Chương 1318: Oai Tăng Oai Chiêu
Hồng Hài Nhi hỏi.
- Sư phụ, trạng thái vừa rồi của thầy hình như là tâm như gương sáng, mới nhập đạo, đúng không ạ?
Phương Chính nói:
- Ừ, đây cũng là trạng thái khó nắm giữ nhất.
Hồng Hài Nhi nheo nheo mắt nói:
- Sư phụ, con có một cách, có lẽ sẽ giúp được thầy.
Phương Chính kinh ngạc nói:
- Con có cách? Nói đi!
Hồng Hài Nhi nói:
- Trên mạng có câu nói...
Hồng Hài Nhi khẽ nói bên tai Phương Chính.
Ngay sau đó, hắn cưỡi lên Độc Lang, tóm lấy Cá mặn, hô to một tiếng:
- Tịnh Tâm, con đứng lại đó cho ta!
Hồng Hài Nhi chạy ngay lập tức...
Một trận đại chiến truy đuổi bạo phát.
Con sóc ngây thơ hỏi Khỉ:
- Sư đệ nói xem, Tứ sư đệ nói gì nhỉ? Mặt sư phụ đỏ như trứng kho luôn.
Khỉ nói:
- Đệ cũng không biết, một câu khiến sư phụ thẹn quá thành giận. Tứ sư đệ ngày càng có thành tựu trên con đường tìm chết, chúng ta không theo kịp đâu!
Con sóc nói:
- ... Sư đệ, nếu không đuổi kịp, đệ có thể chạy theo.
Khỉ đen mặt nói:
- Đệ chỉ đang tư vấn thôi.
Con sóc kinh ngạc nói:
- Sư đệ học tư vấn từ khi nào thế?
- Sư huynh, chúng ta có thể chú ý trọng điểm không?
- Ừ, vừa rồi chúng ta đang nói cái gì ý nhỉ?
- ...
...
Phương Chính xuất quan, tin tức này như một cơn gió lốc nhỏ thổi bốn phương tám hướng, người tham dự càng ngày càng nhiều, gió cũng càng lúc càng lớn. Có lẽ là băn khoăn tới tính cách và thần thông của hắn, những tên lên núi trộm đồ đã không còn một mống. Hoặc là...
- Đại ca, nhiều người như vậy, chúng ta có thể lên được sao?
Một tên trộm ngửa đầu nhìn đường núi mù mịt, nửa ngày được một bước, khổ sở hỏi.
Đại ca sờ sờ đầu nói:
- Anh cũng không biết, nhưng xuống núi sẽ phải chết già... Thôi về trước đi, chờ qua xu hướng rồi nói.
...
- Hả? Vẫn còn có kẻ dám có suy nghĩ về Nhất Chỉ tự?
Phương Chính kinh ngạc hỏi, lúc trước hắn làm ầm ĩ không chỉ vì ép đối phương nhận sai, mà còn kiểu như giết gà dọa khỉ. Quả nhiên, sau lần đó đã giảm gần hết mấy tên ngấm ngầm giở trò. Vốn tưởng chuyện này đã xong ai ngờ còn có người tới làm ầm ĩ.
Hồng Hài Nhi nói:
- Vâng ạ, nghe chừng mấy tên nước ngoài. Sư phụ cho con đi, chỉ ba ngày bảo đảm ném hết vào nồi hầm.
Phương Chính trừng nó một cái nói:
- Đừng có động tí là dùng vũ lực, giết người, đó không phải là suy nghĩ của đệ tử Phật gia.
- Sư phụ, chúng ta định mặc kệ ư?
- Phật nói: Không thể sát sinh, nhưng con có thể chọc hắn.
Cá mặn bỗng nhiên ngẩng đầu nói:
- Sư phụ, Phật nói gì ạ? Con ở trước Phật nhiều năm như vậy, cũng không...
Phương Chính nhướn mày hỏi:
- Hử?
Cá mặn lập tức nói:
- Con nhớ ra rồi, năm đó Phật Tổ đích xác đã nói vậy.
- Các con xem, Phật Tổ còn nói vậy, cho nên, chuyện này quyết định vậy đi. Các con đi ra ngoài để vi sư cân nhắc thật kỹ.
Đám Hồng Hài Nhi lập tức lui ra ngoài.
Con sóc ngây ngốc hỏi:
- Sư huynh, các sư đệ, không phải sư phụ muốn chọc họ à? Sao lại bảo chúng ta ra ngoài? Thầy muốn làm gì?
Độc Lang nói:
- Chắc nghĩ kế bẩn.
Khỉ gật đầu...
...
Phương Chính ngồi trong phòng nghĩ nghĩ, hắn có thể tự đi nước ngoài gây chuyện. Nhưng đợt này chạy ở bên ngoài mỗi ngày hắn mệt rồi, không muốn đi lắm.
Đúng lúc này, Phương Chính liếc di động Hồng Hài Nhi trả lại, đôi mắt sáng lên, nói thầm: "Nếu bần tăng có thể bò theo đường điện thoại, vậy... hehe."
Phương Chính cười, lấy di động, nói:
- Di động, có thể gọi tới số của chủ tịch liên minh không?
- Đã tìm thấy được số chủ tịch liên minh, có gọi luôn không?
Phương Chính búng tay, quả nhiên di động trâu bò ghê!
Phòng hacker, phản hacker, còn có thể làm hacker!
Phương Chính nói:
- Gọi đi, bần tăng muốn tâm sự.
Chuông reo...
- Xin chào, tôi là chủ tịch liên minh Booker.
Phương Chính vừa nghe, ô gọi được thật kìa, kích động ghê ha. Hắn dùng giọng điệu ôn hòa nói:
- Xin chào ngài chủ tịch đáng kính, bần tăng là trụ trì Phương Chính Nhất Chỉ tự, bần tăng tìm ông...
- Xin lỗi, tôi không quen biết anh, cúp nhé.
Sau đó bên kia gác máy.
Phương Chính sững sờ, sau đó nói:
- Tiếp tục gọi.
- Xin chào, bần tăng là trụ trì Nhất Chỉ tự, Phương Chính.
- Tôi cảnh cáo anh, không được làm phiền tôi! Giờ đang là thời gian nghỉ ngơi tư nhân, không tiếp điện thoại công việc!
Booker tỏ vẻ phẫn nộ! Sau đó, Booker lại treo điện thoại.
Phương Chính đen mặt, tâm nói, không cho mình nói chính sự à! Tiếp tục gọi!
- Nhóc con, mi đang làm phiền cuộc hẹn hò của một một vị chủ tịch và quý cô xinh đẹp đấy! Tao rất tức giận!
Booker vừa cầm điện thoại đã nói.
- Nhóc con! Ông có thể nghe bần tăng nói hết hay không?
- Mày là mỹ nữ à?
Booker hỏi.
- Không phải, nghe giọng là biết.
Phương Chính trả lời đúng sự thật.
- Vậy hẹn gặp lại!
Booker quyết đoán cúp điện thoại.
Phương Chính gãi gãi đầu trọc, trong lòng mắng: "Đm, chủ tịch gì đây?"
Tiếp tục gọi!
Lúc này, Phương Chính không đợi bên kia nói chuyện, hắn nói trước:
- Ông Booker, bần tăng có chứng cứ chứng minh các ông sai người lên núi bần tăng trộm đồ. Ông có quan tâm không?
- Mày là người liên minh?
Booker hỏi.
- Không phải.
- Vậy mày tìm chính phủ bên mày ấy, mà đừng có làm phiền tao nữa! Cảnh cáo lần cuối cùng, nếu không đặc vụ sẽ đi tìm mày!
Phương Chính cũng điên lên, hỏi:
- Ông là quan chức bên bần tăng à?
- Không phải.
- Vậy ông dọa ai? Ai sai sử những người đó thì bần tăng không biết nên đành phải tìm tổng thống là ông. Ông không giải quyết, bần tăng sẽ lại gọi điện thoại!
Phương Chính uy hiếp nói.
Hắn cũng muốn tìm chính phủ, nhưng chuyện này lại bay sang ngoại giao thì chịu. Đi đến bàn ngoại giao tìm đối phương trợ giúp? Hắn thừa hiểu với cái tính khí của bên kia họ sẽ không quản đâu! Mà người có thể sai được nhiều tên thế thì chắc chắn cũng không phải người đơn giản.