Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1303

Chương 1303: Lễ Rửa Tội (Thượng)

schedule ~12 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1303: Lễ Rửa Tội (Thượng)

Lý Đại Quang nói:

-Không có khả năng đó đâu, ít nhất cũng có vài thứ là sự thật, như động vật có thể nói, còn có cây trúc kia nữa, ông đã từng thấy qua giống trúc nào sống được ở nơi trời băng đất tuyết chưa?

Baird nói:

-Dù gì thì cây trúc cũng là sản vật thiên nhiên, đất trời bao la, giống cây lạ gì cũng có. Nói đáy biển áp lực lớn, không phải vẫn có sinh vật sống ở đó sao? Còn về chuyện vì sao con khỉ và con chó có thể nói, nhất định là có bí mật riêng trong đó. Tôi còn đang hoài nghi, phải chăng con khỉ kia là người biến dị hay không...

Mọi người bắt đầu trầm mặc.

Baird tiếp tục nói:

-Cho nên ấy, tôi cảm thấy chỗ này vẫn có nhiều trò quỷ.

-Lời này của ông mà bị lộ ra ngoài, cả đời này cũng đừng mong được uống trà Hàn Trúc.

Lý Đại Quang nói.

Baird nghe vậy, trầm mặc...

Thật lâu sau, Baird nói:

-Có câu nói, cá và tay gấu không thể có cả hai. Ăn ngon là điều tốt, nhưng tôn trọng sự thật cũng không có gì sai. Tôi sẽ xem xem, nếu có điều gì xảo trá thì phải vạch trần, còn nếu không, tôi sẵn sàng quay lại giúp họ tuyên truyền, coi như là đền bù.

Vài người khẽ gật đầu, tỏ vẻ tán đồng ý tưởng của Baird.

Trên thực tế, mọi người cũng từng suy nghĩ qua ý tưởng của Baird.

Chẳng qua họ cũng đã một bó tuổi rồi, thật sự không muốn quan tâm quá nhiều, nhưng nếu Baird chịu đứng ra, bọn họ cũng không ngại hỗ trợ một chút.

Đúng lúc bọn họ còn đang miên man suy nghĩ, trên đường núi đột nhiên xuất hiện mấy bóng người, mới nhìn thì là ba cái.

Sau đó là năm người, sáu người...

Đỉnh núi vốn đang quạnh quẽ, bất chợt có hơi người.

Baird nói:

-Sao bọn họ cứ đi dọc theo dòng suối thế nhỉ?

-Không biết, chúng ta cũng đi qua nhìn thử?

Lý Đại Quang nói.

Những người còn lại cũng gật đầu, cùng nhau qua.

Nhìn thấy một đám người nước ngoài đi đến, nhóm khách hành hương cũng hết sức kinh ngạc.

Tuy rằng Nhất Chỉ sơn rất nổi tiếng, nhưng chung quy cũng chỉ là một cảnh quan nho nhỏ, lại không phải là danh lam thắng cảnh, cho nên từ trước đến giờ, hầu hết khách hành hương đến đây đều là người trong nước.

Đột nhiên xuất hiện mấy người nước ngoài, mọi người cũng khó tránh khỏi có chút ngoài ý muốn, thế nhưng cũng chỉ liếc mắt nhìn thêm mấy cái mà thôi, cũng không tò mò quá nhiều.

Người càng lúc càng nhiều, rất nhanh, trên núi tụ tập mấy trăm người!

Đám người Braid quay đầu lại nhìn, chỉ thấy toàn là đầu người đen nghìn nghịt, hơn nữa mọi người đều tụ tập chung quanh Thiên Long trì, nếu có thể chen lên phía trước đều tận lực nhào tới.

Rốt cuộc Lý Đại Quang chịu không nổi, tóm lấy một người đi đường hỏi:

-Cậu em này, vì sao mọi người đều tranh nhau chen lên phía trước thế? Là vì muốn vào chùa trước một bước hay sao?

Người bị Lý Đại Quang tóm lấy cũng là một ông cụ, gương mặt đầy nếp nhăn, thoạt nhìn còn già hơn cả Lý Đại Quang.

Bị Lý Đại Quang nhỏ tuổi hơn kêu là "Cậu em", rõ ràng tâm trạng ông cụ tốt hơn nhiều, cười ha hả nói:

-Vào chùa thì lúc nào chả được, mọi người đều là tới xem: Trống chiều chuông sớm khoác áo vàng, áng mây lưu hà cửu chuyển sơn ".

Nghe được lời này, tất cả mọi người đều tò mò.

Lý Đại Quang hỏi:

-Câu ấy nghĩa là gì?

-Ông không biết? Ông không biết thì ông đến đây làm gì?

Ông cụ kinh ngạc hỏi ngược lại.

Lý Đại Quang đen mặt, hắn tới đây làm gì? Hắn tới đây uống trà!

Ông cụ thấy Lý Đại Quang quả thật không biết, lúc này mới cười ha hả nói:

-Câu vừa nãy là những lời tổng kết mọi người dành cho Nhất Chỉ tự. Còn nó cụ thể có ý nghĩa gì, lát nữa ông tự mình xem đi.

Vừa nghe ông cụ nói như vậy, đám người Lý Đại Quang càng thêm hứng thú.

Bọn họ cũng không vội, vốn định lên mạng tìm tòi một phen, nhưng sau một hồi ngẫm lại liền từ bỏ, chờ đợi thêm một chút có khi lại càng thú vị hơn.

Đám người còn đang trò chuyện hăng say, đột nhiên Braid kêu lên:

-Trên cầu có người!

Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một tăng nhân mặc tăng y màu trắng mang theo một con Cá mặn, một con sóc, một chú tiểu chậm rãi đi qua cầu Nại Hà, đẩy cửa bước vào Nhất Chỉ tự.

-Đó là Phương Chính?

Yalman hô lên.

-Đuổi theo!

Otovsky vừa thấy, lập tức định đuổi theo, lại bị ông cụ đứng bên cạnh kéo lại:

-Chờ một chút, trời sắp sáng rồi.

Otovsky ngây ra:

-Trời sắp sáng thì sao chứ?

Ông cụ đáp:

-Bây giờ mà ông đi lên thì sẽ bị đánh.

Otovsky vẫn ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu ông cụ có ý gì.

Nhưng thật ra Lý Đại Quang và Yalman, hai người thường xuyên tìm xem tin tức cũng ít nhiều hiểu rõ, theo bản năng nói:

-Trống chiều chuông sớm?

Ông cụ khẽ gật đầu nói:

-Đúng vậy, thời khắc mỹ lệ nhất trong ngày của Nhất Chỉ tự sắp tới, nghiêm túc xem đi, đừng có đi lên quấy rối, nếu không người khác mà đánh các người thì tôi chỉ biết đi lên đánh phụ thôi.

Otovsky nhìn ông cụ gầy quắt queo thì có chút không cho là đúng, thế nhưng nhìn lại đám đông mấy trăm người đang đứng ở chỗ này liền quyết đoán từ bó ý định lao ra ngoài.

Quả nhiên, Phương Chính đi tới cửa, sau đó mở cổng chùa ra nói gì đó với bên trong, con khỉ khiến Otovsky chán ghét vô cùng lại đi ra, rồi một người đi về phía lầu canh, một khỉ đi về phía gác chuông.

Trong nháy mắt lúc tiếng chuông tiếng trống cùng vang lên, phương Đông bừng sáng ánh mặt trời.

Ông cụ cảm thán nói:

-Trời đã sáng...

Nhưng cả năm người cũng không nghe được giọng nói cảm thán đó, bởi vì bọn họ đã hoàn toàn chìm đắm vào trong tiếng chuông và tiếng trống.

Tiếng trống ầm ầm nổ tung tất cả bóng tối trong lòng, từng người một, hai mắt đỏ hoe, thở hổn hển như trâu, giống như tùy thời sẽ chọn ai đó để cắn.

Ông cụ nhìn thấy cảnh này cũng không hề kinh ngạc, những ai lần đầu tiên nghe thấy tiếng chuông, tiếng trống căn bản đều sẽ như thế này.

Mọi người gọi đó là tiếng chuông, tiếng trống rửa tội, lễ rửa tội qua đi, mỗi người sẽ buông bỏ rất nhiều gánh nặng tâm lý, sẽ nghĩ ra được những điều không nghĩ ra, cả người cũng thoải mái hơn rất nhiều.

Nhưng điều khiến ông cụ ngạc nhiên là anh chàng có vẻ ngoài hung ác kia đang thở gấp gáp hơn, cuối cùng hắn ta ngồi bệt xuống đất rồi bật khóc như một đứa trẻ...

Tuy vậy vẫn không ai cười hắn, mọi người chỉ thở dài:

-Lại là một kẻ đáng thương.

Otovsky như một mồi dẫn, Yalman cũng bắt đầu khóc theo...

Sau đó là Lý Đại Quang thoạt nhìn bất cần đời kia, hắn vừa khóc vừa gọi tên em gái...

Tuy rằng Baird và Nicolas không khóc, nhưng hai người lại gắt gao nắm chặt tay lại, hiển nhiên thứ thẳm sâu trong nội tâm đã bị đào ra ngoài, bọn họ đang đối mặt với thứ mà mình không muốn đối mặt nhất...

Tiếng chuông tiếng trống vẫn đang tiếp tục, tiếng khóc cũng tiếp tục.

Tất cả hình ảnh trước mắt Otovsky đều biến mất, chỉ còn lại một cái quan tài sắp đậy nắp, hắn khóc kêu:

-Mẹ... Đừng đi!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay