Chương 1311: Quát Lớ
- Cái tên này biết cách chơi lắm, nhìn thì rất nhiều nhưng thực chất chẳng tốn bao nhiêu. Tiền một bữa cơm? Hay bao nhiêu? Nhưng có hiệu quả rất lớn, thậm chí còn mạnh hơn chúng ta nhiều...
Lý Đại Quang nói.
-Nếu không, chẳng lẽ ông nghĩ hắn chỉ có một thân cơ bắp, không có đầu óc lại khống chế được một đế chế kinh tế? Cái tên này mỗi khi biểu hiện với bên ngoài đều ra vẻ thô thiển, nhưng một khi kẻ địch lơi lỏng cảnh giác, hắn sẽ lộ gương mặt hồ ly của mình ra. Giống như Tuyết Hồ ở băng nguyên, thoạt nhìn ngây ngốc, thực tế cực kì âm hiểm.
Đám người sôi nổi gật đầu, tỏ vẻ tán đồng.
Quả nhiên, sau khi ném xong hai rương tiền trực thăng liền tìm nơi đỗ xuống, sau đó, Otovsky vừa có màn rải tiền giữa không trung kia long trọng bước lên sân khấu giữa tiếng hoan hô không ngớt của mọi người.
Chỉ có Vương Hữu Quý chạy giữa hai bên, đỡ cho vắng vẻ bên nào...
Vương Hữu Quý mời năm người này vào trong, mang ra trà và thức ăn ngon nhất của Nhất Chỉ thôn.
Quả nhiên mấy kẻ chưa từng được ăn qua Hàn Trúc này liền bị nó hấp dẫn lực chú ý.
Lại uống thêm trà Hàn Trúc, Lý Đại Quang kinh ngạc hô lên:
-Hai cái này mới chính là tuyệt phối!
-Tuy trà Hàn Trúc này không ngon bằng trên núi, nhưng xét trên phương diện khác đã rất không tồi.
Baird nói.
-Kể từ khi được uống trà Hàn Trúc, những loại trà khác đối với tôi đã trở nên đần độn vô vị. Loại trà trước mắt này, ít ra tôi còn phẩm được hương vị của nó. Ông có bao nhiêu trà này?
Nicolas nói.
Vương Hữu Quý vừa nghe, tức khắc cười như nở hoa, sau đó chậm rãi lắc đầu nói:
-Rất nhiều, thế nhưng không bán.
-Gì? Lại là không bán?
Đám người đột nhiên nổi giận, tại sao mỗi lần đều khiến bọn họ thèm thuồng xong là mấy người này lại không bán? Đây không phải là cực hình sao?
Vương Hữu Quý cười ha hả nói:
-Thật không dám giấu diếm, trà Hàn Trúc của chúng tôi đã chuẩn bị đóng gói, đặt tên nhãn hiệu mang ra bên ngoài tiêu thụ rồi. Trước đó đã đăng quảng cáo, hiệu quả cũng không tệ lắm, rất nhiều nhà máy hiệu buôn đều chuẩn bị tới thu mua, hơn nữa còn có người gọi điện đặt hàng trước nữa.
Một tuần sau, chúng tôi sẽ tổ chức một đại hội trà tại Tùng Vũ huyện, chính thức bắt đầu mở bán. Còn bây giờ chúng tôi đang lục tục thu hái trà Hàn Trúc, sau khi chế tác xong thì đóng gói. Hiện tại vẫn chưa có lô hàng nào được bán ra ngoài. Tất nhiên, các vị là khách quý của thôn chúng tôi, chúng tôi sẽ tặng cho các vị một túi trà Hàn Trúc. Chà, nó sẽ ngon hơn trà mà các vị đang uống bây giờ.
Nghe đến đó, mọi người tức khắc nhẹ nhàng thở ra.
Otovsky mới đầu còn định tính đi thẳng về nhà, cảm thấy chưa bao giờ bực mình như vậy.
Cũng may mà hắn kiên nhẫn đợi thêm một lúc, kết quả tin tức tốt liền tới, nghe được có thể xách một túi trà Hàn Trúc về, cái tên này liền cảm thấy cực kì vui vẻ, ngoác miệng cười to...
-Cảm ơn thôn trưởng.
Đám người Baird cũng nở nụ cười.
Mục đích bọn họ tới đây là gì? Kiếm cơ hội tạo ra chút nhân quả với Phương Chính mà thôi, nào nghĩ tới còn có thu hoạch ngoài ý muốn thế này! Trà Hàn Trúc bình thường đã vượt xa ngoài mong đợi của bọn họ, đủ để cho bọn họ uống hằng ngày rồi. Trung phẩm đã là như vậy, cho dù không có cực phẩm, e cũng có thể xưng bá thị trường trà.
Sau đó mọi người họp lại thương lượng chuyện quyên tiền.
Chờ đến khi đám người Braid vui vẻ xách theo một túi trà Hàn Trúc rời khỏi Nhất Chỉ thôn...
Vương Hữu Quý nhìn năm tấm chi phiếu ước chừng trị giá 1,5 tỷ USD ở trong tay, đầu óc như muốn nổ tung, đến tận bây giờ hắn vẫn cảm thấy mình như đang nằm mơ...
-Thôn trưởng, nhiều tiền như vậy biết tiêu thế nào đây?
Đám người Tống Nhị Cẩu dùng đôi mắt trông mong nhìn Vương Hữu Quý.
Ai không thích tiền? Ai cũng thích!
Nhiều tiền như vậy, cũng đủ cho người toàn thôn thoát khỏi nghèo khó làm giàu!
-Thôn trưởng, nói đi, tiền này tiêu thế nào?
-Thôn trưởng, tôi cảm thấy cả thôn chúng ta có thể đi du lịch vòng quanh thế giới đó!
-Tôi muốn ăn thứ ngon nhất!
-Tôi cũng muốn!
...
Mọi người mồm năm miệng mười ồn ào.
Đúng lúc này, một tiếng ho khan đánh gãy tiếng gọi ầm ĩ của mọi người, tiếp theo một giọng nói uy nghiêm vang lên:
-Kêu cái gì mà kêu? Kêu la cái gì? Bao nhiêu tiền lại khiến các người quên chính mình là ai rồi? Tiền từ đâu ra, vì sao tới, không rõ ràng lắm sao?
Mọi người nghe thế, tức thì ngây ngẩn cả người.
Tiếp theo, Đàm Cử Quốc bình thường ít khi nào quản lý chuyện trong thôn lại chậm rãi đi ra, gõ gõ tẩu tuốc, hít sâu một hơi nói:
-Nhìn cái gì? Còn không làm chuyện cần làm đi?
-Thư ký, chúng ta đang thảo luận nên dùng số tiền này như thế nào mà...
Có người nhỏ giọng nói.
Đàm Cử Quốc cười ha hả nói:
-Tôi biết, nhưng chuyện này đáng để thảo luận sao?
-Thư ký, vậy ông nói xem nên tiêu số tiền này thế nào?
Trần Kim hỏi.
Đàm Cử Quốc hút một hơi thuốc, phun ra một vòng khói, sau đó mới chậm rãi nói:
-Tiền không phải tặng cho chúng ta, chúng ta suy nghĩ chuyện đó làm gì?
Mọi người sửng sốt, ý gì?
Đàm Cử Quốc nói:
-Còn không hiểu sao? Các người cảm thấy bản thân có bản lĩnh gì khiến mấy người nhà giàu đó vung tiền như rác?
Mọi người nghe vậy, ngọn lửa trong mắt bắt đầu dập tắt, một đám lâm vào trầm tư.
Vương Hữu Quý vốn còn đang khó xử cũng lập tức tỉnh táo lại, nói:
-Đúng thế, bọn họ nói là quyên tiền cho chúng ta, kỳ thật là dùng để kéo quan hệ với Phương Chính. Tiền này, chúng ta dùng hay nhận cũng đều gây ra nhân quả cho Phương Chính. Nên chúng ta không thể tiêu!
Những người khác lập tức hiểu ra.
Tống Nhị Cẩu nói:
-Vậy chẳng phải chúng ta đã gây thêm phiền toái cho trụ trì Phương Chính sao? Không thì trả lại số tiền này đi?
Trần Kim nói:
-E là nhận dễ trả khó.
Tôn Tiền Đồ nói:
-Tóm lại, chúng ta đừng động đến số tiền này là được.
Đàm Cử Quốc gật đầu nói:
-Đúng vậy, không chỉ không thể dùng, thậm chí còn không nên nhận, nhưng nếu đã nhận rồi thì cứ giữ đó đi. Tiền của ai, đưa cho ai, xem Phương Chính nói như thế nào.
Các thôn dân nghe được lời này, một đám gật đầu theo
Tuy rằng tiền rất nhiều, nhưng mọi người cũng không phải đặc biệt thiếu tiền, nếu thật sự cho bọn họ 1,5 tỷ USD, bọn họ cũng không biết xài như thế nào.
Đối với nhiều tiền như vậy, mọi người cũng không có khái niệm.
Nồng nhiệt trôi qua, liền như tỉnh mộng dậy, không còn có quá nhiều dục vọng đối với số tiền này.
Nhìn một đám thôn dân đều gật đầu theo, Đàm Cử Quốc vừa lòng gật gật đầu, nghiêm giọng nói:
-Nhớ kỹ, Phương Chính còn ở trên núi một ngày, loại chuyện như thế này sẽ không chấm dứt. Chúng ta làm ăn buôn bán bình thường, dùng bản lĩnh kiếm tiền, cầm tiền cũng yên tâm thoải mái. Nếu có người tới đưa, thứ nhất chúng ta không thiếu số tiền đó, thứ hai tình cảm còn quan trọng hơn tiền bạc!
Thôn dân tiếp tục gật đầu.
Lúc này Đàm Cử Quốc mới vỗ vỗ bả vai Vương Hữu Quý nói:
-Đi thôi.
Vương Hữu Quý gật gật đầu, cất kĩ chi phiếu rồi lên núi.
Các thôn dân nghĩ nghĩ, cũng tan theo.
Tống Nhị Cẩu thấy mọi người đều đi cả liền xông tới hỏi Đàm Cử Quốc:
-Thư ký, nếu dựa theo những gì ông nói, lúc trước chúng ta cũng không nên nhận tiền của nhà họ Hạ chứ?
Đàm Cử Quốc lắc đầu nói:
-Kia không giống nhau, lúc ấy Phương Chính ở đây, Phương Chính chưa nói không cần, đó chính là có thể muốn. Huống hồ, đó là do nhà họ Hạ thiếu Phương Chính, tới trả nhân tình mà thôi. Cho nên, tiền bán trà Hàn Trúc này ngoại trừ một phần nhỏ được sử dụng để cải thiện cơ sở hạ tầng của thôn, thì phần còn lại được quyên ra ngoài dưới danh nghĩa của Phương Chính.