Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1310

Chương 1310: Tiền Tiền Tiề

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1310: Tiền Tiền Tiề

Các thôn dân cùng những du khách khác cũng sôi nổi kéo nhau ra xem, thấy cảnh tượng trước mắt liền ồn ào nghị luận.

Đang lúc mọi người nói chuyện, chiếc xe BMW đi đầu tiên được một người mặc đồ đen mở cửa ra, làm tư thế cung kính mời người trong xe ra ngoài, sau đó có một người chậm rãi bước xuống.

Người nọ mang một đôi giày vải, áo bông và quần bông, tóc thắt bím sau lưng.

Thấy thế nào cũng không phù hợp với cảnh dàn trận hoành tráng này.

Chờ đến khi Vương Hữu Quý nhìn thấy gương mặt người nọ, tức thì mặt mày đen thui, đây chẳng phải là kẻ bị hắn mắng đồ lừa đảo rồi đuổi ra ngoài sao?

Vương Hữu Quý thầm nghĩ, chẳng lẽ ông chủ tập đoàn tài chính thế giới này mang thù, nên giờ dẫn người trở về đây tìm lại thể diện?

Vương Hữu Quý thật sự cảm thấy trong lòng có chút nhũn, lúc trước người ta tới cửa cho tiền, hắn lại đuổi người ta đi.

Chuyện này nếu đổi lại trên người ai, cũng là có chút khó nói...

Người tới đúng là Lý Đại Quang!

Lý Đại Quang, có tập đoàn khổng lồ ở đây, bởi vậy sau khi mọi người rời đi, hắn là người đầu tiên nhanh chóng quay về rút tiền, hơn nữa tổ chức đoàn xe chạy đến đây khoe khoang trước tiên.

Lý Đại Quang mang thù sao?

Lý Đại Quang đương nhiên mang thù!

Nhưng hiện tại hắn có thể mang thù sao?

Vì mục đích tạo quan hệ với Phương Chính, đương nhiên không thể mang thù!

Lý Đại Quang là thương nhân, tuy rằng hắn rất khó chịu Vương Hữu Quý, nhưng hắn biết rõ bản thân nên chọn cái gì.

Hơn nữa, sau này hắn cần Vương Hữu Quý đứng ra làm người trung gian, tự nhiên cũng sẽ không làm khó Vương Hữu Quý.

Cho nên, Lý Đại Quang vừa thấy Vương Hữu Quý đến liền cười ha ha nói:

-Vương thôn trưởng, lại gặp mặt. Chuyện lần trước tôi nói sẽ đầu tư cho quý thôn 100 triệu USD, quý thôn đã thương lượng thế nào rồi?

Nghe được lời này, Vương Hữu Quý biết, đây là Lý Đại Quang cho hắn mặt mũi, giúp hắn giảng hòa.

Hắn lập tức đỏ mặt một hồi, cười khổ nói:

-Lão tiên sinh, ngài khách khí quá. Chuyện lần trước là tôi không đúng, ngài cũng không cần giữ thể diện cho tôi, sai cũng đã sai rồi, tôi xin nhận lỗi.

Lý Đại Quang sửng sốt, hắn đã gặp qua nhiều người, thế gian ai nấy đều sĩ diện, cho dù hắn lớn tuổi đến chừng này, vẫn không thể hoàn toàn bỏ thể diện xuống được.

Đặc biệt là mấy ông già bà cả ở thôn quê, đã quen sĩ diện, càng không bỏ xuống.

Vậy mà vị thôn trưởng nhỏ nhoi trước mặt, dường như chỉ cần nói bỏ là bỏ...

Thế nhưng, khi Lý Đại Quang nhìn thấy ánh mắt bội phục của những người khác, hắn liền bỗng nhiên hiểu ra, có đôi khi buông bỏ cũng không có nghĩa sẽ bị người khác khinh thường, không có nghĩa sẽ mất đi mà ngược lại, đôi khi buông xong sẽ càng được nhiều hơn.

Lý Đại Quang cảm thán nói:

-Không hổ là người ở dưới chân Nhất Chỉ sơn, lợi hại! Được rồi, không dây dưa nữa, chúng ta vào thẳng vấn đề thôi!

Vương Hữu Quý cười nói:

-Được, vào thẳng vấn đề. Ngài chuẩn bị đầu tư bao nhiêu tiền, làm cái gì? Tôi nói trước, chúng tôi sẽ không làm những chuyện ảnh hưởng đến sinh thái nơi đây.

Lý Đại Quang cười ha ha nói:

-Lần trước nói là 100 triệu, hiện tại tôi quyết định, quyên 300 triệu USD. Còn để làm cái gì, tôi chỉ đơn thuần là quyên tiền, không quan tâm đến chuyện đó.

Vương Hữu Quý sửng sốt:

-Quyên?

Lý Đại Quang gật đầu nói:

-Đúng! Chỉ đơn thuần là quyên tiền!

Nghe được lời này, các thôn dân Nhất Chỉ thôn rõ ràng đều bị chấn kinh rồi.

Tuy rằng Nhất Chỉ thôn cũng coi như khá giả, nhưng đừng nói mấy trăm triệu, cho dù là mấy trăm vạn, đó cũng đã là con số trên trời!

Quan trọng là, mấy trăm triệu này hoàn toàn quyên cho bọn họ...

Cả đám hai mặt nhìn nhau, hoàn toàn không biết, có nhiều tiền như vậy thì mọi người nên tiêu xài thế nào.

Đúng lúc này, lại là một trận tiếng môtơ vang lên, ba đoàn xe liên tục chạy vào thôn, là ba người Baird, Yalman, Nicolas đồng thời tới.

Nicolas ăn mặc vô cùng để ý thân phận của của mình, chứ không có tùy tiện như Lý Đại Quang.

Yalman cùng Baird tuy rằng không tính là quần áo trang trọng, nhưng cũng là sạch sẽ nhanh nhẹn.

Ba người vừa xuống xe liền thấy được Lý Đại Quang, tức khắc nhìn nhau, đều thấy được cơn giận cố nén trong mắt lẫn nhau, thì ra cái lão này còn nhanh hơn bọn họ!

Yalman từ xa đã hô thật to:

-Vương thôn trưởng, chúng ta lại gặp mặt.

Vương Hữu Quý vội vàng gật đầu nói:

-Đúng vậy... Lần trước, thật sự xin lỗi.

Yalman cười ha ha nói:

-Không có việc gì, không phải các ông có câu: Không đánh không quen nhau sao. Lý Đại Quang, ông quyên bao nhiêu? Tôi quyên gấp đôi!

Lý Đại Quang vừa nghe, tròng mắt trừng muốn rớt:

-Ông cố tình đối chọi với tôi đúng không? Ông quyên bao nhiêu tôi quyên gấp đôi!

Baird cười ha hả nói:

-Các người ra bao nhiêu, tôi cũng gấp đôi. À, nói cho chính xác một chút, tôi không đại biểu cho cá nhân tôi, tôi đại biểu cho NF Sawyer, YD MiG, Mihir. Còn về Gleit, tôi cảm thấy tôi không đại biểu cho hắn hay hơn, người này hỏng rồi.

Nicolas thì cười ha hả nói:

-Các người bao nhiêu tôi theo bấy nhiêu.

Vương Hữu Quý nghe được lời này, tức khắc nhẹ nhàng thở ra.

Tuy rằng mọi người cứ ra gấp đôi là chuyện tốt, nhưng thần tiên đánh nhau, lỡ đâu đánh ra chân hỏa lại không thèm quyên nữa, không phải là tổn thất lớn lắm sao?

Vì thế Vương Hữu Quý nhanh chóng nói:

-Mọi người không cần như vậy, tôi cảm thấy đừng gấp đôi vẫn hơn. Cứ vậy là được rồi, cứ vậy là được rồi...

Nicolas cũng nói:

-Được rồi, đừng bực bội, nếu đều là quyên tiền thì không cần thiết nổi nóng như vậy.

Lý Đại Quang nói:

-Là hắn gây chuyện trước.

Yalman nói:

-Ai bảo ông không tuân thủ quy củ, chạy trước một bước.

Baird nói:

-Lý Đại Quang, rốt cuộc ông quyên bao nhiêu?

Lý Đại Quang nói:

-300 triệu USD.

Những người khác còn chưa nói chuyện, chợt có tiếng động cơ ầm ầm vang lên, âm thanh không giống như tiếng động cơ ô tô.

Mọi người nhìn lên trời thì thấy, từ xa có hai chiếc trực thăng bay tới, trực thăng còn chưa đến đã thấy nó giăng một cái biểu ngữ ra: "Tôi tới, có chút thành ý, xin hãy nhận cho!"

Tiếp theo mọi người nhìn thấy chiếc trực thăng đột nhiên tăng tốc, sau đó có người xuất hiện ở cửa trực thăng, lấy ra một cái rương lớn, dốc ngược rương xuống!

Rầm...

Tiền mặt rớt xuống đầy trời như bão tuyết!

Sau đó lại bị gió thổi bay tán loạn, giống như bướm bay khắp trời!

Chẳng qua con bướm này có chút đắt giá...

Nhưng đám người người phía dưới lại hoàn toàn bùng cháy, sôi trào.

Mặc kệ là thôn dân hay du khách, có khi nào gặp qua kiểu ném tiền như vậy đâu?

Một đám hoan hô nhảy dựng lên giựt tiền.

Vương Hữu Quý thấy vậy, nhanh chóng tổ chức người giữ gìn trật tự, miễn cho xuất hiện trường hợp càng lộn xộn, nhỡ đâu xảy ra chuyện xấu gì thì không hay.

Thế nhưng hắn vẫn đã xem thường kẻ ở trên trực thăng, trực thăng bay vòng lại lần thứ hai, lại giương ra một biểu ngữ: "Vui vẻ sao? Hô lên đi, còn nữa!"

Người phía dưới thấy vậy, một đám gân cổ kêu lên: "Còn muốn! Vui vẻ!"

Sau đó lại là một rương tiền nữa đổ xuống dưới...

Đám người Braid ở phía dưới ngửa đầu nhìn trực thăng kia, thầm nghĩ: "Cái tên này là ai?"

Yalman lạnh nhạt nói:

-Với trình độ táo bạo kiểu này, nhất định là cái tên Otovsky kia rồi. Hắn rất thích chơi cái loại ném tiền như thế. Lúc trước, hắn cũng thường xuyên chơi trò chơi này...

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay