Chương 1306: Tiễn Khách
Những người khác cũng gật đầu theo, đồng thời âm thầm nuốt nước miếng. Mấy người này nửa đêm lên núi, đến lúc này vẫn chưa được uống ngụm nước nào, vốn đã khát muốn chết rồi, lại thêm khát vọng cuồng nhiệt đối với loại trà này, nên hai mắt của cả đám đều sắp tái xanh.
-Không đúng! Hương vị này còn tốt hơn của Tống Hiến nhiều!
Lý Đại Quang kinh ngạc hô lên.
Nicolas nói:
-Không sai, hương vị này so với hương vị do Tống Hiến pha ra còn tốt hơn một bậc!
Phương Chính mặc kệ bọn họ nói cái gì, hắn chỉ mỉm cười rồi rót trà cho bọn họ.
Nghe đến đó, Phương Chính đã rõ ràng, đám người này hẳn là những kẻ tham gia đại hội đấu trà ngày hôm qua, hơn nữa còn là giám khảo mới đúng.
Bởi vì trên đường trở về, Cá mặn có nói qua, giám khảo là mấy người nước ngoài.
Mấy người ngồi trước mắt trông y như thế, nên cũng không khó đoán.
Như vậy, ít nhiều gì Phương Chính cũng biết mục đích đến nơi này của bọn họ, vì thế Phương Chính cười nói:
-Các vị thí chủ, bần tăng chỉ là người nằm ngoài thế tục, không thích quanh co dài dòng. Các người đến gặp bần tăng là có chuyện gì? Đừng ngại, cứ nói thẳng.
-Đại sư, nói thật chúng tôi đến đây là để cầu trà.
Lý Đại Quang cũng hết sức thẳng thắn, trực tiếp nói ra mục đích của bọn họ.
Lý Đại Quang suy nghĩ rất rõ ràng, dốc sức thi triển thủ đoạn với những người còn lại còn không bằng trực tiếp nói ra mục đích của tất cả mọi người, sau đó chờ kết quả, như vậy lại nhẹ nhàng hơn.
Miễn cho xảy ra chuyện có người được có người không, trong lòng lại không thoải mái.
Phương Chính vừa nghe, quả nhiên là như thế, hắn khẽ lắc đầu nói:
-Nhất Chỉ tự này của bần tăng có một quy củ, không bán trà Hàn Trúc.
-Trụ trì Phương Chính, trong lịch sử không có cái gì là không bán. Nếu như không thể giao dịch, chỉ có thể nói giá cả chưa đáp ứng kỳ vọng của nhau. Tôi nghĩ chúng ta còn có thể đàm luận thêm.
Baird là thương nhân thuần túy.
Phương Chính vẫn lắc đầu như cũ nói:
-Không bán.
Baird thấy vậy, nhăn mày lại nói:
-Như vậy, tôi ra 50 vạn một kí.
Phương Chính vẫy vẫy tay nói:
-Tiễn khách.
Con khỉ lập tức tiến vào, nó nói với Baird:
-Mời thí chủ ra ngoài.
Baird nói:
-Có thể không đi sao?
Con khỉ ra vẻ không sao cả, nói:
-Có thể, nhưng đại sư huynh sẽ đến.
-Ai là đại sư huynh?
Baird hỏi.
Con khỉ nhìn về phía Độc Lang to như con trâu mộng đang đứng ở xa xa, Baird lập tức đứng dậy nói:
-Tôi ra ngoài hít thở không khí.
Baird bại.
Yalman nói:
-Đại sư, Baird chỉ là một thương nhân, trong đầu không hiểu cái gì gọi là văn hóa tôn trọng lẫn nhau, xin ngài chớ trách.
Phương Chính nói:
-Thí chủ, nhiều lời vô ích, các người vẫn nên trở về đi. Trà Hàn Trúc, không thể bán.
Nicolas bỗng nhiên nói:
-Đại sư, ngài nói trà Hàn Trúc không thể bán, vậy có thể cho tôi một ít không?
Lời này vừa nói ra, Otovsky trực tiếp trợn mắt nhìn hắn:
-Sao da mặt ông dày thế? Đưa tiền người ta còn không chịu bán, ông lại muốn xin?
Nicolas nhún nhún vai nói:
-Đại sư nói không bán, vậy thì có thể cho mà.
Phương Chính khẽ lắc đầu nói:
-Nếu là tặng, người trong thiên hạ đều sẽ tới chỗ của bần tăng để cầu trà. Nói thật, bần tăng không có quá nhiều thời gian để đi xử lí loại chuyện này. Cùng với việc cho mọi người khi vọng, khiến nhiều người vất vả bôn ba tới đây, không bằng chặt đứt niệm tưởng ngay từ đầu.
-Đại sư, nếu ngài cho chúng tôi, chúng tôi bảo đảm sẽ không nói với bất kì ai.
Lý Đại Quang vỗ bộ ngực bảo đảm nói.
Phương Chính lắc đầu nói:
-Ông không nói, bần tăng sẽ nói.
-Ơ đại sư, sao ngài lại làm thế?
Otovsky hỏi.
Phương Chính cười nói:
-Người xuất gia không nói dối, nếu như có người tới hỏi, bần tăng khẳng định sẽ nói. Huống chi, giấy không thể gói được lửa, thiên hạ không có nơi nào mà gió không đến được. Cho nên các vị thí chủ vẫn là xua tan ý niệm này đi.
-Đại sư, thật sự không có chút biện pháp nào hay sao? Ngài xem, chúng tôi đều là người nước ngoài, ngàn dặm xa xôi tới cầu trà, ngài không thể để chúng tôi thất vọng ra về chứ?
Một người nói.
Phương Chính cười ha hả nói:
-Cho nên bần tăng mới mời các người uống trà nha.
Mọi người tức khắc hết chỗ nói rồi...
Lý Đại Quang đang muốn nói cái gì, bỗng nhiên phát hiện Yalman nãy giờ vẫn luôn không hé răng, còn uống trà giống như trâu uống nước. Hắn uống hết ly này tới ly khác, hơn nữa một tay vẫn luôn đè lên ấm trà, nói rõ có thể uống bao nhiêu liền ra sức uống bấy nhiêu!
Lý Đại Quang lập tức nổi giận, bọn họ cực khổ cầu trà, cái tên này ngồi chờ chia phần còn chưa tính, đã thế còn ngồi im ăn mảnh một mình!
Vì thế Lý Đại Quang nói:
-Yalman, ông đang làm gì?
Yalman vẫn luôn không nói chuyện bị hoảng sợ, thế nhưng hắn lập tức phục hồi lại tinh thần, giống như chuyện gì cũng chưa làm, chuyện gì cũng chưa hề phát sinh, vô cùng tự nhiên nói lảng sang chuyện khác:
-Đại sư, trà này của ngài thật không giống người thường, tựa hồ khác hẳn trà do Tống Hiến pha, hơn nữa còn pha ra hương vị này, có thể nói là bỏ xa Tống Hiến. Thế nhưng, mới nãy lúc tôi quan sát phương pháp pha trà của đại sư... Dường như vô cùng bình thường.
Yalman vừa nói như vậy, quả nhiên thành công chuyển sang chủ đề khác, những người khác theo bản năng nhìn về phía Phương Chính, muốn nghe đáp án.
Phương Chính nghĩ nghĩ, gật gật đầu với con khỉ.
Con khỉ lập tức rời đi.
Mấy người kia không rõ Phương Chính muốn làm cái gì, thế nhưng cũng kiên nhẫn chờ.
Một lát sau, con khỉ lại cầm một cái ấm khác tới, rót nước từ trong ấm vào trong chén trà đã trống không ở trước mặt mọi người.
Phương Chính nói:
-Các vị thí chủ, nếm thử.
Yalman nghe vậy, lập tức uống một ngụm, kết quả ngay sau đó, hắn trợn mắt!
Otovsky càng ngạc nhiên:
-Đây là nước?
Tất cả mọi người nhìn Phương Chính, đều đang chờ đợi đáp án của Phương Chính.
Phương Chính khẽ gật đầu nói:
-Là nước, nhưng là nước chỉ có trong chùa của bần tăng.
-Chính là nước suối trên núi?
Đôi mắt Nicolas sáng lên, hắn biết rõ, loại nước kỳ lạ này uống rất ngon, nếu có thể vận chuyển ra ngoài thành công, đóng gói một chút, chỉ e có thể thâu tóm toàn bộ thế giới nước khoáng!
Phương Chính lắc đầu nói:
-Đây là Vô Căn Tịnh Thủy, không phải là nước suối.
Mấy lời này của Phương Chính vừa đúng mà cũng vừa sai. Tuy rằng nước này xuất phát từ nước suối, nhưng lại trải qua biến hóa lần thứ hai ở trong Phật vạc, nên quả thật đây không phải là nước suối trên thế gian. Bởi vậy Phương Chính nói như thế cũng không tính là nói dối.
Đám người nghe thế liền như lọt vào trong sương mù, Vô Căn Tịnh Thủy là cái gì? Bọn họ hoàn toàn không hiểu được.
-Đại sư, có thể bán cho chúng tôi một ít nước này hay không?
Nicolas biết, nếu đã không cầu lá trà được, vậy thì lui một bước để tính cách khác thôi.
Đám người Lý Đại Quang cũng không ngốc, lập tức nói theo:
-Đúng vậy, đại sư, ngài không bán lá trà, vậy bán nước thì được chứ?
Kết quả Phương Chính cười ha hả, lắc đầu nói:
-Không bán.
Nghe được lời này, đám người sắp khóc đến nơi, hòa thượng này đang chơi xỏ bọn họ sao?
Tạo ra một loại trà ngon tuyệt thế, câu dẫn bọn họ tới đây, khiến cho khẩu vị bọn họ thay đổi, sau đó nói cho bọn họ, không bán!
Lý Đại Quang ủ rũ nói:
-Đại sư, ngài đang mưu sát đó.
Phương Chính nói:
-Thí chủ, chỉ giáo cho?
-Còn không phải sao? Uống trà của ngài rồi, thiên hạ vô trà, không thể uống trà khác nữa. Thế nhưng không có trà uống cũng không chết người được, nhưng uống nước của ngài rồi, chúng tôi biết đến đâu tìm nước uống đây? Vậy là sắp chết khát đến nơi rồi.
Lý Đại Quang bắt đầu gào khóc, nước mắt xoạch xoạch rớt xuống.