Chương 1300: Giấc Mơ Phát Tài Của Phương Chính
Vở kịch này được diễn hai lần, thẳng đến khi đám người Tưởng đại gia thật sự không xướng nổi nữa mới dừng lại.
Dù cho là như thế thì mọi người cũng không muốn tan đi, họ cứ ngồi yên tại chỗ, cắn hạt dưa trò chuyện linh tinh với những người xung quanh, bàn đủ chuyện khắp trời Nam biển Bắc, giống như đã thật sự trở về quá khứ, chung quanh không phải là những người xa lạ đang cùng ngồi trên mặt đường bê tông cốt thép, mà là các thôn dân sống trong cùng một thôn với nhau, là anh trai, em gái nhà anh Trương dì Lý...
Giữa những tiếng cười hi hi ha ha, lớp ngụy trang và bản năng đề phòng khi sống trong thành thị đã được rũ bỏ, họcùng nhau hưởng thụ tình cảm hồn nhiên và sự giao lưu thân mật chỉ có ở thơ ấu...
Một đêm cứ thế mà trôi qua, chờ đến khi trời sáng, lúc ánh nắng đầu tiên chiếu vào trên người thì tất cả mới phát hiện, trời đã sáng, nên tỉnh mộng rồi...
Trong nháy mắt kia, tất cả mọi người đều có chút sợ hãi.
Mặc dù trước đây họ rất nghèo, nhưng cái cảm giác tự tại thoải mái giữa người với người này khiến bọn họ lưu luyến, khiến bọn họ đắm chìm trong đó, không cách nào kiềm chế nổi.
Bọn họ không muốn tỉnh lại như thế, không muốn bước vào tòa nhà văn phòng, mặc một bộ vest, giày da và mang lên lớp mặt nạ quen thuộc, rồi sống như thế...
Đúng lúc này, không biết là ai, bỗng nhiên nói một tiếng:
-Mọi người, sau này mỗi ngày đều tới đây xem kịch, có được không?
Lời này giống như có chứa ma lực, mọi người như thể sợ chậm sẽ bỏ qua việc tốt mà cùng nhau hô lên:
-Được lắm!
Sau đó mọi người đều cười, mang theo vợ, con và cha mẹ cùng nhau trở về.
Về đến nhà, mọi người nhìn vào di động, lúc này cả đám liền trợn tròn mắt, đêm qua lạnh dưới 0 độ!
Bọn họ lại không có bất cứ biện pháp phòng hộ nào mà ở ngoài trời cả một đêm!
Còn không có ai bị tổn thương do giá rét!
Cũng không ai cảm thấy lạnh!
Chỉ cảm thấy trong lòng càng thêm lửa nóng, muốn trời tối nhanh nhanh để được đi xem diễn!
Tưởng đại gia mệt mỏi nằm trên giường, miệng lại cười đến mức không khép lại được, ông đã nằm trên giường rồi mà cứ lẩm bẩm nói mãi:
- Đã bao nhiêu năm, đã bao nhiêu năm... Thật nhiều năm, thật nhiều năm...
Nặng nề ngủ...
Đường Trạch lại có vẻ vui vẻ cực kì, vừa đi vừa xướng Kinh Kịch, giống như từ một một người già lập tức trẻ thêm nhiều tuồi.
Đường Thần nói:
-Sư phụ, người vui đến thế sao?
Đường Trạch cười ha hả nói:
-Cái này giống như 80 năm sau con được nghe lại một ca khúc lúc con còn nhỏ vậy, tràn đầy hồi ức. Kinh Kịch đại biểu cho một niên đại, đại biểu cho thanh xuân của cả một thế hệ, cái loại cảm giác được trở về quá khứ này... chậc chậc... thật đẹp.
Đường Thần cứng họng, hắn cũng từng có cảm giác ấy, là khi ngẫu nhiên đi qua một vài con ngõ nhỏ quen thuộc lúc còn bé, nhìn thấy sao trời lấm tấm năm đó, nghe chuyện cũ năm xưa, trong lòng liền cảm thấy ấm áp cùng ê ẩm. Cái loại hồi ức thanh xuân chỉ thuộc về niên thiếu kia có thể hạ gục bất kể ai trong nháy mắt.
-Sư phụ, hiện tại chúng ta đi đâu đây?
Đường Thần hỏi.
Đường Trạch nói:
-Mệt mỏi, về nhà.
Đường Thần ngạc nhiên:
-Không đi Nhất Chỉ tự cầu trà sao?
Đường Trạch lắc đầu nói:
-Có duyên sẽ tới vô duyên đừng cầu, thuận theo tự nhiên là hơn. Đi thôi!
Khi nói chuyện, hai người đã đi xa.
Chờ đến lúc mọi người hoàn toàn bình phục lại tâm trạng, lúc này mới nhớ ra một việc, không phải bọn họ đến xem Phương Chính sao?
Kết quả ngay cả một tấm ảnh chụp chung cũng không có, toàn lo nói chuyện phiếm... tức khắc cả đám đều ảo nảo không thôi.
Đồng thời mọi người cũng ý thức được, giấc mộng đêm qua, rất có khả năng liên quan đến Phương Chính.
Mọi người cả đêm đều không bị lạnh, rất có thể cũng liên quan đến hắn.
Dù sao, ở đây cũng chỉ có mình Phương Chính mới làm được điều này.
Vì thế có rất nhiều người kêu gào trong nhóm: "Chúng ta tổ chức đi Nhất Chỉ tự nhé?"
Mọi người liền đồng thanh hưởng ứng, sau khi ước hẹn xong là sáng sớm cuối tuần sau, ai nấy đều bắt đầu một ngày bận rộn của mình.
Có người vui có người buồn, có người muốn khóc.
Phương Chính đi sớm nhất, nên lúc diễn xướng xong hắn cũng đã mang theo các đệ tử rời đi từ lâu, mà lần này là đi thật, không có bay được, vì tài xế đã cười đến mức không bay nổi nữa...
-Ha ha... Sư phụ,... Ha ha... con không cười nữa có được không?
Cá mặn cười mà nước mắt lã chã rơi.
Hồng Hài Nhi cũng cười theo:
-Sư phụ, con thật sự không cười nổi nữa rồi... Ha ha... Chúng con biết sai rồi, sau này không bao giờ dám tái phạm nữa.
Phương Chính liếc mắt nhìn hai đứa một cái, thầm nghĩ bản thân đã nghe bọn chúng cười cả đêm, bây giờ nghe tiếng cười cũng cảm thấy hơi phiền.
Vì thế, Phương Chính gật gật đầu nói:
-Nếu các con biết sai rồi, vậy dừng lại đi, không cần cười nữa.
Hồng Hài Nhi và Cá mặn vừa nghe, nhanh chóng câm miệng, sau đó há mồm thổi khí.
Cá mặn nói:
-Sư phụ, người không biết đâu, lúc trước thiếu chút nữa con bị người ta lừa rồi.
Phương Chính "ồ" một tiếng, nói:
-Ai lừa con?
Cá mặn nói:
-Chính là đám người Tống Minh kia! Con ở trên núi ngâm một chén trà lớn, bọn họ bỏ ra mấy vạn đòi mua. May mà lúc ấy con vững vàng ổn trọng, không có bị bọn họ lay động, chỉ trực tiếp hét lên một tiếng không bán rồi xoay người bỏ đi. Người không biết đâu, trà trên núi chúng ta quý giá đến cỡ nào...
-Khoan đã, con nói là cái chén nước mà con tùy tiện dùng lá Hàn Trúc để pha sao? Nếu ta nhớ không lầm, con pha rất nhiều lần?
Phương Chính nói.
Cá mặn đỏ mặt:
-Không phải nhiều lần, chỉ có ba lần thôi. Người biết mà, con lười lắm, tìm cái gì uống cho có vị là được.
Phương Chính vừa nghe, giơ tay tát ngay nó một cái, bảo:
-Đồ ngu ngốc, con đã pha ba lần, một xu cũng không đáng giá. Người ta đã không ghét bỏ cái miệng cá hôi rình của con thì thôi, bỏ tiền là đã rất không tệ rồi. Sao không bán chứ? Vài vạn đó! Con thật sự nghĩ tiền là do gió thổi tới sao? Nghĩ dễ kiếm lắm sao?
Lát nữa về lo mà đóng cửa ăn năn hối lỗi, bao giờ học được cách suy nghĩ cẩn thận mới được ra ngoài!
Cá mặn ngạc nhiên, nói:
-Sư phụ, người nói là phải suy nghĩ cẩn thận, như thế nào mới là suy nghĩ cẩn thận?
Phương Chính sờ sờ cằm nói:
-Khi nào con nghĩ ra được biện pháp kiếm vài vạn một cách quang minh chính đại, lúc ấy mới được xem là cẩn thận.
Cá mặn nhanh chóng kêu lên:
-Có! Sư phụ, con nghe đám người Đường thí chủ kia nói, lá trà nhà chúng ta là cực kì đắt giá! Một kí có thể bán được mấy chục vạn! Chúng ta về nhà hái trà đi, tuyệt đối kiếm bộn!
Phương Chính vừa nghe, xoa xoa lỗ tai, hỏi ngược lại:
-Bao nhiêu?
Cá mặn nói:
-Mấy chục vạn! Tịnh Tâm sư huynh có thể làm chứng, đây là chính miệng Đường thí chủ nói.
Hồng Hài Nhi nói:
-Đúng vậy, sư phụ, Hàn Trúc thực đáng giá.
Phương Chính xoa xoa tay, hỏi ngay:
-Các ngươi xác định, hắn nói là một kí, chứ không phải một tấn?
Cá mặn kêu lên:
-Sư phụ, tuy rằng hai chúng con có hơi lớn tuổi thật, nhưng lỗ tai vẫn còn dùng được. Tuyệt đối là một kí mấy chục vạn, nói tóm lại, chúng ta sắp phát tài rồi!
Phương Chính nghe vậy, theo bản năng nhếch môi muốn cười, phát tài ư?... Rốt cuộc hắn sắp thoát nghèo rồi!
Thế nhưng đối mặt với hai tên đồ đệ láu cá này, nhất định phải bảo trì tôn nghiêm, cho nên hắn nỗ lực làm cho nụ cười của bản thân có vẻ không quá mức khoa trương.
Con sóc nhìn thấy Phương Chính như vậy, nói:
-Sư phụ, người muốn cười liền cười đi, cái kiểu cười này của người giống như sắp không nhịn tè được ấy, con thấy mà cũng muốn đi WC theo.
Phương Chính giơ tay tát qua một cái:
-Nói chuyện kiểu gì thế?
-------------
Liên hệ Hắc Ám Chi Địa để mua bản FULL của truyện với giá rẻ hơn so với web nhé!
Facebook: m.me/HACDYY
Hoặc liên hệ Zalo: bit.ly/LHHACD