Chương 1299: Một Hồi Diễn Một Hồi Mộng
- Gì? Tịnh Chấp pháp sư cũng xuống núi?
-Tôi đi! Mau! Mau chụp ảnh cho chúng tôi xem kĩ chút!
Đối phương nhanh chóng chụp ảnh, sau đó gửi lên trên vòng bạn bè.
-Ối mẹ ôi! Trụ trì Phương Chính xuống núi kìa! Tôi lên núi mấy lần rồi, chưa lần nào được thấy trụ trì! Lần này quyết không bỏ lỡ! Anh em xê ra cho tôi tới!
-Tôi cũng tới!
-Chính cái gọi là: Nhất Chỉ tự thật tốt, Phương Chính thật khó gặp, nhất định phải đi!
-Ai nha, tôi cũng đi xem!
...
Trong lúc nhất thời, một đám người chen chúc nhau đến.
Thế nhưng cũng có người hỏi:
-Trụ trì Phương Chính ít khi xuống núi, sao lần này lại xuống nghe Kinh Kịch?
- Đúng thế, Kinh Kịch hay đến vậy sao?
-Tôi không biết, tôi nghe không hiểu cái thứ này.
-Mặc kệ, vì trụ trì Phương Chính, đi!
...
Người đàn ông thấy mọi người đều tới cũng không ngồi yên được nữa, hắn nhanh chân chạy tới ngồi cạnh Phương Chính, nhỏ giọng nói:
-Trụ trì Phương Chính, ngài...
-Suỵt! Nghe diễn là phải yên lặng.
Phương Chính chắp tay trước ngực, nhỏ giọng nói.
Người đàn ông sửng sốt, sau đó ngại ngùng gãi gãi đầu nói:
-Vâng...
Sau đó, hai người cứ thế mà ngồi, cùng ngẩng đầu nhìn lên sân khấu.
Lúc mới bắt đầu, người đàn ông còn cảm thấy chẳng thú vị gì, nhưng đần dần, hắn chợt phát hiện, hình như... Rất thú vị.
Thông qua vòng bạn bè, tin tức này lan tỏa một cách nhanh chóng, những người khác cũng sôi nổi chuyển phát, sau đó một truyền mười mười truyền trăm, dần dần, Tùng Vũ huyện bùng nổ.
Tuy rằng Phương Chính cư ngụ trên Nhất Chỉ sơn, nhưng từ trước đến nay Phương Chính luôn là thần long thấy đầu chẳng thấy đuôi. Mỗi ngày nếu không phải du lãm bên ngoài thì cũng là nấp ở phía sau không đi ra, những người thật sự thấy được và trò chuyện được với Phương Chính không hề nhiều.
Cho nên, khi nghe nói Phương Chính vào thành phố!
Vô số người xách theo máy ảnh, bè bè lũ lũ chen chúc nhau chạy tới, chỉ để chụp được một bức ảnh của vị đại sư không đứng đắn.
Hơn nữa, vốn dĩ nơi này cũng không cách trường học bao xa, cuộc thi đấu trà đạo vừa nãy đã thu hút rất nhiều người đến xem, bây giờ mọi người ra về, tự nhiên sẽ có rất nhiều người đi ngang qua, vừa đi qua một cái...
-Ô? Chồng à, anh xem kìa, đám người Tưởng đại gia vẫn còn hát kia kìa. Lần này lại có người xem nữa chứ...
-Quả thật khó có được, vậy mà lại có khán giả. Trời lạnh thế này cũng có người đến xem.
-Ủa? Người kia trông giống hòa thượng quá! Quen mắt thật... Hình như là...
-Trụ trì Phương Chính!
Người chồng kinh ngạc hô lên.
-Thật sự là trụ trì Phương Chính rồi! Hèn gì trông đẹp trai như thế. Chồng, đi, đi qua xem đi!
-Ặc... em thật sự muốn xem diễn?
-Ừ... nhân tiện xem hòa thượng.
...
-Mau xem! Phía trước sân khấu hình như là trụ trì Phương Chính!
-Đúng thật rồi! Còn có Cá mặn pháp sư, Tịnh Tâm pháp sư, Tịnh Chân pháp sư kìa!
-Đi, qua nhìn xem!
...
-Trụ trì Phương Chính vậy mà lại xuống núi, Kinh Kịch kia hay đến vậy sao?
-Tôi nghe nói phường tuồng của Tưởng đại gia trước kia là đoàn văn công, thường xuyên xướng《 Dùng trí thắng được Uy Hổ sơn 》. Sau này đoàn văn công giải tán, hắn cũng về hưu, nhưng vẫn ngày ngày đến đây luyện giọng. Sau rồi xã khu cho hắn một cái sân khấu, ngày nào bọn hắn cũng đến đây xướng.
-Khó trách giọng hay đến thế, hóa ra là xuất thân từ đoàn văn công.
-Đi, qua nhìn xem!
...
Kết quả là, người ngồi xuống chung quanh Phương Chính càng lúc càng nhiều.
Vốn dĩ mọi người đến đây là vì Phương Chính, cho nên dĩ nhiên ánh mắt cũng khóa chặt trên người Phương Chính.
Có rất nhiều người vừa mới ngồi xuống liền muốn lôi kéo làm quen với Phương Chính, hoặc là nói gì đó, hoặc là chụp chung một tấm ảnh.
Nhưng khi mọi người nhìn thấy Phương Chính ngồi thẳng tắp, mặt mang nét cười, bộ dạng vô cùng chú tâm vào vở kịch trên sân khấu, thỉnh thoảng còn hô lên mấy tiếng "Hay!" nữa thì...
Sự ồn ào của mọi người bị hòa thượng này làm cho yên tĩnh lại từ lúc nào không hay.
Trẻ con khóc nháo muốn về nhà cũng không khóc nữa.
Người muốn chụp ảnh cũng buông di động xuống không chụp nữa.
Người muốn nói chuyện cũng nhanh chóng câm miệng lại.
Mọi người đều ngồi ở chỗ kia, yên lặng ngẩng đầu nhìn diễn...
Tình cảnh này diễn ra hết sức tự nhiên, cứ như thể bị ai thi triển ma pháp mà ra vậy...
Trên sân khấu, vốn dĩ diễn viên chỉ đang diễn kịch cho một hòa thượng và một con sóc ngồi xem, nhưng theo số lượng người tới đây càng lúc càng nhiều, các diễn viên gạo cội như được trở lại thời thanh xuân trẻ trung, khi mà sân khấu kịch vừa có suất diễn một cái là người ở khắp làng trên xóm dưới đều ùa đến, kẻ leo cây, người ngồi trên nóc nhà, trên đầu tường...
Trẻ con khóc, em bé nghịch, người bán hạt dưa, bán nước có ga, còn cả những băng ghế dài xếp đặt ngay ngắn...
Giữa cơn hoảng hốt, bọn họ như thật sự trở về thời trẻ, dưới nhiệt huyết sôi trào, động tác càng thêm linh hoạt, chỉ có giọng hát mang thêm chút âm rung, như đang nén khóc... nhưng nước mắt vẫn không kiềm được mà lặng lẽ rơi xuống.
Khán giả bên dưới vốn là chịu ảnh hưởng của Phương Chính mới ở đây ngồi xem diễn.
Nhưng nhìn một hồi, bọn họ cũng không biết vì sao, khi thấy Dương Tử Trí đấu trí Tọa Sơn Điêu thì cũng lập tức đặt mình vào trong nhân vật.
Càng làm cho bọn họ hốt hoảng hơn cả, là một loại cảm giác mang đậm nét thời đại ập thẳng vào mặt, giống như lập tức được quay về quá khứ, thế nhưng đó cũng chỉ là cảm giác.
Ai cũng không thấy được, dưới khán đài, hòa thượng kia chậm rãi chắp tay trước ngực, cảm thán nói:
-A Di Đà Phật, lòng có cảm giác, không bằng tái hiện!
Ngay sau đó, mọi người đi vào giấc mộng!
Lập tức, mọi người phảng phất nghe được thanh âm của niên đại kia!
Tiếp theo, sân khấu kịch trước mắt biến thành sân khấu được dựng từ bùn đất...
Mặt đất nơi họ ngồi lên không có xi măng, chỉ có đất đen bản xứ, ở phía dưới mông chính là túi phân hóa học, báo chí cũ...
Quần áo của mọi người cũng biến thành trang phục của niên đại kia, phía trước có người bán kem, phía sau có người bưng túi bán hạt dưa...
Bên cạnh khán đài có cậu nhóc bướng bỉnh muốn trèo lên trên, lại bị người lớn lập tức kéo xuống, đét mấy phát vào mông.
Không có tòa nhà cao tầng, chỉ có phòng ốc thấp bé, không trung xanh thẳm như đã được gột rửa, sao trời lộng lẫy như đèn, không cần kính viễn vọng, chỉ ngẩng đầu là đã có thể thấy dải ngân hà vắt ngang trời cao!
Xa xa là bóng của cây cao đá lớn, gió thổi đưa tuyết tới, giữa màn tuyết còn có thể ngửi thấy hương vị rơm rạ.
Phương Chính cũng không trở lại niên đại quá xa, hắn chỉ có thể mang mọi người trở về thời điểm khi hắn còn nhỏ.
Cảnh tượng trước mắt là cảnh tượng tái diễn lại Nhất Chỉ thôn thuở hắn còn bé.
Nhưng ở niên đại kia, mọi người đều nghèo như nhau, cũng đều vui vẻ như nhau, nhìn thấy cảnh tượng đó, tất cả mọi người đều xúc động.
Người lớn thì khóc, trẻ nhỏ tò mò một bên.
Diễn viên trên sân khấu dậm chân một cái, bắt đầu cất lên thanh âm, một hồi tuồng nữa lại tới, thanh âm càng thêm to lớn vang dội, chấn động lòng người!
Thanh âm trầm trồ khen ngợi hết đợt này đến đợt khác.
Không khí ở hiện trường càng lúc càng nóng lên, mọi người hồn nhiên không phát hiện, ngoại trừ một vài cảnh tượng và nhân vật do Phương Chính huyễn hóa ra, người tới nơi này càng lúc càng nhiều.
Vừa mới bắt đầu, mọi người là ồn ào tới xem Phương Chính.
Chờ đến khi tới đây rồi, nhìn thấy hiện trường nhiệt liệt như thế, cả đám đều theo bản năng ngồi xuống xem diễn, sau đó bị thúc đẩy tình cảm, tiến vào trong mộng do Phương Chính giả thiết ra.
Đến tận lúc cuối cùng, rất nhiều người cũng không biết Phương Chính có ở đây, mọi người chỉ tò mò, sao chỗ này có nhiều người đến vậy?
Vì thế, người đến xem diễn càng lúc càng nhiều, người tới nhìn hòa thượng càng ngày càng ít...