Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1316

Chương 1316: Tôi Không Cười

schedule ~13 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1316: Tôi Không Cười

Lão Trương nói theo:

-Đúng thế, cái gọi là không sợ trộm đến chỉ sợ trộm nhớ thương, các người cũng đâu thể trông giữ ngọn núi này mỗi này được.

Lão Lý lập tức nói:

-Chúng tôi sẽ tự thú, chúng tôi sẽ làm nhân chứng.

Nhìn hai tên kêu gào chân thành như vậy, Cá mặn nói:

-Ta bỗng nhiên bị hai đứa nhỏ này làm cho cảm động, bọn chúng nói quá chân thành, các ngươi thấy sao?

Hồng Hài Nhi khẽ gật đầu...

Thấy một màn như vậy, lão Trương cùng lão Lý đều muốn khóc òa lên, hai đại ma vương này rốt cuộc gật đầu rồi, có vẻ được cứu rồi.

Kết quả liền thấy con khỉ thoạt nhìn khá là hiền hòa kia nói:

-Chờ bọn họ nói xong lại nướng tiếp......

Nghe được lời này, lão Trương hai mắt tối sầm, hôn mê.

Lão Lý cũng muốn ngất theo, liền thấy Cá mặn há miệng:

-Ăn một cục đờm già của ông cố nội đây!

Bang!

Trên mặt lạnh lẽo, lão Lý lập tức tỉnh táo, thế nhưng trên chóp mũi có một cái mùi rất kì lạ, khiến lão cảm thấy cực kì buồn nôn.

Cá mặn lại không thèm phản ứng đến lão, nó nói:

-Nói đi, không nói nữa là chín đấy, không còn cơ hội nữa đâu.

Lão Lý còn đang nghĩ ngợi nên nói bao nhiêu là được, chợt nghe xa xa có tiếng kêu hưng phấn truyền đến, ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một con sói trắng lớn đang chạy đến đây, trên đầu là một con sóc uy phong lẫm lẫm, vẻ mặt hưng phấn hét lên:

-Hô -- ha! Chạy mau!

Một bên múa may roi trúc quất bạch bạch bạch vào người lão Triệu cùng lão Chu chạy ở phía trước, quần áo của hai người này đều bị đánh nát, áo lông tơi tả, mỗi lần bị quất một cái là lại rớt ra một mảng.

Thấy hai tên kia đã mệt đến mức thè cả lưỡi ra ngoài vẫn không dám dừng lại một bước, đau đớn muốn kêu to nhưng lại không còn sức để kêu.

Lão Lý bỗng nhiên cảm thấy, chính mình còn xem như may mắn, Nhất Chỉ tự này chính là một đám ma quỷ!

Chơi tâm kế với ma quỷ?

Hắn bỗng nhiên cảm thấy, đó là tự tìm đường chết!

Vì thế, lão Lý nói:

-Năm người chúng tôi tên họ là gì, chính chúng tôi cũng không biết. Mọi người đểu dùng danh hiệu để đặt tên, chính là năm họ đầu tiên trong Bách Gia Tính, Trương Vương Lý Triệu Chu.

-Thật ra con người chúng tôi không tệ lắm...

Con khỉ yên lặng cầm khúc gậy lên, khơi khơi đống lửa, thế lửa lập tức hung dữ lên rất nhiều.

Lão Lý nức nở nói;

-Thôi được, chúng tôi không phải là người tốt...

Con khỉ hắt một bát nước nhỏ, thế lửa giảm đi một chút.

Cá mặn thấy con khỉ như vậy, khẽ lắc đầu, lẩm bẩm:

-Quả nhiên, ở Nhất Chỉ tự này con khỉ vẫn là gian tà nhất...

Lão Lý nhanh chóng nói:

-Việc làm ăn của chúng tôi chủ yếu là trộm và lừa, mối làm ăn nhận từ người khác. Chúng tôi không biết thân phận của đối phương, cũng chưa thấy qua mặt, chỉ biết rất có tiền. Bởi vì lần đầu tiên gặp mặt, đối phương liền cho chúng tôi hai mươi vạn lộ phí. Hơn nữa, đối phương còn tỏ rất rõ, chỉ cần lần này chúng tôi có thể trộm được Hàn Trúc và bản sao tấm bia đá, hắn có thể cho chúng tôi 100 triệu USD làm thù lao. 100 triệu USD đấy, đó là bao nhiêu tiền chứ? Chúng tôi cả đời này cũng chưa khi nào thấy qua nhiều tiền như vậy. Thế nhưng 100 triệu USD này cũng không đơn thuần là cho riêng chúng tôi. Chúng tôi hiểu được ý hắn, hình như đó là tiền giải thưởng. Mặc kệ là ai, chỉ cần hoàn thành được hai hạng mục nhiệm vụ này, là có thể lấy 100 triệu USD. Hoàn thành một nửa, được lấy một nửa.

Hồng Hài Nhi vừa nghe, nói:

-Ý của ông là, đối phương còn mời những người khác?

Lão Lý gật đầu nói:

-Đúng vậy, đối phương là quăng lưới mời rất nhiều người. Cụ thể bao nhiêu người thì tôi không rõ, chúng tôi ở gần đây, xem như là nhóm đầu tiên đi. Phía sau nhất định còn có nhiều người hơn nhân cơ hội lên núi trộm đồ. Các người phải đề phòng một chút, những tên kia không phải loại tốt lành gì.

-Nói giống như là ngươi hiền lành lắm vậy.

Cá mặn chép miệng nói.

Lão Lý khổ sở nói:

-Yêu quái đại ca à, các vị tổ tông à, các người xem, những gì cần nói tôi đều đã nói hết. Các người có thể thả tôi xuống hay không? Nhà tôi trên có già dưới có trẻ.....

-Ông có gì cũng thế, cảnh sát tới rồi, đi theo thôi.

Hồng Hài Nhi cười ha hả nói.

Thì ra, lúc treo lão Lý lên, Hồng Hài Nhi cũng đã gọi điện báo cảnh sát.

Người tới là người quen, Bao Vũ Lạc. Bao Vũ Lạc và Phương Chính liên hệ với nhau mấy lần, cũng xem như là người quen của Nhất Chỉ tự.

Không biết bên trên có ý đồ gì, thế nhưng lại điều cô đến Nhất Chỉ thôn, trông coi trị an nơi đây.

Bao Vũ Lạc vừa tới đã thấy được hai kẻ xui xẻo bị hun khói đen nhẻm, bộ dạng vô cùng đáng thương, tức thì muốn cười phì.

Nhưng dù sao Bao Vũ Lạc vẫn rất chú ý tới hình tượng bản thân, cô cố gắng nghiêm mặt lại, tiến lên nói:

-Bọn họ không có việc gì chứ?

Con khỉ nói:

-Yên tâm, trời lạnh thế này cho bọn hắn chút lửa là tốt nhất, không lại lạnh chết.

Bao Vũ Lạc hết chỗ nói rồi, mẹ nó đây là lạnh chết sao? Đây là bị thiêu chết được chứ!

Bao Vũ Lạc khẽ gật đầu, biểu tình trên mặt không chút dao động, nói:

-Vậy là tốt rồi, các người coi chừng bọn hắn, tôi qua một bên nhìn xem.

Bao Vũ Lạc nói xong liền đi, chưa đến một lát đã nghe từ phía sau tảng đá truyền tới tiếng cười sung sướng....

Một vị cảnh sát lão thành khác đi cùng với Bao Vũ Lạc đến đây khẽ lắc đầu nói:

-Rốt cuộc vẫn là quá trẻ tuổi, không nín cười được.

Đúng lúc này, một tiếng hô ha vang lên, hắn ngẩng đầu nhìn lên, lại thấy được một màn kinh điển kia, lão Triệu cùng lão Chu chạy đến trước mặt cảnh sát nhào vào trên mặt đất, ôm đùi hắn không bỏ, hô hoán:

- Cứu mạng! Bắt tôi đi!

Cảnh sát còn chưa hiểu vì sao lại thế này, trên đùi đã có thêm hai kẻ ôm riết không chịu buông...

Ngay sau đó có tiếng phanh gấp, một con sói trắng lớn dừng ở trước mặt hắn, trên đầu còn có một con sóc đang đứng, vẻ mặt hung phấn, tay múa may roi trúc.

Nhìn Độc Lang, nhìn con sóc, lại nhìn hai tên quỷ xui xẻo dưới chân ...

Cảnh sát lão thành khom lưng, gỡ tay hai kẻ kia ra, đồng thời an ủi đối phương nói:

-Các người buông tay ra đã, yên tâm đi, nơi này có tôi rồi, không có việc gì đâu.

Lão Chu khóc ròng nói:

-Đừng cho nó đánh tôi... Con mẹ quá đau...

Lão Triệu nói:

-Thập đại khổ hình thời Mãn Thanh cũng không tàn nhẫn thế này! Con sóc này cứ nhè trứng người ta mà quất... Trứng sắp bể rồi...

Cảnh sát lão thành nhìn sơ hai người, sau đó nói với đám Nhất Chỉ tự:

-Các người trông chừng một chút, tôi qua bên kia xem Vũ Lạc thế nào rồi.

Sau đó cảnh sát lão thành cũng đi rồi, một lát sau, phía sau tảng đá lớn vang lên tiếng cười điên cuồng của ai đó...

Đám người bên này hóa đá trong gió... Mẹ nó, toàn là một lũ đức hạnh!

Một lát sau, Bao Vũ Lạc cùng cảnh sát lão thành trở lại, mặt mày căng cứng, dùng hai cái còng tay còng bốn người lại.

Lúc này, Bao Vũ Lạc hỏi:

-Không phải nói năm người sao? Còn một người nữa đâu?

Hồng Hài Nhi nhìn con sóc, con sóc nhìn con khỉ, con khỉ buông tay nói:

-À, chắc lạc đâu đó trong rừng trúc rồi.

Cùng lúc đó, trong rừng trúc.

-Ai cứu tôi với! làm sao đi ra ngoài đây! Cứu tôi với!

Lão Vương ngồi ở trên nền tuyết, gào khóc.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay