Chương 1321: Không Yên Phậ
Booker suýt phun, mắng:
- Đây là lời kháng nghị và khiển trách vô sỉ, ghê tởm nhất mà tôi nghe được! Thà rằng hắn dùng súng chiến một trận còn hơn! Mau liên hệ với bên kia để tên hòa thượng này câm miệng! Thôi, gọi ông Lý cho tôi!
Lập tức có người đi xử lý, liên hệ ông Lý.
Booker nói:
- Ôi xin chào ông Lý, tôi không thể không đề cập với ông một việc. Vị hòa thượng Nhất Chỉ tự chỗ các ông cứ gọi điện làm phiền tôi. Hắn đã gây ảnh hưởng nghiêm trọng tới cuộc sống và công việc của tôi. Tôi hy vọng ông có thể giúp tôi liên hệ bên chính phủ bắt hắn dừng ngay lại hành vi quấy rối này.
Ông Lý đang ở chơi cờ cùng thị trưởng Hắc Sơn thị sửng sốt, trong ấn tượng Booker chưa từng nhờ vậy, không ngờ lần này lại đến chỗ ông, chẳng qua giọng điệu lại có vẻ sai khiến đàn em thế nhỉ? Ông khá khó chịu đấy, nên nói:
- Ông Booker đáng kính, chuyện ông vừa đề cập tôi cũng không rõ lắm. Nhưng tôi nghĩ nên nhắc ông một chút rằng người ông vừa nói thì rất có địa vị, tôi không thể chỉ nghe từ một phía mà báo cáo với chính phủ được. Huống hồ tôi chỉ là một doanh nhân, còn chưa có năng lực bắt chính phủ làm gì.
Dừng một chút sau, ông Lý nói:
- Tuy nhiên chuyện ông đề cập tới thì tôi sẽ giúp ông điều tra, nếu là thật tôi sẽ nghĩ cách nói với thầy ấy đừng quấy rầy ông nữa.
- Điều tra? Ông có biết hắn rắc rối thế nào không? Cho ông nghe thử, hắn còn dùng loa chỗ chúng tôi để nói đây này.
Booker nói xong liền đưa điện thoại hướng về phía loa, truyền ra giọng Phương Chính:
- Booker, thí chủ yên tâm, bần tăng là một người yêu hoà bình, bần tăng chỉ kháng nghị và khiển trách và báo cáo ông một chút thôi. Tôi tin chắc rằng pháp luật cũng như gia đình ông sẽ không bỏ qua kẻ xấu kia mà đưa cho bần tăng một câu trả lời thỏa đáng chứ?
Nói tới đây lại bắt đầu lặp lại. Phương Chính để di động tự động quay lại còn mình ra ngoài dạo quanh.
Booker sắp điên rồi, nói:
- Ông nghe thấy không? Tên này cứ liên tục lặp đi lặp lại quấy rối tôi. Tôi nghĩ các ông nên bắt hắn luôn đi.
Ông Lý nghe xong, mím môi nghẹn cười, nhìn về phía thị trưởng Hắc Sơn thị.
Thị trưởng hạ một viên cờ đen, nói:
- Tôi ra ngoài đi bộ chút.
Một lát sau, hành lang cười ầm lên...
Ông Lý nỗ lực giữ bình tĩnh, nhịn cười nói:
- Ông Booker yên tâm, chúng ta là đối tác nhiều năm rồi. Tôi sẽ cố gắng giải quyết chuyện này. Mà bên ông đang có một khoản nợ của chúng tôi ba năm rồi, khi nào bên mình thanh toán vậy?
Booker vừa nghe, hơi trầm ngâm một chút nói:
- Theo tôi được biết thì khoản này đang được xử lý rồi, ông cũng biết trình tự trung gian khá là rườm rà. Nhưng với danh dự bên tôi thì ông có thể yên tâm, nhất định khoản này sẽ gửi đến bên mình. Vấn đề là, hòa thượng này phải làm sao bây giờ?
Ông Lý nhướn mày, đang xử lý? Chỉ cái câu đang đi mà lấy lệ ba năm! Lúc đầu ông còn nghi ngờ hiệu suất làm việc, sau lại mới hiểu là chơi xấu! Vì thế ông hít sâu một hơi, mỉm cười nói:
- Ông Booker, người của tôi đã đi điều tra, tôi tin sẽ có kết quả nhanh thôi. Nếu thật sự do Phương Chính trụ trì làm, chúng tôi sẽ tác động không để thầy ấy làm phiền ông nữa. Nếu ông đã tích cực xử lý việc ấy, đương nhiên chúng tôi cũng phải tích cực rồi.
Nói xong, ông Lý cúp điện thoại.
Ý tứ quá rõ ràng, ông không trả tiền, tôi lấy gậy ông đập lưng ông! Nhìn xem ai có thể chịu được đến cuối cùng. Tuy phải nhịn nhưng tưởng tượng Phương Chính gân cổ lên, nghiêm trang quấy rối Booker thì ông lại muốn cười. Cuối cùng, ông phải cười...
Booker vứt bụp điện thoại, cả giận nói:
- Lại là chiêu này! Điều tra, điều tra... Chẳng lẽ bên đó không thể dùng trò mới khác sao? Mỗi lần đều điều tra, điều tra đến tận thế đi!
- Ông Booker, bọn họ điều tra như trình tự xử lý của chúng ta... cơ bản là để đó. Ông xem...
Kate nhắc nhở.
Booker nghe vậy, cắn chặt răng nói:
- Hội nghị kết thúc, về nhà! Trả tiền ư? Không có!
Booker nói về nhà, thế mà ném việc về nhà thật. Đó là một biệt thự tư nhân cực lớn. Ông nghĩ vậy là xong rồi, nhưng mà... Sự thật chứng minh, ông suy nghĩ quá đơn giản.
Trong nhà máy bàn reo, di động của vợ, con, người làm cũng reo, tức đến mức ông bảo ném hết điện thoại đi. Tóm lại, quanh ông không được có thứ gì liên quan tới di động!
Nhưng người hiện đại có thể bỏ được di động ư? Hiển nhiên là không thể, không có di động, cuộc sống ông cũng buồn bã...
Một ngày trôi qua, ngày hôm sau vẫn phải đi làm, là trụ cột gia đình, Booker không thể hoàn toàn cách ly xã hội nhưng mà vừa đến công ty, loa lại vang lên. Dưới cơn giận dữ, ông cho người tháo mạng lưới loa.
- Phù... Thế giới rốt cuộc thanh tĩnh.
Booker dựa vào ghế, thở phào nhẹ nhõm, hưởng thụ, đợi lát nữa ông còn có rất nhiều chuyện phải xử lý, cho nên phải bảo đảm tinh thần đủ tỉnh táo.
Kate pha một ly cà phê, đặt ở bên cạnh, an ủi nói:
- Ông Booker, mọi chuyện qua rồi, không có việc gì.
Booker day trán nói:
- Ừ, hy vọng là thế... Tìm người đi bên kia khởi tố hòa thượng cho tôi! Mà tìm thêm người tới Nhất Chỉ tự cảnh cáo hắn. Chỉ cần có thể làm hắn câm miệng, không giết người phạm pháp thì muốn làm gì thì làm.
- Vâng, thực ra chúng tôi đã có phương án. Ivan đề nghị tìm mấy bệnh nhân AIDS đến Nhất Chỉ sơn gây sự, tin rằng sẽ sớm có kết quả.
Booker gật gật đầu nói:
- Tốt, tốt...
Cùng lúc đó, trong sân Nhất Chỉ tự, mười mấy người tụ tập trung lại, thành kính nhìn hòa thượng áo trắng phía trước.
- Cám ơn đại sư chữa khỏi bệnh cho chúng tôi, hành động trước đó của chúng tôi quả thực không phải là người!
- Đại sư chính là cha mẹ thứ hai của tôi!
- Đại sư, một người nước ngoài tìm chúng tôi rồi trả tiền, bảo chúng tôi tới gây sự.