Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1304

Chương 1304: Lễ Rửa Tội (Hạ)

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1304: Lễ Rửa Tội (Hạ)

Lý Đại Quang như trở về thời điểm 40 năm trước lúc hắn đang đứng trên đường cái, tận mắt nhìn thấy em gái mình bị một chiếc xe ngựa đâm bay ra ngoài, máu tươi văng lên trên mặt hắn... Giữa cơn mờ mịt, hắn quên mất khóc kêu, đợi tới khi hắn nhớ ra phải khóc kêu thì cái gì cũng không còn nữa.

Yalman thì thấy được cảnh tượng người đàn ông mà hắn sùng bái bị bắn chết, hắn lại chỉ có thể nấp trong tủ quần áo, bất lực chảy nước mắt, không làm được cái gì...

Byerman cùng Nicolas thì một lần nữa quay về thời khắc lựa chọn khó khăn, là vì thành công mà không từ thủ đoạn, hay từ bỏ tất cả trước mắt, tìm về bản tâm của mình?

Đây chính là một lần tâm tình ngoái đầu nhìn lại.

Đến lúc năm người khóc tới rối tinh rối mù thì...

Tiếng chuông đột nhiên trở nên cực kỳ to lớn, tiếng chuông vang vọng xua tan mọi bóng tối!

Lúc đầu, Otovsky không đủ can đảm để đến gần quan tài nhìn mẹ mình, đó là sự tiếc nuối và áy náy của cả đời hắn nên dù có quay lại khoảnh khắc đó, hắn vẫn không thể nhìn thấy người mẹ trong quan tài. Nhưng vào lúc tiếng chuông vang lên, hắn như nhìn thấy ánh sáng thần thánh từ trên trời giáng xuống, và cả thế giới như bừng sáng! Hắn nhìn thấy mẹ mình nằm trong quan tài, hai tay đan vào nhau, mắt nhắm nghiền, vẻ mặt thanh thản và bình yên.

Nhìn thấy mẹ mình ra đi thanh thản và lặng lẽ như vậy, nỗi uất ức mấy chục năm trong lòng Otovsky lập tức được giải tỏa, cả người hắn như được tái sinh, hắn thở phào nhẹ nhõm một hơi rồi từ từ mở mắt ra... ...

Ngay lúc tiếng chuông vang lên, Yarman liền từ trong tủ quần áo lao ra, hô to:

-Ông có giỏi thì nhằm vào tôi này, không được đụng đến cha tôi!

Đúng lúc đó, tiếng chuông vang lên, Yarman nhìn thấy tay súng biến mất dưới ánh sáng thần thánh, người cha từ từ quay đầu lại, nhìn hắn, mỉm cười rồi xoa đầu hắn, ông nói:

-Yalman, con đã trưởng thành rồi, con là niềm tự hào của ta, ta rất tự hào về con!

Yalman bật cười khi nghe thấy thế, khuôn mặt già nua của hắn rạng rỡ như một đứa trẻ.

Cả đời này hắn được vô số người ca tụng tán dương, nhưng không có một lời tán dương nào khiến hắn nở một nụ cười chân thành, lúc này đây, hắn đang cười như thế.

Đồng thời, thế giới trước mắt cũng bắt đầu trở nên rõ ràng lên...

Trong nháy mắt lúc tiếng chuông vang lên, Lý Đại Quang nổi giận gầm lên một tiếng xông ra ngoài, bổ nhào vào trên người em gái, trợn to mắt giận dữ như muốn nói: "Cho dù có chết anh cũng sẽ bảo vệ em!"

Ngay tại thời điểm chiếc xe ngựa lao đến, một tiếng tiếng chuông vang lên, đồng thời ánh sáng rơi xuống, xe ngựa biến mất...

Lý Đại Quang đứng ở tại chỗ, nhìn đôi tay chính mình, trong ánh mắt là vô tận đau thương cùng cô đơn, rồi lại mang theo một tia thoải mái.

Tiếc nuối cả đời của hắn chính là lúc em gái bị xem đâm, khi ấy hắn không có đủ dũng khí để lao ra, hiện giờ... Hắn đã lao tới, tuy chỉ là Nhất Mộng Hoàng Lương, lại cũng có thể giảm bớt áy náy trong lòng hắn.

Baird nhìn bóng đá dưới chân, lại nhìn cha mình đang đưa ra lựa chọn.

Ông nghiêm khắc nói:

-Tự mình lựa chọn đi, tiếp tục đá bóng hay đảm đương vị trí người thừa kế của ta! Con chỉ có một lựa chọn, trong hai chỉ được chọn một, không có lựa chọn nào khác!

Lại phải lựa chọn thế rồi, trái tim Braid đau đớn.

Đúng lúc này, một tiếng tiếng chuông vang lên, ánh mắt hắn bỗng nhiên trở nên kiên định hẳn.

Baird yên lặng khom lưng đối với cha mình, sau đó cầm lấy bóng đá, thân thể già nua chậm rãi đứng thẳng lên, hóa thành một thiếu niên sối trào nhiệt huyết vì bóng đá, sau đó xoay người đón lấy ánh ánh mặt trời rực rỡ, lạnh nhạt nói:

-Thế giới của con, con có quyền chọn lựa, dù cho hai bàn tay trắng...

Nicolas nhìn cô gái không tính là xinh đẹp, thậm chí gương mặt còn có mấy nốt rỗ nhỏ trước mắt, lại nhìn cô gái lạnh lùng diễm lệ ở bên cạnh, hắn trầm mặc.

Cô gái xinh đẹp kia nói:

-Nicolas, anh không thích tôi, tôi cũng không thích anh, nhưng đây là chuyện giữa hai gia tộc, cả tôi và anh đều không có quyền làm chủ. Anh chọn tôi, hoàn thành sắp xếp của gia tộc hay chọn cô ta, người lúc nào cũng có khả năng sẽ chết đi, anh chọn!

Cô gái mặt rỗ nghe xong mấy lời này, ánh mắt trở nên ảm đạm, cô nói:

-Nicolas, em không còn nhiều thời gian, chúng ta ở bên nhau sẽ không có bất kì chỗ tốt nào.

Nicolas vẫn không nói gì như cũ... Hắn không biết nên lựa chọn ra sao.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, màn đêm buông xuống, một cô gái một mình rời khỏi tòa lâu đài cổ của gia tộc Nicolas...

Trong nháy mắt kia, tim Nicolas đang nhỏ máu.

Một tiếng tiếng chuông vang lên, Nicolas bỗng nhiên ngẩng đầu lên, hô:

-Mặc kệ là mơ hay là gì! Lúc này, anh sẽ không để em rời khỏi tay anh nữa, cho dù chỉ còn một giây cuối cùng, em cũng là của anh!

Nói xong, Nicolas xông ra ngoài, gần như cùng lúc đó, cô gái kia cũng quay đầu lại, nhìn hắn cười...

Cười đến rực rỡ xinh đẹp như thế, chói mắt như ánh mặt trời...

Cả năm người đồng thời bị ánh sáng này khiến cho phải nheo mắt lại, rồi lại nỗ lực muốn mở mắt ra!

Kết quả vừa vặn nhìn thấy, một vầng mặt trời nhô lên từ phía chân trời, ánh nắng vàng rơi xuống trần gian, chiếu vào mái hiên của Nhất Chỉ tự, rơi trên rừng Hàn Trúc mát lạnh, rơi xuống trong Thiên Long trì, rơi vào người mọi người...

Tại thời điểm đó, cả thế giới đều là ánh vàng rực rỡ!

Năm người theo bản năng nhìn về phía Vĩnh Nhạc đại chung, đại chung rực rỡ ánh vàng dưới ánh mặt trời, đặc biệt chói mắt!

Lại nhìn cái trống, tối om om khiến người ta muốn gầm lên giận dữ, nhưng vị tăng nhân đứng đánh trống ở kia lại khiến mọi cảm xúc tiêu cực đều bị chặn lại.

Lúc vị tăng nhân đó đứng yên, dường như không còn là tăng nhân, mà là một vị thần chặn đứng tà ma!

Vài người theo bản năng chắp tay trước ngực, hơi hơi chào hỏi Phương Chính.

Lúc này bọn họ mới phát hiện, không chỉ là bọn họ, còn có không ít người giống như bọn họ, đều đang chào hỏi Phương Chính... Hiển nhiên, những người đó cũng đã trải qua quá trình giống như bọn họ

-Mau xem dưới chân!

Lý Đại Quang bỗng nhiên kinh ngạc hô lên một tiếng, đám người Yalman, Baird cũng cúi đầu nhìn theo.

Chỉ thấy không biết từ khi nào, dưới chân đã tràn ngập sương trắng! Sương mù vô cùng dày đặc, rồi lại chỉ giới hạn ở phía dưới đầu gối.

Cúi đầu nhìn lại, giống như biển mây cuồn cuộn!

Bản thân phảng phất đứng ở trên đỉnh mây!

Lúc này, mặt trời lên cao hơn, ánh vàng rực rỡ càng chói mắt hơn, biến biển mây màu trắng hóa thành biển mây màu vàng!

Otovsky hô lớn:

-Mau xem cây cầu kia!

Vài người ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy dưới cầu Nại Hà, ánh mặt trời rơi vào trong Thiên Long trì, ánh nắng khúc xạ chiếu vào vòm cầu Nại Hà, khiến vòm cầu rực sáng lên!

Vòm cầu vàng óng soi bóng trên mặt nước, đẹp đến mức khiến người ta hít thở không thông, thần thánh đến độ làm người ta muốn cúng bái!

Lúc này Baird nhịn không được tán thưởng nói:

-Đây hẳn là "Trống chiều chuông sớm khoác y vàng, mây tía lượn lờ xung quanh chùa" đúng không? Quả nhiên danh bất hư truyền, thật xinh đẹp! Đây cảnh sắc đẹp nhất mà đời này tôi được nhìn thấy.

-Thật sự xinh đẹp, đây căn bản không phải là chùa chiền của người trần, mà là chùa chiền trên thiên giới!

Nicolas cũng nói.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay