Chương 1317: Phương Chính Xuất Qua
Lão muốn ngắt lấy ngọn Hàn Trúc nhưng không biết vừa nó mọc được tí thì ngọn đã bị bọn Khỉ càn quét, còn dư thì đều ở trên đỉnh, quá cao không với nổi. Lão lùng sục khắp nơi, ngọn thì chẳng thấy đâu mà còn đi vào mê trận đám Hồng Hài Nhi bố trí nữa.
Nếu ngày thường, có đám Hồng Hài Nhi ở đó thì còn được dẫn ra tới. Nhưng hiện tại không có ai, lão Vương ở trong rừng mất hai tiếng. Lúc đầu hắn còn tưởng mình đi nhầm hướng, nhưng là đi mãi đi mãi vẫn về chỗ cũ, càng lâu hắn càng hoảng. Nghĩ bị quỷ đánh tường, chân run, cuối cùng không đi nổi nữa, ngồi bệt trên tuyết gào khóc...
Đến lúc Hồng Hài Nhi dẫn Bao Vũ Lạc tìm được lão Vương thì hắn đã khóc như một đứa trẻ hơn trăm cân. Chỉ là đứa bé này không được thành thật, muốn chạy luôn.
Con sóc vung lên vũ côn tiểu trúc:
- Đại sư huynh, lên thôi! Hô -- ha!
Nửa giờ sau, lão Vương bị trói, Hồng Hài Nhi giúp nhóm Bao Vũ Lạc áp giải cả năm người đến đồn công an.
Ra đồn công an, Bao Vũ Lạc tiến lên, khẽ hỏi:
- Tịnh Tâm pháp sư, em nói thật đi, có phải tụi em ném phạm nhân ở cửa cục cảnh sát vài lần trước không?
Hồng Hài Nhi sờ sờ cằm nói:
- Nói thực bần tăng cũng không biết.
Bao Vũ Lạc trừng nó một cái.
- Tin em mới lạ!
- Thí chủ xem, bần tăng nói thí chủ đâu có tin, cho nên đừng hỏi thì hơn.
- Lần sau hỏi sư phụ em vậy.
Bao Vũ Lạc đáp một câu, trở về xử lý năm tên trộm.
Bị năm người này gây chuyện, Hồng Hài Nhi cũng bắt đầu lưu ý, mỗi ngày đều mở thần thức rà quét, quả nhiên mỗi ngày có người lại lên núi muốn trộm gì đó. Có rất nhiều người muốn trà Hàn Trúc, còn có người muốn làm bản dập tấm bia đá nhưng đều bị Hồng Hài Nhi tóm rồi ném tới cục cảnh sát.
Bao Vũ Lạc và một đám đồng nghiệp trực ở cửa, cứ một chốc lại có người rơi xuống...
- Sư huynh không ổn. Nhiều trộm quá.
Cá mặn oán giận nói.
Hồng Hài Nhi nói:
- Ta chịu thôi? Nếu bảo ta tùy ý thì ta chắc chắn sẽ đem hầm luôn, thế là chả ai dám tới. Nhưng chỗ sư phụ thì làm sao?
- Cái gì làm sao?
Đúng lúc này, một giọng nói vang lên.
Hồng Hài Nhi quay đầu nhìn lại, không biết khi nào trong sân lại có một hòa thượng áo trắng!
- Sư phụ?! Thầy ra lúc nào đó? Con không phát hiện ra thầy!
Hồng Hài Nhi hoảng sợ. Nó vẫn mở thần thức, dù là con kiến bò nó cũng biết. Nhưng người to đùng như Phương Chính trở lại mà nó hoàn toàn không cảm giác được!
Phương Chính ha hả cười nói:
- Vi sư cứ thế đi vào thôi, con không thấy sao?
Hồng Hài Nhi trợn mắt nhìn Phương Chính, nhìn một hồi, kinh hô:
- Sư phụ, thầy... Nhập đạo?
- Nhập đạo gì? Không phải lúc trước nhập đạo rồi sao?
Khỉ không hiểu lắm.
Cá mặn nghiêm túc nói:
- Không phải kiểu nhập đạo đó, ý là dung nhập vào thiên địa! Sư phụ, hình như... thành công rồi. Mấy người xem, có phải từng cử chỉ của thầy... ừm, nói thế nào nhỉ, tràn ngập nói ý nhị? Chính là cái cảm giác tự nhiên phải vậy, thầy làm gì cũng là lẽ đương nhiên ấy? Cảm giác này chính là biểu hiện sau khi dung nhập thiên địa, để hành động của mình trở thành hành động của thiên nhiên, cho nên thầy ấy có làm gì mọi người cũng sẽ không bất ngờ và rồi sẽ không chú ý. Giống như... huynh để ý không khí di chuyển không? Huynh sẽ để ý suối nước chảy xuống núi chứ? Tóm lại, rất là kỳ diệu.
Nhưng không chờ Phương Chính đáp lời, Hồng Hài Nhi và Cá mặn đã phát hiệncảm giác thoát tục, siêu thoát phàm trần lại biến mất. Cùng là uống trà, vừa nãy là siêu nhiên hậu thế, còn giờ là trâu uống...
Khỉ nói:
- Hình như là biến lại rồi.
Cá mặn gật đầu theo bản năng, kết quả còn chưa kịp gật, Phương Chính lại biến thành cái kiểu siêu nhiên hậu thế.
Cá mặn há miệng, Phương Chính lại biến thành bộ dáng vốn dĩ.
Hồng Hài Nhi nói:
- Sư phụ, thầy... Sao vậy? Liên hệ giữa thầy và thiên địa không tốt? Cứ onl rồi off?
Phương Chính cười khổ nói:
- Con hỏi vi sư, vi sư hỏi ai đây? Không biết sao lại thế này, như chốc lát đã nắm được gì đó nhưng lại như không nắm được gì cả...
- Sư phụ, sau khi thầy nhập đạo thì nhìn thấy được gì?
Hồng Hài Nhi hỏi.
- Một mảnh hỗn độn, có núi sông, có mây bay, có thiên địa vạn vật. Dường như vi sư có thể thao tác hết thảy theo ý mình, tiêu dao tự tại. Lại dường như không làm được gì cả, chỉ đóng vai trò quần chúng. Tóm lại không thể hiểu được.
Cá mặn nói:
- Nhập đạo chính là như vậy, không thể hiểu được. Nhưng sư phụ, trạng thái rối loạn nhập đạo xuất đạo cũng kỳ lạ quá nhỉ?
Phương Chính buông tay, hắn không hiểu thật. Nếu không phải nghe Hồng Hài Nhi giải thích, thậm chí hắn còn không biết nhập đạo là gì...
Về mặt khí chất bản thân, Phương Chính hoàn toàn không thể nắm giữ, nó là biến số, hắn chỉ biết khi hắn cố gắng không nghĩ gì thì sẽ nhập đạo. Tâm tư loạn hơi chút lại xuất đạo. Nhưng cảnh giới Không Minh không nghĩ gì cả thì khó khăn biết bao? Nếu vẫn ở trong rừng trúc, mặc kệ tất cả có lẽ còn được. Nhưng vừa tiếp xúc người ngoài, có thứ cần nghĩ? Sao có thể?
Mặt khác, Phương Chính phát hiện, nhập đạo rồi dường như hắn lại hiểu thêm về thần thông, lĩnh ngộ càng thấu triệt. Đặc biệt là thần cảnh thông thần thông, hắn có cảm giác chỉ cần nhập đạo là có thể khống chế thi triển theo ý muốn. Chẳng qua tỷ lệ nhỏ này hắn còn chưa thử qua.
Vì thế hắn vẫy vẫy tay, ý bảo Độc Lang lại đây.
Độc Lang buồn bực, kêu nó làm gì?
Phương Chính nỗ lực ngưng thanh tịnh, hai mắt thần thánh như phật đà nhìn đầu Độc Lang, trên đầu nó mọc một đóa bồ công anh, bồ công anh nở hoa, biến thành một nhúm bông trắng bay theo làn gió...
Còn lá cây, Phương Chính hái thẳng từ trên đầu Độc Lang, ném cho Khỉ nói:
- Cầm đi làm sal.
Khỉ ngạc nhiên:
- Sư phụ, sao thầy làm được ạ?
Phương Chính nói:
- Đây là thủ đoạn Phật gia, các con tu hành tập trung, không chừng sau này cũng có cơ hội tu luyện.