Chương 1307: Cho Tiền Thật Nghẹn Khuất
Hiển nhiên, lão già này đang định đánh chiêu bài đồng tình.
Những người khác thấy vậy, lập tức muốn theo phối hợp một chút, chuẩn bị khóc òa lên.
Dù sao, nhân sĩ tôn giáo ấy mà, ai nấy đều thiện lương như nhau, cứ một khóc hai nháo ba thắt cổ, thế nào cũng có cái xài được.
Kết quả đám người còn chưa kịp rơi phụ giọt nước mắt nào, đã nghe Phương Chính lạnh nhạt nói:
-Tiễn khách.
Sau đó Lý Đại Quang khổ sở bị mời ra ngoài, trước khi ra ngoài còn cố gắng hỏi thêm một câu:
-Đại sư, ngài thật sự không thấy tôi đáng thương hay sao?
Phương Chính lạnh nhạt đáp:
-Cho nên không có đánh ông, giả vờ khóc không phải chuyện tốt.
Lý Đại Quang: "..."
Lý Đại Quang vừa ra khỏi cửa liền nhìn thấy Baird ngồi xổm bên ngoài, vẫn còn đang thở ngắn than dài, vừa nhìn thấy Lý Đại Quang cũng bị mời ra, Baird lập tức hỏi:
-Ông cũng ra rồi? Tình huống bên trong thế nào?
Lý Đại Quang buông tay nói:
-Không được lạc quan cho lắm...
Còn chưa dứt câu, đám người Yalman cũng đã ra ngoài, mọi người hai mặt nhìn nhau, không cần nói gì cũng hiểu ý, thất bại rồi.
-Sao thế? Sao lại đi ra nữa rồi?
Baird không cam lòng nói.
-Trụ trì Phương Chính quả thật là đại sư, sẽ không lay động trước tiền tài hay danh vọng. Một kẻ không vì danh lợi, lại không có người thân thuộc, nói thật, những thứ chúng ta có thể cho hắn quá ít.
Nicolas nói.
-Đúng thế, đây quả thật là một vị đại sư.
Yalman nói.
Lúc này, Lý Đại Quang bỗng nhiên kêu lên:
-Ai nói hắn không có người thân thuộc?
-Chẳng lẽ có?
Yalman nghe.
Lý Đại Quang nhìn đám thôn dân dưới chân núi, cười ha ha nói:
-Đừng quên, trà Hàn Trúc đã lên TV. Đã lên TV thì không thể không bán, nếu không phí quảng cáo đủ để đè chết họ. Tuy bọn họ không phải là người thật sự bán trà Hàn Trúc, nhưng có thể nói Nhất Chỉ tự và bọn họ có quan hệ với nhau, tôi cảm thấy chỗ này chính là chỗ để đột phá.
-Có lý lắm, nếu không cách nào khiến đại sư mắc nợ chúng ta cái gì, vậy thì khiến những người thân thuộc của hắn mắc nợ chúng ta đi? Đến lúc đó, xin ngụm trà để uống cũng không thành vấn đề đúng không?
Đôi mắt Baird cũng sáng lên.
Vì thế, đám người ăn nhịp với nhau, lập tức xuống núi.
Xuống núi, bọn họ đến thẳng nhà của Vương Hữu Quý, sau khi nói rõ thân phận của mình ra, bọn họ đều bị đuổi ra ngoài...
-Giỡn kiểu gì vậy? Chưa gì mà đã nói mình là danh gia vọng tộc, rồi còn tài phiệt, thật sự nghĩ tôi là đồ ngu à? Dễ lừa lắm ấy!
Vương Hữu Quý bĩu môi, vẻ mặt đắc ý nói.
Tống Nhị Cẩu hùa theo:
-Đúng thế, chúng ta lại chẳng phải loại không hiểu việc đời, mấy người nước ngoài tùy tiện đến là có thể lừa chúng ta.
Vì thế Vương Hữu Quý mang theo Tống Nhị Cẩu vui vẻ đi uống rượu.
Cùng lúc đó, năm người bị đuổi ra khỏi thôn nhìn nhau, đều thấy được tức giận trong mắt nhau.
-Đây là thứ thôn trưởng chó má gì thế? Ngay cả gia tộc Nicolas chúng ta cũng không biết!
Nicolas kêu lên.
Baird cũng nói:
-Hắn cũng không biết tài phiệt bọn tôi, cái tên này làm thế nào mà leo lên được chức thôn trưởng vậy?
Otovsky nghe vậy chỉ cười sung sướng, lúc trước hắn ăn khổ ở chỗ con khỉ kia, bây giờ thấy người khác cũng phải ăn khổ như hắn, tâm tình cũng không tệ lắm.
Lý Đại Quang nói:
-Được rồi, các người đừng oán giận nữa. Chuyện hôm nay chỉ trách chúng ta đã quá nóng vội. Thôn trưởng kia chỉ là một vị thôn trưởng, phỏng chừng chưa từng đi ra nước ngoài bao giờ, cũng chưa từng tiếp xúc với những loại gia tộc như các người. Các người nói tên của gia tộc mình, còn không bằng nói ra gia tộc nhà mình có mở chi nhánh công ty nào.
Yalman nói:
-Cũng có lý, vậy hiện tại làm sao bây giờ? Hay là cứ về trước đã?
Lý Đại Quang hừ hừ nói:
-Kỳ thật chuyện này đơn giảnthôi, chúng ta là tới đưa tiền chứ không phải tới đòi tiền. Đối phương chủ yếu hoài nghi chúng ta có mưu đồ gây rối, một khi đã như vậy, cứ đưa tiền ra là được.
Vì thế sau khi tính toán xong, đám người lại lập tức thẳng lưng đi vòng lại.
Nhưng mà vài phút sau bọn họ lại bị đuổi ra ngoài, quan trọng là phía sau lưng còn có mấy con chó lớn đuổi theo, sợ tới mức phải vắt chân lên cổ trốn vào trong xe, lúc này mới chật vật tránh được một kiếp.
-Toàn là thứ thôn dân gì thế này? Ngay cả chi phiếu cũng chưa thấy qua?
-Không có kiến thức, không biết chi phiếu là gì! Chuyển khoản ngân hàng cho mà còn dám nói chúng ta là kẻ lừa đảo đến lừa số tài khoản, đuổi người cũng thôi đi, còn thả chó!
-Tôi lớn đến chừng này rồi, chưa khi nào cho tiền mà còn bị nghẹn khuất thế này!
-Làm sao đây? Tôi giận lắm rồi!
Otovsky nói.
Lý Đại Quang cắn răng một cái nói:
-Phật tranh một nén nhang, người tranh một hơi thở, không thể để yên chuyện này được, nếu không truyền đến tai trụ trì Phương Chính rồi, chẳng phải chúng ta thật sự thành kẻ lừa đảo hay sao?
Nicolas cũng nói:
-Nếu không phải vì trụ trì Phương Chính, tôi thật muốn đi về!
Lý Đại Quang cười ha ha nói:
-Đến lúc này rồi, chúng ta cũng đừng giấu giếm nữa, đã thấy được sự lợi hại của trụ trì Phương Chính, bây giờ thứ các ngươi muốn cũng không đơn giản là lá trà thôi đúng không?
Nicolas nói:
-Đương nhiên, động vật có thể nói, tiếng chuông trống có thể rửa tội cho người ta, tấm bia đá xem mà không hiểu, Hàn Trúc xanh biếc, cây La Hán hoàng kim, cây Bồ Đề vào Đông vẫn sống... tất cả những chuyện này đều nói lên đây là một vị hòa thượng bất phàm. Hoặc là nói, hắn căn bản không phải là người, mà là một tôn Phật!
Không có đầu tư nào đáng giá hơn việc kết bạn với một tôn Phật!
Huống chi, hắn thật sự có thể khống chế chuyện sống chết của người khác!
Otovsky nói:
-Khả năng y thuật của hắn đã vượt xa y học hiện đại. Ung thư, bệnh nan y, AIDS, tất cả vào tay hắn đều có thể chữa khỏi. Nếu có thể kết giao với hắn, tương đương với việc mua được một thậm chí là mấy tính mệnh.
Baird nói:
-Đúng vậy, đây là lần đầu tư chính xác nhất đời tôi. Quan trọng là phải thực hiện được mới tính...
Yalman nói:
-Hắn là Phật, hắn là thần. Nhưng đạo Phật chú ý nhân quả, chỉ cần chúng ta cùng hắn tạo nên chút nhân quả, chẳng khác nào mua cho bản thân một sự bảo đảm. Tôi cảm thấy rất giá trị!
Lý Đại Quang cười ha hả nói:
-E rằng lần này các người tới đây là muốn chứng minh những chuyện đã xảy ra ở Mali? Xem ra người ở Mali đều không nói dối, hòa thượng này quả thật có bản lĩnh. Chỉ một mình hắn lại có thể khuấy động cả một quốc gia đến trời long đất lở... Loại người này còn khủng bố hơn cả vũ khí hạt nhân.
Otovsky cũng không kiêng dè, nói thẳng:
-Đúng là như thế, nên tôi mới thử con khỉ kia một chút, quả thật không phải khỉ bình thường! Đó chính là Tôn hầu tử trong thần thoại! Người như thế, tôi không dám trêu chọc đâu, kiếm chút giao tình là được rồi.
-Thật sự trước đó tôi có suy tính khác, thế nhưng hiện tại đã không còn.
Baird cũng nói thẳng không cố kỵ gì, thậm chí hắn còn cảm thấy mình bị đuổi ngay lập tức, có lẽ là vì suy nghĩ của bản thân không trong sạch.
Lý Đại Quang cười nói:
-Nếu mọi người đã thẳng thắn như thế, tôi cũng không ngại nói thêm vài lời. Lần này mọi người hãy bỏ những suy tính đó đi. Chúng ta đều ở cái tuổi này rồi, nhưng có quá nhiều thứ tốt đẹp trên thế giới này, nếu muốn được hưởng thụ thêm vài năm, cách tốt nhất là giữ mối quan hệ tốt đẹp với trụ trì Phương Chính. Nhỡ đâu thật sự xảy ra chuyện gì rồi cũng sẽ không đến mức xong đời.