Chương 1315: Các Ngươi Dị Ứng Sao?
Lão Triệu trợn trắng mắt, cái gì cũng không biết.
Lão Chu mới vừa leo lên trên thang chuẩn bị sao chép chợt nghe được động tĩnh, hắn cúi đầu nhìn thử, chỉ thấy một cái bóng màu đen bay lên trên trời, trực tiếp nhảy lên đầu hắn!
Hắn ngẩng đầu nhìn lên, vừa lúc có một trận gió to thổi đến khiến mây đen tản ra, làm lộ một khoảng trống nhỏ, ánh trăng nhân cơ hội rót xuống.
Nhờ ánh sáng của trăng, hắn thấy được một bóng dáng màu đen mang hình thù con khỉ vô cùng rõ ràng, con khỉ kia đang giơ gậy lên!
-Gậy? Tôi.....
Lão Chu vừa định trốn.
Phanh!
Thình thịch!
Con khỉ nhìn lão Chu rơi thẳng xuống, đầu cắm vào trong tuyết không nhúc nhích, lúc này nó mới quẳng cây gậy đi, vỗ tay nói:
-Có thế mà cũng đòi tới Nhất Chỉ tự ta trộm đồ? Quá thiếu chuyên nghiệp!
Sau đó con khỉ dùng dây thừng trói hai kẻ kia lại, kéo lê một đường đến trước cổng Nhất Chỉ tự, treo lên trên một thân cây.
Lúc này, Hồng Hài Nhi và Cá mặn xuống núi dạo chơi đã trở về, hai tên bao lớn bao nhỏ mang theo không ít thứ, đều là rau xanh thôn dân Nhất Chỉ thôn cho chùa dùng trong mùa Đông. Vừa đến cửa liền thấy con khỉ đang treo người lên cây, Hồng Hài Nhi buồn bực hỏi:
-Sư huynh, hai người này là sao? Vì sao lại đem họ treo ở trên cây? Với lại có nói như thế nào thì chúng ta cũng là đệ tử Phật môn, làm vậy có hơi quá đáng không?
Con khỉ kể chuyện mà hai kẻ này đã làm ra, Hồng Hài Nhi vừa nghe, lông mày nhướng lên, ném túi xuống đất mắng:
-Hai con rùa đen này dám bôi sơn đỏ lên trên bia đá? Mẹ nó, treo cao chút! Để ta tới treo!
Cá mặn lại lắc đầu nói:
-Treo cao như vậy làm gì? Nhỡ đâu đông chết người ta thì sao?
Hồng Hài Nhi nói:
-Chẳng lẽ cứ vậy mà thả bọn họ?
Cá mặn lắc đầu nói:
-Thả thì không thể thả, nên để cảnh sát tới xử lí. Nhưng chúng ta cũng đâu thể đông chết người ta được? Ta cảm thấy, chúng ta hẳn là nên đốt một chút lửa phía dưới bọn họ, cũng thể hiện được một mặt nhân từ của chúng ta. Ngã phật từ bi, A Di Đà Phật...
Con khỉ gãi gãi đầu nói:
-Ngươi nói nửa ngày, còn không phải là nướng BBQ sao?
Cá mặn trợn mắt nhìn con khỉ nói:
-Nói cái gì thế? Ngươi đã thấy qua ai bị nướng chưa? Cho dù có bị nướng, đó cũng là do sai lầm từ sự thiện lương của chúng ta tạo ra tổn thất không cần thiết. Vốn dĩ ý định ban đầu của chúng ta là tốt!
Con khỉ vô cùng tán đồng, nói:
-A Di Đà Phật, sư đệ nói rất đúng.
Lão Triệu cùng lão Chu ở trên cây đều nghe được những lời này, sau khi nghe xong, hai người đều khóc!
Ai nói động vật trên núi rất đáng yêu, rất dịu dàng?
Có chỗ nào là động vật chứ!
Con mẹ nó toàn là yêu quái!
Lập tức muốn nướng bọn họ!
Vốn tưởng rằng mấy yêu quái này chỉ nói chơi, kết quả bọn chúng thật sự chuẩn bị củi lửa, sau đó treo bọn họ lên một đại thụ ở bên ngoài cách khá xa Nhất Chỉ tự, châm lửa...
-Đừng như vậy! Có chuyện gì thì từ từ nói, các người hỏi cái gì bọn tôi cũng nói hết!
Mắt thấy mấy yêu quái đó muốn ăn nướng BBQ, lão Trương sợ thật sự.
Hồng Hài Nhi vừa nghe, tức khắc vui vẻ, hỏi Cá mặn cùng con khỉ ở bên cạnh:
-Các ngươi có gì muốn hỏi sao?
Vẻ mặt hai tên ngập tràn mờ mịt, theo bản năng lắc đầu, hỏi gì?
Con khỉ nói:
-Hỏi gì? Có gì để hỏi đâu, bọn họ trộm đồ, chúng ta ăn nướng BBQ... Khụ khụ... Chúng ta sưởi ấm cho bọn họ, hành động thiện lương nhân nghĩa như thế, ta cũng sắp bị mình làm cho cảm động.
Lão Trương vừa nghe, tức khắc liền khóc, vốn tưởng rằng mấy yêu quái này là hù dọa chút thôi, sẽ muốn hỏi gì đó.
Ngay tại lúc lão Trương cùng lão Lý sắp điên rồi, Cá mặn bỗng nhiên giơ vây phát biểu:
-Ta có vấn đề!
Lão Trương cùng lão Lý nhìn nhau, đều thấy được hy vọng trong mắt lẫn nhau, thầm nghĩ: Thì ra bọn họ là đang hù dọa chúng ta, bọn họ vẫn là có vấn đề, nói như vậy, chúng ta còn có giá trị, hẳn là không chết được.
Lão Lý hét lớn:
-Hỏi! Cứ hỏi đi, chỉ cần thả chúng tôi ra, chúng tôi nhất định biết gì nói hết, không nửa lời dấu diếm!
Cá mặn nghiêm trang hỏi:
-Các ngươi có dị ứng ớt cay không? Ta không muốn lúc ăn nướng BBQ không ngon miệng. Hơn nữa, không được chảy nước mũi hay hắt xì đấy!
-Ta cũng có vấn đề, các ngươi có dị ứng thì là không?
Con khỉ cũng hỏi.
Lão Trương cùng lão Lý nghe vậy, tức thì đen mặt, chẳng lẽ mấy vật này chỉ biết ăn thôi sao?
Hồng Hài Nhi ho khan một tiếng nói:
-Đừng nói hươu nói vượn.
Lão Trương cùng lão Lý giống như lại thấy được hy vọng... Chẳng lẽ rốt cuộc không chơi chúng ta nữa sao?
Liền nghe Hồng Hài Nhi nói:
-Lửa nhỏ như vậy, bọn họ sẽ bị đông chết, đốt lớn một chút, như vầy này...
Nói xong, Hồng Hài Nhi há to miệng phun ra một đoàn lửa, củi cháy phía dưới lập tức bốc lên rõ cao! Sóng nhiệt cuồn cuộn phóng lên cao, lão Trương cùng lão Lý chỉ cảm thấy cái chân vốn sắp đông cứng lại nóng bỏng lên, cảm giác bản thân sắp bị thiêu chết, hai người thét lớn.
Lại nhìn thấy cảnh tượng Hồng Hài Nhi phun lửa, hai người liền biết, sợ là lần này thật sự gặp phải yêu quái rồi!
-Đừng ăn chúng tôi mà!
-Cứu mạng với, yêu quái ăn thịt người!
-Chúng tôi sai rồi, đại ca, các vị đại ca, buông tha chúng tôi đi!
...
Đáng tiếc, đám Hồng Hài Nhi căn bản không hề phản ứng bọn họ, mà chỉ lo trò chuyện rôm rả.
Cá mặn nói:
-Không được rồi, lửa lớn quá, dễ cháy lắm!
Nói xong, Cá mặn há miệng phun ra một cột nước, thế lửa lập tức yếu đi.
Con khỉ nói:
-Củi lửa không nhiều lắm, ta thêm chút.
Thế nhưng gỗ con khỉ mang tới đều là gỗ đặt trên nền tuyết, vô cùng ẩm ướt, nên khi ném vào đống lửa, kết quả là...
Khói đen cuồn cuộn bốc lên cao!
Lão Trương cùng lão Lý bị treo ở trên cây chỉ thấy trước mắt một màu đen thui, sau đó lập tức ho khan, nước mắt nước mũi trào ra cả đống, đồng thời khói đen rất nóng, làm hai người đổ mồ hôi như mưa, muốn khóc kêu cũng không còn sức lực...
Dưới tàng cây, Cá mặn trộm hỏi Hồng Hài Nhi:
-Sẽ không đùa chết chứ?
Hồng Hài Nhi lắc đầu nói:
-Yên tâm, có ta ở đây, bọn họ không chết được. Tội chết có thể miễn, nhưng tội sống, hừ hừ... phải cho bọn họ chịu đủ.
Lão Trương cùng lão Lý thật sự khóc ròng, lần đầu tiên bọn họ cảm thấy hối hận vì đã lên núi trộm đồ.
Lúc trước bọn họ đáp ứng kim chủ lên núi trộm đồ, thứ nhất, bọn họ vốn dĩ không phải thứ gì tốt.
Thứ hai, trộm đồ ư, cũng chẳng phải tội lớn gì, nếu thật sự bị bắt được, đánh lại thì đánh, đánh không lại liền khóc, giả vờ thảm thương một chút, chỉ cần đối phương có lương tâm, bọn họ sẽ có cơ hội chạy trốn.
Thứ ba, cho dù bị bắt lại, cũng sẽ không chịu hình phạt nào quá lớn.
Cho nên, năm người tới đây không hề sợ hãi!
Nhưng hiện tại, bọn họ bỗng nhiên phát hiện, mình tính sai rồi!
Những gì bọn họ suy luận không sai, thế nhưng đã đoán sai một chuyện, thứ mà bọn họ đối mặt không phải người!
Mà là yêu quái!
Yêu quái căn bản không thể dựa theo lẽ thường mà ứng phó!
Lão Lý thở hổn hển, rốt cuộc nhịn không được hét lớn:
-Yêu quái đại ca, vốn dĩ chúng tôi không hề muốn trộm đồ, là có người ra giá cao bảo chúng tôi tới trộm. Các vị để chúng tôi nói đi, chúng tôi không nói, các vị không biết là ai, nếu ăn chúng tôi, sau này vẫn sẽ có người tới.