Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1305

Chương 1305: Chính Là Hương Vị Này

schedule ~13 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1305: Chính Là Hương Vị Này

Yalman nói:

-Ở chỗ này, tôi như được đặt mình vào trong thiên đường... Không đúng, ở trong đạo Phật phải gọi là thế giới cực lạc mới đúng.

Lý Đại Quang nói:

-Thật không nghĩ tới trên ngọn núi nhỏ này lại có một ngồi chùa thần kỳ đến thế. Trống chiều chuông sớm, gột rửa tâm linh, chỉ bằng vào điểm này, tôi đã trở thành fans của Nhất Chỉ tự.

Nói xong, Lý Đại Quang lấy di động ra bắt đầu chụp ảnh, sau đó gửi lên vòng bạn bè.

Đám người Yalman thấy vậy cũng sôi nổi lấy di động ra, bắt đầu đăng lên trên Facebook, blog...

Đồng thời, Braid cảm thán nói:

-Tôi xin thu hồi lại những gì đã nói lúc nãy, tuy vẫn chưa được nhìn thấy trụ trì Phương Chính, nhưng vừa rồi được nghe tiếng chuông và tiếng trống, tôi nghĩ ắt hẳn hắn cũng là một thần nhân. Tôi sẽ thực hiện lời hứa của mình, giúp hắn tuyên truyền! Một nơi xinh đẹp, thần thánh thế này, một nơi có khả năng gột trử tâm linh tinh lọc tội ác thế này, mọi người đều nên đến xem!

Otovsky cười ha ha nói:

-Tuy tôi vẫn cảm thấy khó chịu với con khỉ kia, nhưng tôi cũng xin hứa, tôi sẽ thu phục phương Tây!

Nicolas nói:

-Tôi sẽ thu phục phương Tây.

Yalman nói:

-Tính cả tôi nữa!

Lý Đại Quang cười ha hả nói:

-Tôi thiết nghĩ, tên nhóc Hạ Võ Hoành kia nhất định sẽ rất tình nguyện hợp tác với tôi. Lúc trước hắn có đến tìm tôi, đề cử ngôi chùa này, nhưng tôi không thèm để trong lòng. Bây giờ xem ra lúc về tôi phải tới tìm hắn rồi... Thật sự là phong thủy luân lưu chuyển, lần này đến lượt tôi đi tìm hắn, ha ha...

Đám người đang cười đến đắc ý, Lý Đại Quang bỗng nhiên kêu lên:

-Ai nha, tôi nhớ ra rồi! Trụ trì Phương Chính chỉ lộ diện vào buổi sáng và buổi tối, để hắn vào trong Nhất Chỉ tự thì muốn gặp sẽ rất khó khăn!

Nicolas vừa nghe vậy liền hét lớn một tiếng:

-Phương Chính, đứng lại!

Một tiếng hét này vô cùng vang dội, ngay cả đám khách hành hương bên cạnh cũng bị dọa cho hoảng sợ.

Một thanh niên gầy còm ngửa đầu nói:

-Ông muốn làm cái gì? Nhất Chỉ tự cấm lớn tiếng ồn ào, còn nữa, thấy ông cao lớn thô kệch thế này, ông tìm trụ trì Phương Chính để làm gì? Gây sự sao?

Nicolas nhìn thể trạng gầy còm như que củi của đối phương liền nhếch miệng cười, sau đó hắn vén tay áo lên lộ ra cánh tay cuồn cuồn cơ bắp, trông còn thô to hơn cả đùi của đối phương, nói:

-Anh nói tôi muốn làm gì?

Kết quả lời này vừa được nói ra, vô số ánh mắt từ bốn phía đều đổ dồn về chỗ này, các khách hành hương khác xúm lại, vươn tay ra nói:

-Ông muốn làm gì?

Nicolas vừa thấy liền đen mặt, theo bản năng sờ sờ túi tiền, mẹ nó, không mang theo súng!

Nicolas lại quay đầu lại tìm cứu binh, kết quả liền nhìn thấy đám người Lý Đại Quang không biết từ khi nào đã bảo trì khoảng cách hơn mười mét với hắn!

Ông cụ mới vừa nói chuyện phiếm với bọn họ hỏi Lý Đại Quang:

-Không phải các người đi chung với nhau sao?

Lý Đại Quang lập tức gân cổ lên nói:

-Sao có thể? Chúng tôi rất văn minh! Đâu có giống cái tên kia! Không quen biết, tuyệt đối không quen biết!

Mặt Nicolas càng đen...

Sau đó, Nicolas lấy hết can đảm trợn mắt, ra vẻ không hề sợ hãi, nói:

-Tôi chỉ muốn hỏi kiểu tóc của cái tên đầu trọc kia làm thế nào thôi, các người cũng muốn quản?

-Đánh!

Mọi người vung tay lên, định đập cho hắn một trận.

-A Di Đà Phật.

Bên này làm ầm ĩ như vậy, Phương Chính không có khả năng không biết.

Mấy trăm người vây quanh một người nước ngoài, hắn là chủ nhà, có thế nào cũng phải lại đây nhìn thử.

Lỡ đâu thật sự đè người ta ra đánh, cái khác không nói, nếu phải bồi thường tiền thì Phương Chính đau lòng chết mất.

Vì thế Phương Chính tới...

-Trụ trì Phương Chính đến, mọi người tránh đường một chút.

Theo tiếng hô của một người nào đó, mọi người theo bản năng tránh sang hai bên, sau đó sôi nổi chào hỏi Phương Chính.

Phương Chính thì mỉm cười, chắp tay trước ngực đáp lại lời chào của mọi người, cuối cùng mới đến trước mặt Nicolas, nói:

-A Di Đà Phật, thí chủ, ông gọi bần tăng là có việc gì sao?

-Đại sư, hắn muốn hỏi ngài cách làm một kiểu tóc như ngài.

Có người cười nói.

Phương Chính nháy mắt hết chỗ nói nổi, quỷ mới tin cái lí do này.

Lý Đại Quang thấy vậy, nhanh chân chạy tới, nói:

-Xin chào trụ trì Phương Chính, tôi là bạn của Hạ Võ Hoành, chúng tôi tới tìm ngài là thật sự có việc cần thương lượng, ngài xem...

Phương Chính thấy người tụ lại càng lúc càng nhiều, hắn cũng biết chỗ này không phải là nơi thích hợp để trò chuyện, đành phải gật gật đầu nói:

-Cũng được, vậy đến rừng Hàn Trúc ngồi đi.

Ở dưới sự dẫn dắt của Phương Chính, Nicolas, Lý Đại Quang và những người còn lại rốt cuộc cũng thoát được ra ngoài.

Otovsky thì âm thầm lau mồ hôi lạnh một phen, nói nhỏ:

-Nếu là một chọi một, còn lâu tôi mới sợ bọn họ.

-Con khỉ còn ở cửa kìa, ông có muốn đi thử một chút không?

Baird nhỏ giọng nói.

Otovsky hạ giọng nói:

-Sự tình hôm nay, không cho phép ai nói ra ngoài!

-Tôi muốn một hộp trứng cá muối thượng hạng!

Yalman nói.

-Tôi cũng muốn!

Baird nói.

...

Otovsky cả giận nói:

-Các người là đang nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của!

Kết quả liền nhìn thấy mấy tên kia đều gật đầu một cách ngang nhiên, ý muốn nói, chúng tôi cướp đấy, thì sao?

Điểm yếu bị người khác nắm trong tay, rốt cuộc Otovsky vẫn đành cắn răng chấp nhận.

Đúng lúc này, Lý Đại Quang kinh ngạc hô lên:

-Đây là Hàn Trúc? Nhìn xa còn đỡ, vừa nhìn gần liền thấy... thật tốt quá... Đây là làm từ ngọc thạch ư?

Những người khác nghe vậy lập tức tiến lên nhìn, vừa nhìn một cái, cả đám đều phải kinh ngạc hô lên:

-Dưới ánh mặt trời, nó dường như là trong suốt!

-Không hoàn toàn trong suốt, thật sự giống y như ngọc thạch, đẹp đến mức như không phải là trúc thật vậy.

-Trụ trì Phương Chính, trúc này của ngài là trúc thật sao?

Lý Đại Quang không muốn đoán, trực tiếp hỏi.

Phương Chính cười nói:

-Đó chính là cây trúc, cũng không phải ngọc thạch, các vị thí chủ, tiến vào ngồi đi.

-Ngồi ngay trong rừng trúc này?

Nicolas kinh ngạc hỏi.

Phương Chính gật đầu nói:

-Đúng vậy.

Nicolas tặc lưỡi nói:

-Tôi cứ tưởng ngồi trong lâu đài cổ, đốt một ngọn nến, uống một chai rượu vang trăm năm tuổi đã là hưởng thụ nhân sinh rồi. Bây giờ xem ra ngài còn xa xỉ hơn chúng tôi nhiều!

Đám người Yalman cũng gật đầu theo. Trên đời này, có cái gì mà bọn họ chưa thấy qua? Chưa ăn qua?

Nhưng không thể không thừa nhận, bọn họ chưa từng thấy qua loại trúc trước mắt này!

Trời băng đất tuyết, cái cảm giác không sợ đông chết, ở bên ngoài chịu gió thổi lạnh buốt còn không muốn vào nhà, quả thật cũng là lần đầu tiên...

Đạt đến trình độ của bọn họ rồi, nếu gặp được nơi khiến bọn họ có thể thoải mái buông bỏ, bọn họ sẽ bỏ lớp mặt nạ giả tạo kia xuống, sống hết sức tự do tự tại.

Phương Chính khẽ lắc đầu, hắn thật sự không cảm thấy chuyện này có gì xa xỉ... Rốt cuộc, xem lâu rồi, không còn gì đáng kinh ngạc cả.

Mọi người ngồi xuống, Phương Chính tiện tay hái vài chồi non trên cây trúc bên cạnh, sau đó thả vào ấm nước sôi do Hồng Hài Nhi xách tới...

Điều này khiến mấy chuyên gia phẩm trà kia phải nhe răng nhếch miệng, trong lòng mắng to, rốt cuộc hòa thượng này có biết phẩm trà hay không thế? Đúng là chà đạp quá đáng mà!

Nhưng sau khi nhấc nắp ấm nước sôi lên, một mùi hương thanh nhã bay ra...

-Chính là hương vị này!

Yalman hít sâu một hơi, sau đó kinh ngạc hô lên.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay