Chương 1314: Các Con Vật Hung Mãnh
Theo suy nghĩ của hắn, Nhất Chỉ tự ư, chẳng qua là mấy động vật nhỏ biết nói mà thôi, lúc nào hắn cũng mang theo vũ khí bên người, sao có thể sợ con sóc bé xíu này được?
Con sóc vừa nghe, tức thì nổi giận, nó vung nắm tay đầy lông của mình lên, nói:
-Cho các người cơ hội, các người lại không biết quý trọng! Đừng thấy ta nhỏ mà khinh, ta rất ghê gớm!
-Ai u, mi còn ghê gớm sao? Tới tới tới, mau xuống dưới này, cho ông đây xem mi được mấy lượng thịt để ăn nào.
Lão Lý cười ha ha nói.
Kết quả vừa mới nói xong, liền thấy con sóc kia vèo một phát biến thành một cái bóng màu đen, vọt xuống dưới!
Tiêp theo, lão Lý như thể bị người ta đấm thẳng một đấm vào trong mặt, gào lên một tiếng rồi ngã xuống dưới đất.
Chờ hắn bò dậy, cả mặt toàn là máu.
Mũi bị con sóc này dùng đầu đâm đến chảy máu.
-Cho chừa, xem ông có còn dám khinh thường ta!
Con sóc đắc ý kêu lên.
-Vật nhỏ, tao giết chết mày!
Lão Lý giận dữ, theo bản năng móc vũ khí trong ngực ra.
Con sóc vừa thấy đối phương vẫn chưa chịu phục, vèo một phát lập tức hóa thành một cái bóng đen, nhoáng qua nhoáng loại liên tục trong rừng trúc, khiến đối phương không cách nào xác định được vị trí của nó, sau đó đột nhiên lao ra!
Hét lớn một tiếng!
-Ăn mông ta nè!
Phanh!
Lão Lý lại bị con sóc dùng mông đánh vào miệng, trong nháy mắt mất ngay cái răng cửa!
Lão Lý theo bản năng há mồm muốn kêu thảm thiết, kết quả liền nghe phụt một tiếng...
Lão Lý chỉ cảm thấy toàn bộ đầu lưỡi đều có vị là lạ, đầu óc mơ hồ quay cuồng, hai mắt trắng dã, thều thào:
-Khí độc...
Con sóc nhân cơ hội bay lên trời, đáp xuống một cành trúc, ra vẻ ngại ngùng:
-Thật ngại quá, ăn hơi nhiều.
-Mi xuống dưới cho ta!
Lão Lý nôn khan hai tiếng, giận dữ hét.
Con sóc nói:
-Còn muốn thử lại sao? Ta tới!
Con sóc vèo vèo vụt ra, đột nhiên đâm về phía lão Lý!
Lão Lý hét lớn một tiếng:
-Lão Trương!
Gần như là đồng thời, lão Trương bỗng nhiên đứng lên, trong tay tung ra một cái bao tải cực lớn chắn trước mặt lão Lý!
Con sóc giống như là chui đầu vào lưới, bay thẳng vào trong bao tải to.
Lão Trương nhanh chóng khóa chặt miệng túi, hậm hực nói:
-Vật nhỏ, dám đấu với ta sao? Còn non lắm!
Lão Lý thì lấy cái cuốc qua, cả giận nói:
-Để tao đập chết nó!
-Chờ một chút, con sóc biết nói là bảo bối đó! Trên chợ đen nhất định sẽ có giá trên trời. Đừng đánh chết, để lại đi.
Lão Trương ngăn cản nói.
Lão Lý hừ một tiếng nói:
-Tôi đá mấy cái thì vẫn được chứ!
-Được! Đá đi!
Lão Trương nói.
Lão Lý nhấc chân định đá...
Đúng lúc này, một thanh âm vang lên:
-Ông đá một chút thử xem!
-Con mẹ nó lại là đứa nào nữa?
Lão Lý mắng, kết quả vừa quay đầu liền thấy một con sói trắng to như trâu mộng xuất hiện ở đằng sau, đôi mắt trong đêm đen lóe sáng xanh lè, răng nanh lấp lóa!
-Ông mắng ta?
Độc Lang nhướng mày, vèo một phát lao về phía trước, cũng không dùng móng vuốt mà chỉ dùng đầu!
Va chạm!
Phanh!
Lúc này đây, lão Lý không phải bị người dùng nắm tay va chạm, mà là giống như bị xe tải đụng phải, cả người lập tức bay lên trời, đập lên thân trúc rồi rớt xuống! Hắn thảm thiết ôm ngực, hoàn toàn nói không nổi nữa!
-Không được tới đây! Nếu không tao đập chết nó!
Lão Trương biết chạy không thoát, vung cái cuốc lên nhắm vào cái túi đang nhốt con sóc, hô lớn.
Độc Lang liếc mắt nhìn lão Trương một cái, nói:
-Ông đang uy hiếp ai?
Ánh mắt kia vô cùng hung hãn, phối hợp với tiếng gầm gừ của sói, lão Trương chỉ cảm thấy tay chân tê dại, thế nhưng đang trong lúc nguy cấp, bèn cố hét lớn một tiếng:
-Tao nói thật! Mày dám qua đây, tao lập tức đập chết nó!
-Ông muốn đập chết ai?
Một thanh âm vang lên bên tai lão Trương.
Lão Trương theo bản năng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy con sóc không biết từ khi nào đã chui ra khỏi túi, trong tay cầm một con dao sáng lòe!
Đó chính là con dao Phương Chính cho con sóc làm dao khắc, ngày thường dùng để điêu khắc trúc, hiện tại lại trở thành thứ cắt bao tải thoát ra ngoài.
Lão Trương chỉ cảm thấy trên cổ lạnh căm căm, đây là sắp bị cắt cổ sao?
Phanh!
Đúng lúc này, một tiếng súng vang lên, trên trán Độc Lang xuất hiện một tiếng vang lớn!
Độc Lang theo bản năng ngẩng đầu lên một chút, chờ đến khi nó cúi đầu xuống, cái trán nhiễm đỏ một mảng, đồng thời một viên đạn rớt từ trên trán Độc Lang xuống.
Thấy một màn như vậy, lão Lý cùng lão Trương đều bị dọa trợn tròn mắt.
-Đây là thứ quái vật gì thế? Súng bắn cũng không chết?
Lão Lý kinh ngạc hô lên.
Con sóc khẩn trương tiến lên, khóc hô:
-Đại sư huynh, ngươi không sao chứ? Ngươi nói chuyện đi? Ngươi không chết chứ?
Độc Lang trực tiếp quẳng cho nó một ánh mắt khinh thường, nói:
-Ngươi đã thấy thứ gì đứng chết chưa? Không có việc gì, trầy chút da thôi.
Nói xong, Độc Lang quay đầu nhìn về phía lão Lý đã quỳ rạp trên mặt đất, nhếch miệng nói:
-Sói ta không phát uy, mi cho ta là đồ chó ghẻ sao?
Độc Lang đột nhiên biến mất tại chỗ, tốc độ cực nhanh, giống như một tia chớp màu bạc!
Lão Lý còn chưa kịp bắn ra phát súng thứ hai, đã thấy một móng vuốt màu trắng tát xuống, bang một tiếng đánh rớt súng lục xuống đất, đập nát tại chỗ!
Lão Lý trợn mắt, đây là súng lục đó! Đập nát ngay tại chỗ, nếu là đập vào người thì còn khủng bố tới cỡ nào?
Lão Lý sợ tới mức hét lớn một tiếng, nhanh chân chạy ngay!
Lão Trương thì nhân lúc con sóc quan tâm Độc Lang khi nãy đã sớm chuồn mất.
Nhìn bóng dáng hai người, con sóc hỏi:
-Đại sư huynh, cứ thế mà thả bọn chúng đi sao? Ngươi chảy máu rồi kìa.
Độc Lang nhe răng nói:
-Đúng vậy, ta đã đổ máu, chuyện này há có thể bỏ qua dễ dàng như thế? Thế nhưng giết người là không được, sư phụ đã nói, cho dù có là người xấu, không cần giết thì chớ giết, cái này gọi là Cửa Phật từ bi! Cho nên sư phụ mới dặn, nên tra tấn, chớ sát sinh!
Con sóc vừa nghe, hai mắt trợn lên nói:
-Sao ta cứ cảm thấy, chiêu này của sư phụ so với việc giết chết đối phương còn tàn nhẫn hơn? Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao?
-Ngươi lại đây.
Độc Lang nói nhỏ bên tai con sóc hai câu, con sóc tức khắc cười tươi như hoa:
-Cứ làm vậy đi!
Ngay sao đó, trên Nhất Chỉ sơn xuất hiện một cảnh tượng cực kì hoang đường. Chỉ thấy có hai người vừa hét ho vừa chạy vội vã, phía sau là một con sói trắng lớn, trên đầu con sói là một con sóc đang đứng, uy phong lẫm lẫm múa may một cái roi trúc nho nhỏ, dọc theo đường đi quất liên tục vào hai người kia, khiến họ đau đến mức phải kêu oa oa, nhưng lại không dám dừng, bời vì răng nanh của sói trắng sau lưng luôn cận kề sau mông, chỉ cần dừng lại, mông lập tức nở hoa!
-Lão Trương cùng lão Lý đang làm gì?
Lão Chu hỏi lão Triệu.
Lão Triệu nhìn kỹ, nói:
-Hình như là đang tập thể hình, không đúng, hình như phía sau có gì đó đang đuổi theo, màu trắng, khá giống màu tuyết nên không thấy rõ.
-Hẳn không có việc gì chứ?
Lão Chu hỏi.
Lão Triệu nói:
-Không có việc gì, chúng ta tiếp tục.
-Các người tiếp tục cái gì?
Bên cạnh có người hỏi.
Lão Triệu theo bản năng nói:
-Tiếp tục sao... Ơ, ai?!
Lão Triệu bỗng nhiên phục hồi lại tinh thần, vừa quay đầu nhìn, chỉ thấy một con khỉ chụp vội một khúc cây nhào lại đây!