Chương 1313: Có Trộm Lên Núi
Kể từ đó, sau khi mọi người chứng kiến kỳ tích của trống chiều chuông sớm, lại không nhìn thấy được vị hòa thượng kia, chẳng những không thể thỏa mãn tò mò trong lòng, ngược lại còn tiếc nuối nhiều hơn, cứ luôn miệng hô nhất định sẽ quay lại, cho đến khi nào thấy được Phương Chính mới thôi.
Có người còn dứt khoát ở lại nơi này chờ thời cơ...
Trận ầm ĩ này kéo dài suốt một tháng, trong một tháng này, Đông Bắc náo nhiệt mừng năm mới. Nào là câu đối xuân, dán câu đối, làm bánh bao nhân đậu, đồ xôi, Nhất Chỉ thôn và mười thôn khác nối liền đèn đường.
Nhưng Nhất Chỉ tự càng nổi danh thì mọi người càng tò mò, hòa thượng kia đâu?
-Hòa thượng kia đâu?
Bên ngoài Nhất Chỉ tự, có rất nhiều người tụ tập hỏi.
Nhưng cho dù là thôn dân Nhất Chỉ thôn, cũng thật sự không biết Phương Chính đã đi đâu.
Bởi vì kể từ khi đám Hồng Hài Nhi để bụng chuyện nhập đạo kia, liền dùng một thủ thuật che mắt nhỏ trong rừng Hàn Trúc, người ngoài cũng vì thế mà không thể nhìn thấy Phương Chính.
Đám Hồng Hài Nhi không nói, ai biết được Phương Chính đi đâu?
Có người nói Phương Chính công đức viên mãn đi đến thế giới cực lạc, có người nói Phương Chính đi nơi khác độ người, còn có người nói Phương Chính viên tịch...
Đủ loại suy đoán xôn xao, thế nhưng có một suy đoán rất được mọi người tán thành, đó chính là, Phương Chính không ở Nhất Chỉ tự!
Thậm chí có khả năng không còn ở thế giới này.
Dưới sự lan truyền của suy đoán này, ban đêm ở Nhất Chỉ sơn bắt đầu không yên ổn.
-Ai?!
Hai gã đàn ông bỗng nhiên cảnh giác nhìn về phía sau.
-Đừng kích động, là chúng tôi.
Trên đường núi, lại xuất hiện ba bóng người.
-Chao ôi... Lão Vương, ông hù chết người ta rồi! Lần sau khi đến đây nhớ đánh tiếng trước.
Một người đàn ông trong đó nói.
-Được rồi, lão Trương, ông sợ cái gì?! Tên đại sư không đứng đắn kia không ở trên núi, chỉ còn lại một tên nhóc miệng còn hôi sữa với một đám động vật mà thôi. Nếu dám chọc vào chúng ta, cứ bắt hết lại đi! Nhất định trên chợ đen sẽ có người ra giá cao để mua!
Lão Vương đứng bên cạnh lão Lý, cười ha ha.
-Mang theo chúng sẽ không dễ xuống núi. Nếu bị phát hiện, với lực ảnh hưởng của Đông Bắc, chúng ta đừng mong an toàn rời khỏi Đông Bắc. Cho nên các người thu liễm lại chút cho tôi.
Lão Trương bên cạnh lão Triệu nói.
Kẻ cuối cùng, lão Chu, mặc dù giọng nói có chút nữ tính, thế nhưng cũng là một gã đàn ông, hắn nhỏ giọng nói:
-Nếu hoàn thành mối làm ăn này, ha ha... Trương Vương Lý Triệu Chu chúng ta xem như có thể chậu vàng rửa tay.
-Đúng thế, xong lần này tôi sẽ ra nước ngoài, có đánh chết cũng không trở lại.
Lão Vương cười nói.
-Trở về? Trừ phi không muốn sống nữa.
Lão Lý nói.
-Chờ một chút, lão Lý, ông nói lại giá cả cho tôi nghe đi, tôi có hơi nhớ lộn rồi.
Lão Trương nói.
Lão Lý trừng mắt nhìn đối phương, bảo:
-Con mẹ nó chứ, dọc theo đường đi ông đã hỏi mười mấy lần rồi, bộ tính hỏi thêm vài lần nữa hả?
Lão Trương xoa xoa tay, nói:
-Ông biết mà, trước khi tôi làm việc cần có chút kích thích, càng phấn khích càng vui vẻ thì làm càng ổn.
Lão Lý bất đắc dĩ, nói:
-Nghe cho kĩ đây, bản sao mấy tấm bia đá kia, mỗi tấm 50 triệu USD!
Hàn Trúc cộng thêm cả rễ có chiều dài trên 30 cm, mỗi cây 500 ngàn USD!
Cực phẩm trà Hàn Trúc, cái này không phải cho bọn họ, là chúng ta muốn. Bây giờ thị trường chợ đen đã lên tới một triệu một lạng, nói cách khác, cứ thấy lá non là hái xuống, thứ đó bây giờ có bỏ tiền cũng không tìm được người bán, chúng ta nói bao nhiêu tiền thì chính là bấy nhiêu tiền!
-Hiểu rồi, ha ha... Tôi bắt đầu hưng phấn rồi.
Lão Trương liếm liếm môi, đôi mắt đều tỏa sáng.
-Được rồi, đừng nhiều lời, chạy nhanh lên núi.
Lão Chu thúc giục nói.
Những người khác gật đầu, nhanh chóng hướng về phía ngọn núi.
Tuy đỉnh Nhất Chỉ không quá lớn, lại cũng không phải đặc biệt nhỏ.
Hơn nữa trên đỉnh núi không có ngọn đèn nào, cho nên vào đêm, hoàn toàn dựa vào ánh trăng cùng tuyết tung toé mà chiếu sáng.
Nhưng hôm nay mây đen giăng kín, cho nên mọi người chỉ thấy tối đen như mực, nương theo tuyết trắng phản xạ mà tìm được chút ánh sáng đi đường.
Thế nhưng vậy lại càng hay, hơi xa một chút là những người khác không thể nhìn thấy bọn họ.
Hơn nữa, trên đỉnh núi vào ban đêm, gió Bắc kêu khóc, chỉ cần không khua chiêng gõ trống, trong vòng 100m không nghe được bất kì tiếng động nào.
Đương nhiên, đây là với thính lực người bình thường...
Năm người kia lên núi, vòng qua Nhất Chỉ tự, đi thẳng về phía rừng Hàn Trúc, tiếng bước chân sột soạt như bị gió che giấu.
Nhưng mà bên trong Nhất Chỉ tự, một con sói nào đó ăn no đến mất ngủ đột nhiên ngẩng đầu lên, lỗ tai run run, nói:
-Hình như có người lên núi.
-Không thể nào, khuya thế này rồi còn ai lên núi làm gì? Uống gió Tây Bắc sao?
Con khỉ không quá tin, thế nhưng vẫn nói với con sóc:
-Tịnh Khoan, nếu không, ngươi đi xem?
Con sóc lười biếng nói:
-Sao Tứ sư đệ còn chưa trở lại? Hai người bọn họ xuống núi chơi, cũng không chịu về sớm chút, chỉ khổ đến thân ta, haizz ...
Oán giận một câu, con sóc vèo một cái nhảy lên đầu tường, giống như một tia chớp màu đen, nhanh chóng đi xa.
Nếu Phương Chính thấy một màn như vậy, nhất định sẽ cảm khái nói: Mấy vật nhỏ trong Nhất Chỉ tự ta càng ngày càng mạnh.
-Lão Trương, tôi đi tìm chồi non, các người đào Hàn Trúc.
Lão Vương nói với lão Trương cùng lão Lý.
Lão Trương nói:
-Ông đi đi, cố gắng tìm nhiều chút, cái thứ đó bán khá lắm.
-Được rồi!
Lão Vương lên tiếng liền đi.
Nơi xa, phía bên tấm bia đá, lão Triệu cùng lão Chu cũng đã đi tới phía dưới tấm bia đá, nhìn tấm bia cao lớn như thế, hai người thật sự có chút phát sầu.
-Cao như vậy, có chút phiền toái.
Lão Triệu oán giận nói
Lão Chu cười ha ha nói:
-Cho nên chúng ta mới tính phí theo trang, mà một phiến đá này lại có thể sao chép hết mấy chục trang! Cảm tạ ông trời, nếu không phải ảnh chụp ra toàn là thứ ngoằn nghèo lung tung gì đâu, bọn họ đã không cần tới chúng ta rồi. Đây đúng là tiền từ trên trời rơi xuống mà.
Lão Triệu nghe được lời này cũng cười theo, sau đó lấy dụng cụ ra, chuẩn bị sao chép.
Lão Chu thì bắt đầu lắp ráp một cái thang thô sơ, nếu không cái bia đá lớn như vậy, thật khó mà xuống tay.
Tựa hồ cả hai bên đều tiến hành thuận lợi, ai cũng không phát hiện, trong rừng trúc xuất hiện thêm một bóng dáng nho nhỏ.
Con sóc liếc mắt nhìn đám người này một lát, sau đó dựng lông lên, hét lớn:
-Dừng tay! Các người dám đến đây trộm đồ sao? Thật sự nghĩ Nhất Chỉ tự không còn ai?
Một tiếng hét lớn khiến lão Trương và lão Lý đang ở phía dưới sợ tới mức nổi da gà, nhanh chóng quay đầu lại!
Không có ai!
Xem hết bốn phía, vẫn là không có ai!
Thanh âm kia từ đâu ra?
-Nhìn đi đâu đấy?
Con sóc kêu lên.
Hai người theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy trên một cái cây trong rừng trúc có một thứ gì đó đen thui đang ngồi, cũng thấy không rõ lắm là cái gì.
-Là con sóc kia!
Lão Trương cũng không phải ngu ngốc, vừa thấy hình dạng thứ đó, hơn nữa có thể nói, lập tức liền đoán được.
-Ha, một con con sóc cũng dám tới hù dọa người sao? Vật nhỏ, hoặc là mi xuống dưới, chúng ta đem mi đi hầm, hoặc là mi ngồi yên trên ấy, nhìn các ông đây phát tài!
Lão Lý không sợ chút nào, ngược lại cười ha ha nói.