Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1308

Chương 1308: Con Ngỗng Lớn Kêu Thế Nào

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1308: Con Ngỗng Lớn Kêu Thế Nào

- Ngoài ra, tôi có một chuyện muốn nói với các người. Theo như tôi được biết, vị Tĩnh Tâm pháp sư kia đã mấy nghìn năm tuổi, còn Cá mặn pháp sư kia cũng thường tự xưng bản thân là ông cố nội với những người ở trong chùa, như vậy nó đã bao nhiêu tuồi, các người tự mình suy nghĩ đi.

-Lớn như vậy?

Mọi người kinh ngạc hô lên.

Lý Đại Quang tiếp tục nói:

-Trước đây tôi cho rằng bọn họ đang khoe khoang, hoặc mọi người đang nói bừa, nhưng bây giờ xem ra rất có thể vấn đề này là sự thật. Hơn nữa, các người nghĩ một nhà sư hơn hai mươi tuổi có thể sở hữu thần thông cao siêu đến vậy sao? Các người cũng đã nói chuyện với hắn, hắn thật sự giống một tiểu hòa thượng hơn hai mươi tuổi sao? Cao tăng đắc đạo, chẳng qua cũng chỉ như thế!

-Ý của ông là? Nếu có thể thân quen với hắn, không chừng còn có khả năng trường sinh?

Baird nói xong, chính mình đều có chút không dám tin.

Lý Đại Quang lắc đầu nói:

-Tôi không biết, nhưng, nhỡ đâu là thế thì sao?

Đám người trầm mặc...

Cuối cùng bọn họ trực tiếp rời khỏi Nhất Chỉ thôn, đi thẳng đến Tùng Vũ huyện, hội họp với cấp dưới của mình.

Nhìn thấy loại cấp dưới hoặc là cao lớn thô kệch, hoặc là dịu dàng xinh đẹp kia, mọi người thật sự xúc động muốn khóc quá.

Lúc đến Nhất Chỉ tự, bọn họ không muốn làm ra vẻ quá, lỡ đâu đại sư không thích thì chuyện cầu trà lại thất bại.

Hơn nữa, bọn họ cũng muốn thả lỏng một chút tại quốc gia có hệ thống trị an tốt nhất thế giới này, trải qua mấy ngày tiêu dao tự tại chưa từng có.

Cho nên mới ra lệnh đám cấp dưới chờ ở Tùng Vũ huyện, kết quả... Thiếu chút nữa là bị đông lạnh chết ở trên núi.

Lúc này đây, bọn họ quyết định, nhất định phải dẫn người theo!

Hơn nữa còn phải dẫn theo thật nhiều người!

Ai cũng đừng hòng làm cho bọn họ rời khỏi đám cấp dưới nửa bước!

Vì thế một đám cấp dưới liền cảm nhận được nhiệt tình chưa từng có, sau đó bọn họ liền bị sai đi lấy tiền...

Vốn dĩ lấy tiền cũng không phải chuyện gì to tát, nhưng ngay tại lúc rút tiền thì xảy ra sự cố!

-Bao nhiêu?

Nhân viên ngân hàng kinh ngạc nhìn đám người nước ngoài trước mắt, hỏi.

-Một trăm triệu.

Yalman vừa nói xong, Baird đang đứng nhìn ra bên ngoài cửa sổ nói:

-Ông xác định chừng đó tiền là đủ? Tôi sợ người ta sẽ chướng mắt chút tiền còm đó của ông.

Nicolas cũng nói nhỏ:

-Tiền tiêu vặt một tuần của cháu gái tôi cũng không dưới 100 triệu, tôi cũng là lần đầu đưa ít như vậy.

Otovsky nói:

-Lão Lý, lấy ít tiền như vậy, có khi nào bị người ta xem thường hay không?

Lý Đại Quang sờ sờ cằm nói:

-Nếu không thêm chút nhé?

...

Nghe những lời này, nhân viên ngân hàng lập tức đổ mồ hôi lạnh, đây đều là loại người gì thế?

Nếu không nhờ dãy số không đằng sau con số hiển thị trong thẻ ngân hàng kia, cô còn cho rằng đối phương đang đùa giỡn mình, chuẩn bị kêu bảo vệ tới đuổi người đi.

Mà nhân viên bảo vệ vốn đang nhàn nhã thảnh thơi, sau khi nghe thấy con số kia liền lập tức sửa mũ xách gậy nhích lại gần, chuẩn bị tinh thần cao độ.

Tuy rằng còn có hơn 20 người đàn ông cao to mặc quần áo màu đen đang đứng ở bên ngoài, nhưng dầu gì hắn cũng là bảo vệ ở đây, nhất định phải bày ra tư thế một chút.

-Thưa ngài, ngài thật sự muốn rút 100 triệu?

Nhân viên khổ sở hỏi.

Lý Đại Quang sờ sờ đầu nói:

-Thấy ít quá sao? Thôi thì tôi lấy 200 triệu vậy.

-Thưa ngài, ngài... không nói đùa đấy chứ? Thật ra nhiều tiền như vậy, ngài có thể chuyển khoản hoặc ký chi phiếu, còn có thể...

Nhân viên xử lý thủ tục cho Lý Đại Quang chính là một cô gái mới vào nghề, lúc cô nói chuyện, môi cũng hơi run run.

Lý Đại Quang trợn mắt nói:

-Dĩ nhiên là tôi biết có thể chuyển khoản hoặc ký chi phiếu, vấn đề là người ta không chịu! Cháu gái à, đừng nói nhiều nữa, nhanh chóng lấy tiền đi.

Cô gái run giọng nói:

-Thưa ngài, sợ là không thể lấy nhiều tiền như vậy được, ngân hàng chúng tôi không có nhiều tiền mặt đến thế...

Lý Đại Quang tức khắc trợn tròn mắt, không có tiền mặt? Này...

-Ngân hàng không có tiền mặt?!

Otovsky lớn giọng hô lên, khiến cảnh sát đang đi ngang qua ngân hàng phải nhanh chóng chạy vào trong xem xét tình huống.

-Là tôi suy tính không chu toàn, một cái huyện nhỏ thế này không thể có nhiều tiền vậy được, mà chỗ tôi cũng không có.

Lý Đại Quang vỗ lên trán một cái, cười khổ nói.

-Cười cái gì, chỗ các người cũng không có!

Nicolas trợn mắt nhìn Otovsky, nói.

Otovsky cứng họng...Qủa thật nơi bọn họ ở cũng không có.

Gãi gãi đầu, Otovsky đành phải lấy thẻ ngân hàng và chứng minh nhân dân về, hỏi:

-Làm sao đây?

Lý Đại Quang nói:

-Dựa vào bản lĩnh thôi! Nào, đi!

Nói xong, Lý Đại Quang đi rồi.

Những người khác thấy vậy, cũng sôi nổi rời đi.

Nhìn thấy đám người tỉ phú đó rốt cuộc cũng chịu rời đi, nhân viên kia như trút được nặng mà thở phào nhẹ nhõm một hơi.

-Ôi trời ơi, một lần rút mấy trăm triệu, quá kinh khủng!

-Tôi cũng thấy thế...

...

Đám người Lý Đại Quang đi rồi, nhưng có người lại nóng nảy.

-Gì cơ? Mấy người nước ngoài kia thật sự là chủ của những tập đoàn lớn trên thế giới?

Vương Hữu Quý đứng trước cổng Nhất Chỉ tự, đầu óc đều hỗn độn.

Mới nãy Vương Hữu Quý lên núi, muốn bàn chuyện khai phá Hàn Trúc dưới chân núi với Phương Chính. Tuy Phương Chính vẫn luôn nói, thôn dân Nhất Chỉ thôn có toàn quyền xử lý đối với Hàn Trúc dưới chân núi.

Vương Hữu Quý làm thôn trưởng, cũng có quyền lực xử trí.

Nhưng mà Vương Hữu Quý vẫn luôn nhớ rõ câu nói kia của lão thư ký Đàm Cử Quốc, làm người không thể quên gốc, không thể có ân quên cội, nhất định phải cảm ơn.

Hàn Trúc cũng được, trúc điêu cũng thế, Vương Hữu Quý biết, tất cả những thứ này đều là do Phương Chính tặng cho.

Tuy rằng quan hệ giữa bọn họ và Phương Chính rất tốt, nhưng ngay cả anh em ruột trong nhà còn phải tiền bạc rõ ràng kia mà.

Hàn Trúc có giá trị càng ngày càng cao, ích lợi do nó mang lại cũng càng lúc càng lớn, nhưng càng là như thế, hắn lại càng nhớ rõ, đồ vật là của Phương Chính, lúc dùng tới thì phải chào hỏi một tiếng.

Cho nên Vương Hữu Quý liền tới đây, kết quả vừa đến cửa, liền gặp Cá mặn đang ngồi ở kia thở ngắn than dài, thương xót cho tiền nhà mình đã bay xa thật là xa.

Nói chuyện với Cá mặn một hồi, Vương Hữu Quý liền biết được thân phận của đám người Braid, lập tức hối hận.

Đến bây giờ, hắn còn nhớ rõ lúc Lý Đại Quang tiến vào trong sân nhà hắn, miệng ồn ào nói:

-Ai là thôn trưởng? Tôi muốn quyên góp cho thôn này 100 triệu USD, nên quyên góp thế nào đây?

Hình như ngay lúc đó hắn đáp lại là:

-Ông là kẻ lừa đảo hả?

Sau đó liền đuổi người đi...

Hối hận quá...

Đáng tiếc, trên thế giới không có thuốc hối hận, nói cái gì cũng đã chậm.

Vương Hữu Quý đem những gì hắn đã trải qua nói cùng Phương Chính, khổ sở nói:

-Haizz, ngài nói xem... Sao lúc ấy tôi không tìm hiểu cho rõ ràng rồi hẵng nói ra mấy lời đó chứ?

Phương Chính cười nói ha hả:

-Mệnh lí hữu thời chung tu hữu, mệnh lí vô thời mạc cưỡng cầu.

Vương Hữu Quý nói:

-Dừng! Ngài có thể nói tiếng người không?

Phương Chính nói:

-Vương thí chủ, ông chính là đồ ngốc! Rõ ràng là chuyện tốt, sao ông không chịu hỏi kỹ một chút? Há mồm liền đuổi người đi, xứng đáng.

Vương Hữu Quý tối sầm mặt mày, nói:

-Vẫn đừng nói tiếng người tốt hơn.

Phương Chính nói:

-Vương thí chủ, ông có biết ngỗng lớn kêu thế nào không?

Vương Hữu Quý lắc đầu, hỏi ngược lại:

-Kêu sao?

Phương Chính nói:

-Tịnh Khoan, cho ông ấy học hỏi một chút!

Con khỉ há rộng miệng kêu:

-Đáng đời!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay