy thế nào?

Booker nói:

-Chúng ta nói chuyện đi.

Cùng lúc đó, gia tộ Booker gia tộc công ty Orante, tổng bộ tại nước Mỹ, trong phòng họp.

-Orante, tôi thật không hiểu, tại sao anh muốn vận dụng quan hệ nhiều như vậy quan hệ đi cùng đàm phán tổ yêu cầu, gia nhập loại kia lá trà. . . Chúng ta không cần tham gia chính trị.

Một cô gái phàn nàn.

Đối diện cô gái, một nam nhân trẻ tuổi mái tóc màu nâu, người này mỉm cười nói:

-Em gái thân yêu của anh, em hỏi điều này vì cơ bản em chưa hiểu, lá trà kiếm được rất nhiều tiền. Chúng ta là thương nhân, đương nhiên muốn có lợi ích tối đa, dù sao những người trong bộ ngoại giao đều ra giá trên trời, chúng ta chỉ là đề nghị bọn họ những điểm quan trọng, cũng không tới mức quá đáng.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay