Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1312

Chương 1312: Phát Cuồng Vì Phương Chính

schedule ~14 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1312: Phát Cuồng Vì Phương Chính

Lúc này Tống Nhị Cẩu mới hiểu được nhân quả trong đó, nói:

-Thì ra là thế, được rồi, tôi đi hái trà.

-Đi thôi, sau này thôn chúng ta sẽ ngày càng tốt đẹp lên, nhưng phải nhớ kĩ: Cho dù tốt về vật chất đến đâu cũng không được quên những tháng ngày vượt khó cùng nhau, vượt qua bản tâm của mình! Nếu ai quên mất, đừng trách tôi đến nhà kẻ đó đập cho hai gậy!

Đàm Cử Quốc nói rất rất lớn, không ít người đều nghe được.

Mọi người nghe vậy, cười ha hả nói:

-Yên tâm đi, bí thư, chúng tôi hiểu điều đó!

...

Trước cổng Nhất Chỉ tự.

-Gì? Ai cũng không gặp?

Vương Hữu Quý ngây ngẩn cả người.

Con khỉ bất đắc dĩ nói:

Đúng vậy, sư phụ bế quan, đừng nói là thí chủ, ngay cả chúng ta người cũng không gặp. Người bảo nếu người không tự mình đi ra thì không cho phép ai tiến vào. Cho nên thí chủ à, ông đi không công rồi.

Vương Hữu Quý cười khổ nói:

-Vậy tiền này phải làm sao?

Con khỉ nghe Vương Hữu Quý kể ra tất cả mọi chuyện, cũng liền hiểu được ngọn nguồn.

Con khỉ nghĩ nghĩ nói:

-Tôi cũng không biết nên xử lý thế nào, nếu không thí chủ cứ lấy về trước đi? Chờ sư phụ ra ngoài, chúng ta lại xem xem nên dùng số tiền này kiểu gì?

Vương Hữu Quý nghĩ nghĩ, hình như cũng chỉ có thể như vậy.

Vì thế, Vương Hữu Quý rời đi, chẳng qua cầm số tiền này ở trong tay cũng có chút nóng bỏng tay...

Nhưng mà cả Vương Hữu Quý và con khỉ đều không hề nghĩ đến, lần này Phương Chính là thật sự bế quan, ngay cả đến lúc ăn cơm cũng không ra ngoài.

Đôi khi đám đệ tử sẽ lén đi xem Phương Chính, chỉ thấy hắn bình tĩnh ngồi ở chỗ kia, một tay cầm trúc phiến, một tay như nước chảy mây trôi điêu khắc lên trên đó từng hình vẽ kỳ lạ, còn có kinh văn.

Vòng đến trước mặt, con khỉ vừa thấy Phương Chính, thiếu chút nữa kêu ra tiếng tới.

Hồng Hài Nhi nhanh chóng che miệng con khỉ, Cá mặn che miệng Độc Lang, Độc Lang che lại miệng con sóc, lúc này mới không có kêu ra tiếng.

Sau đó mấy đệ tử lặng lẽ lui ra ngoài.

Con sóc nói:

-Sư phụ sao lại thế này? Đôi mắt người... ôi trời ơi, thế nhưng là... màu vàng!

Độc Lang cũng nói:

-Sư phụ còn trẻ tuồi như vậy, sao lại mắc phải bệnh đục thủy tinh thể chứ? Này cũng quá đáng thương đi? Không đúng, sư phụ có y thuật, hẳn là có thể trị khỏi đúng không?

Hồng Hài Nhi trực tiếp quẳng cho nó một ánh mắt khinh thường, nói:

-Bệnh đục thủy tinh thể cái gì? Đó là nhập đạo!

-Nhập đạo? Đó là gì?

Con khỉ tò mò hỏi.

Cá mặn nói:

-Nhập đạo là một loại cảnh giới tinh thần. Người xưa nói không ăn không ngủ, trong lòng chỉ có chuyện muốn làm, chuyên chú đến nỗi quên mất bản thân mình, đó chính là nhập đạo, cũng có thể nói là điên cuồng, si ngốc. Loại người này, hoặc là là thiên tài tuyệt thế, hoặc chính là bệnh tâm thần.

Con sóc nói:

-Chẳng lẽ là tinh thần sư phụ xảy ra vấn đề?

Cá mặn nói:

-Hừ, đã là sư phụ của ta, cho dù toàn thế giới xảy ra vấn đề về tinh thần, hắn nhất định sẽ không. Hắn là thật sự nhập đạo, toàn bộ tinh khí thần đều đầu nhập vào trong việc điêu khắc, đồng thời toàn bộ cảm giác từ trong ra ngoài của thân thể đều mở một cách tối đa, cực kì nhạy bén với thế giới bên ngoài. Giống như thân thể đã dung nhập vào trong tự nhiên, có thể cảm nhận được hô hấp, nhịp đập của thiên nhiên. Dung nhập tự nhiên, cảm thụ tự nhiên, sau đó thông qua đôi tay của bọn họ, lĩnh ngộ đạo lý trong tự nhiên, biểu hiện ra ngoài, đây là nhập đạo.

Hồng Hài Nhi tiếp tục nói:

-Cái loại chuyện nhập đạo này, cho dù là ngay trên Tiên giới cũng hiếm khi xảy ra. Chỉ có thiên tài tuyệt đỉnh mới có cơ hội tiến vào trạng thái nhập đạo, quan trọng là, không thể khống chế nhập đạo, quỷ mới biết khi nào sẽ nhập đạo. Nhưng trạng thái nhập đạo vô cùng yếu ớt, chỉ cần có chút nhân tố bên ngoài tác động thì sẽ bị ảnh hưởng, tỷ như ngươi phóng cái rắm là có thể làm hắn cảm nhận được, sau đó yên lặng trong lòng bị phá hủy, không còn tương dung với tự nhiên, do đó thoát ly trạng thái nhập đạo.

Người nhập đạo cũng không biết bản thân mình nhập đạo, chỉ biết làm việc rất thoải mái, rất có hiệu suất, thế như chẻ tre, không có gì có thể làm khó bọn họ, tất cả vấn đề đều giải quyết dễ dàng.

-Nói như vậy, sau lần nhập đạo này, sư phụ sẽ lợi hại hơn?

Độc Lang hỏi.

Hồng Hài Nhi gật đầu nói:

-Nếu là trên Tiên giới, ít nhất thực lực nhảy lên một cấp. Nhưng ở thế giới này... Nói thật, thế giới này quá ít nguyên khí, sư phụ cụ thể có thể ngộ ra cái gì, ta cũng không rõ ràng lắm.

-Ừ ừ, chính là như vậy, thế nhưng mặc kệ nói như thế nào, lúc này đây sau khi nhập đạo, nhất định sư phụ sẽ kiếm lời. Còn cụ thể là kiếm lời cái gì... Không rõ ràng lắm.

Cá mặn cũng nói.

Xác định Phương Chính là nhập đạo, hơn nữa còn là chuyện vô cùng trọng yếu đối với Phương Chính, mấy vật nhỏ kia liền quyết định, từ giờ trở đi phải luân phiên canh giữ, kiên quyết không thể để bất luận kẻ nào quấy rầy đến Phương Chính!

Vài ngày sau, đại hội trà được khai mạc. Khiến mọi người ngoài ý muốn chính là, vốn chỉ là một cuộc giới thiệu trà trong quốc nội, kết quả thu hút rất nhiều thương nhân nước ngoài đến, hơn nữa liên tục nâng giá trà lên tới một độ cao vô cùng khủng bố!

Cùng lúc đó, khách du lịch đến Nhất Chỉ tự thay đổi từ toàn khách bản địa sang khách nước ngoài, càng lúc càng nhiều, thậm chí còn có xu hướng vượt xa khách bản địa.

Còn có người lên trên các nhóm diễn đàn kêu la: "Mọi người mau tới, Nhất Chỉ sơn bị người nước ngoài chiếm lĩnh! Các anh em, mau theo tôi! Đoạt lại địa bàn!"

Vốn dĩ chỉ là một câu vui đùa bình thường, cuối cùng dẫn tới một đám người đến xem náo nhiệt, còn tổ chức thành đoàn thể xông lên Nhất Chỉ sơn.

Nhất Chỉ sơn đầy rẫy du khách bản địa và du khác nước ngoài, chật như nêm cối...

Nhưng mặc kệ bao nhiêu người tới đây, sau khi thấy được cảnh đẹp của trống chiều chuông sớm, cảm thụ lễ rửa tội cho linh hồn xong, cả đám đều phải giơ ngón tay cái với Nhất Chỉ tự, khen ngợi không thôi.

Trang mạng trong nước lẫn nước ngoài điên cuồng spam Nhất Chỉ tự!

Vốn dĩ mọi người cũng chưa thấy gì, nhưng là ngay sau đó, trên các quảng trường lớn, trạm tàu điện ngầm, đài truyền hình, che trời lấp đất đều là quảng cáo về Nhất Chỉ tự!

Thậm chí còn có đại minh tinh tự mình giới thiệu Nhất Chỉ tự, trong lúc nhất thời, mọi người muốn không chú ý cũng không được.

Nhưng điều làm mọi người phẫn nộ chính là, những người này thế nhưng...

"Các người đủ rồi, mỗi ngày xem các người nói Nhất Chỉ tự trống chiều chuông đẹp đến cỡ nào, thế nhưng ảnh chụp đâu? Ảnh chụp đâu? Ảnh chụp đâu?"

"Đúng thế, không tranh không ảnh, các người chỉ nói chưa không đưa đồ ra, gấp chết người ta!"

"Cầu đồ!"

"Cầu đồ!"

Nhưng khiến mọi người ngạc nhiên chính là, những người chuyển phát tin tức này đều trả lời vô cùng nhất trí: "Không ở hiện trường, mọi người vĩnh viễn không cảm thụ được sự chấn động của linh hồn, thời điểm đó, ai có thời gian chụp ảnh chứ? Hơn nữa lúc đó trống chiều chuông sớm đã kết thúc, thời khắc đẹp nhất cũng đi qua... Làm sao chụp ảnh cho mọi người?"

Lời này vừa nói ra, xem như hoàn toàn châm lên ngọn lửa tò mò trong lòng mọi người, vì thế, ngày càng có nhiều người lao đến Nhất Chỉ sơn.

Đừng nói cái thôn dưới chân Nhất Chỉ sơn, ngay cả Tùng Vũ huyện cũng bị chen lấn muốn sập, rất nhiều khách sạn được khai trương, nhưng cũng nhanh chóng chật ních.

Rất nhiều người không thể không đến huyện thành gần đó ở tạm, hoặc là dứt khoát ở tại Hắc Sơn thị...

Cho dù là Hắc Sơn thị, cũng bắt đầu không chịu nổi.

Đồng thời, một ít tập đoàn tài chính lớn tiến vào Tùng Vũ huyện, bắt đầu mua đất, bắt đầu trù hoạch kiến lập các khách sạn lớn 5 sao.

Toàn bộ Hắc Sơn thị, tựa hồ đều bởi vì Nhất Chỉ tự mà điên cuồng, phát triển vượt bậc.

Tuy nhiên, không ai trong số những người đến Nhất Chỉ sơn nhìn thấy người được phong là vị tăng nhân không đứng đắn, chỉ có thể gặp được những động vật biết nói như khỉ, con sóc, sói và một ông cố nội Cá mặn, còn Phương Chính? Vô số người kêu gào muốn gặp, đáng tiếc, ai cũng không thấy được.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay