Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1309

Chương 1309: Trên Núi Thanh Tĩnh, Dưới Núi Phát Điê

schedule ~11 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1309: Trên Núi Thanh Tĩnh, Dưới Núi Phát Điê

Phương Chính nhanh chân chạy ngay, Vương Hữu Quý hét lớn một tiếng:

-Phương Chính, ngài đứng lại đó cho tôi!

...

Cuối cùng, hai người vẫn là ngồi xuống nói chuyện tử tế.

Vương Hữu Quý trình bày ý tưởng của mình.

Phương Chính nói:

-Hàn Trúc dưới chân núi, mọi người muốn sao cũng được. Nhưng Hàn Trúc trên núi này, bần tăng không muốn bán.

Vương Hữu Quý nói:

-Một chút cũng không được?

Phương Chính lắc đầu nói:

-Thí chủ, thật ra trà Hàn Trúc bình thường cũng đã ngon hơn trà cao cấp bên ngoài rất nhiều. Trà của chúng ta mới chính là thuần thiên nhiên, không ô nhiễm, hơn nữa, còn là loại trà không nơi nào khác có. Còn về trà ở trên núi này, bần tăng không có ý định bán ra ngoài, sau này chỉ giữ cho một mình mình uống.

Vương Hữu Quý cảm thấy có chút đáng tiếc thật, nhưng cuối cùng cũng đành từ bỏ.

Nhìn bóng dáng rời đi của Vương Hữu Quý, Phương Chính như thấy được một đống tiền khổng lồ cũng đang dần dần rời xa hắn, hắn muốn khóc quá, đau lòng!

Tưởng tượng đến tiền, Phương Chính liền đau lòng.

Rốt cuộc, vào lúc chạng vạng khi cổng chua đóng lại, Phương Chính hét lớn một tiếng nói:

-Đi! Mở rương kiểm tra tiền!

Vì thế, Phương Chính mang theo một đám đệ tử, hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang đi ra phía trước, đầu tiên là kiểm tra tiền ném vào mặt Cá mặn mỗi ngày, đã lâu không thu về, tiền đã sớm chất đống thành một ngọn núi nhỏ.

Thế nhưng nhờ Hồng Hài Nhi dùng pháp thuật che chở, cho nên số tiền đó ở đây lâu như vậy cũng không bị ẩm mốc hay hư hao gì.

Phương Chính mang theo các đệ tử, tỉ mỉ lục soát ba lần, xác định một đồng tiền xu cũng không để sót, lúc này mới bắt đầu đi ra phía sau.

Vừa kiếm tra xong, Phương Chính liền cười, ước chừng 108000!

"Ha ha... Hệ thống, cái này không có bỏ vào rương công đức, nên sẽ là của riêng ta đúng không?" Phương Chính đắc ý cười.

"Ha hả... Không bỏ vào rương công đức, vậy không phải tiền của ngươi. Quên quy củ rồi sao? Ngươi không thể đơn độc thu tiền bên ngoài." Hệ thống lạnh nhạt nói.

Phương Chính vừa nghe, tươi cười tức khắc cứng lại, cuối cùng cắn răng một cái nói: "Xem như ngươi lợi hại!"

Sau đó, Phương Chính đem tiền đưa cho Hồng Hài Nhi nói: "Bỏ vào rương công đức đi!"

"Ơ, sư phụ, vì sao thế?" Hồng Hài Nhi ngơ ngác.

Lại nề hà bộ dáng của Phương Chính, ra chiều nếu còn hỏi thì đập cho một trận, Hồng Hài Nhi đành phải ngoan ngoãn nhét tiền vào trong rương công đức.

Phương Chính nhìn rương công đức kia, lại nhìn thời gian, chỉ còn 20 ngày nữa là ăn Tết, cuối cùng hắn nhịn xuống ham muốn mở rương ra kiểm tra tiền.

Thế nhưng cũng vì bị hệ thống ghê tởm mà tâm tình cực kì khó chịu, hắn vào phòng đóng cửa ngủ.

Hai ngày sau, Phương Chính tiếp tục ngồi xổm trong rừng Hàn Trúc điêu khắc Hàn Trúc, dường như đã trở lại cuộc sống an tĩnh tường hòa như trước kia.

Phương Chính vẫn tiếp tục nghiệp lớn điêu khắc của hắn.

-Sư phụ, người đã điêu khắc rất nhiều giáp phiến rồi, rốt cuộc người định điêu khắc bao nhiêu?

Con khỉ vô cùng tò mò hỏi.

Phương Chính nghĩ nghĩ, nói:

-Có cái làm tốt có cái không hài lòng, cho nên, thoạt nhìn thì nhiều, thứ thật sự ưng ý lại chẳng được bao nhiêu.

-Ơ, sư phụ đừng nói với con bảy tám cái bên kia là người vừa lòng...

Con khỉ chỉ vào mấy giáp phiến lẻ loi ở bên phải, ngay từ đầu nó còn tưởng là Phương Chính tùy tay vứt loạn.

Phương Chính khẽ gật đầu nói:

-Đúng vậy.

Con khỉ che mặt nói:

-Này... con thấy hai bên chẳng khác gì nhau.

Phương Chính lắc đầu nói:

-Vi sư hoặc là không làm, đã làm thì phải làm tốt nhất có thể.

-Vậy những thứ không ưng ý kia phải làm sao?

Con khỉ hỏi.

Phương Chính nói:

-Tạm thời cứ để đó trước, chờ vi sư chuẩn bị cho tốt sẽ lấy xuống đưa cho Vương Hữu Quý thí chủ. Hẳn là có thể bán không ít tiền.

Con khỉ nói:

-Chúng ta không thể tự mình bán sao?

Phương Chính thở dài, không nói gì cả. Trong lòng lại rỉ máu, hắn cũng muốn lắm chứ!

Chờ con khỉ đi rồi, Phương Chính nhìn giáp phiến lại bị điêu khắc ra tì vết trong tay, nhíu mày nói thầm:

- Qủa nhiên bên cạnh không thể có người quấy rầy, nếu không xác suất tạo ra sản phẩm lỗi sẽ rất cao.

Vì thế, Phương Chính làm một cái thẻ bài, mặt trên viết: "Chớ quấy rầy!"

Sau đó Phương Chính cắm thẻ bài ở bên ngoài, giữa chừng con khỉ có qua đây một lần nữa, Phương Chính nói thẳng với nó:

-Vi sư không gọi thì các con cũng đừng tới. Vi sư chuẩn bị bế quan, an tĩnh tham thiền ngộ đạo!

-Sư phụ, đừng có nói mấy thứ xa vời đó được không? Chẳng phải người chỉ là điêu khắc giáp phiến thôi sao?

Con khỉ không cho là đúng nói.

Phương Chính nói với nói:

-Con thì biết cái gì? Nhân sinh nơi chốn đều là thiền, chỉ cần có tâm, liền có đạo lý có thể lĩnh ngộ. Cổ nhân nói: Trong ba người nhất định có thầy ta. Bất kì ai cũng có thể cho con một bài học, huống chi là loại kỹ thuật sống như điêu khắc này?

Con khỉ cái hiểu cái không gật gật đầu, sau đó đi về.

Có tấm thẻ bài cùng lời dặn dò, khoảnh trời nho nhỏ của Phương Chính xem như hoàn toàn an tĩnh.

Hít sâu một hơi, nín thở ngưng thần, Phương Chính chậm rãi nhắm mắt lại.

Trong lúc nhất thời, dường như đất trời đều yên lặng ngay tại khoảnh khắc đó, rời xa ồn ào náo động, bên tai chỉ có tiếng xôn xao của lá trúc, còn có tiếng chim kêu, tiếng gió thổi...

Đó là nhịp đập tự nhiên, cẩn thận nghe, cẩn thận hiểu được, một chút bực bội trong lòng Phương Chính bắt đầu biến mất, cuối cùng quy về bình tĩnh.

Phương Chính lại bắt đầu điêu khắc một lần nữa, trong nháy mắt đó, cả người hắn đều an bình tĩnh lặng, dao khắc trong tay không còn nóng nảy vội vàng như lúc nãy, mà nhiều thêm mấy phần tự nhiên ý nhị.

Thế nhưng tốc độ lại không hề nhanh, một dao tiếp một dao, như một tiết tấu tự nhiên, vô cùng đẹp, cũng vô cùng dễ nghe.

Phương Chính là an tĩnh, thế nhưng Nhất Chỉ thôn lại sắp điên rồi.

Chỉ nghe tiếng mô tơ ầm vang rung trời, một đoàn xe BMW dài dằng dặc kéo vào Nhất Chỉ thôn!

Vương Hữu Quý nghe được chuyện này liền lập tức lao tới xem xét tình huống, kết quả vừa ra tới nơi đã nhìn thấy một đám đàn ông kính râm che mặt, âu phục phẳng phiu từ trên BMW bước xuống! Trông chẳng khác nào xã hội đen...

Vương Hữu Quý theo bản năng lấy di động ra, chuẩn bị báo cảnh sát, thầm nghĩ: "Đây là có đại ca xã hội đen coi trọng lợi ích chỗ này sao? Thật là ăn gan hùm mật gấu, dám đặt chủ ý lên trên đầu chúng ta!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay