Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1298

Chương 1298: Cá Du Lịch

schedule ~13 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1298: Cá Du Lịch

Lý Đại Quang ra chiều bối rối, nói:

-Cái tên này thoạt nhìn đâu có giống bị bệnh?

-Tôi cũng đi đây.

Giám khảo còn lại sôi nổi tạm biệt rồi ra về.

Mọi người ra đi hết sức dứt khoát, hết sức nhanh nhẹn, vừa ra khỏi cửa đã nghe được tiếng động cơ gầm rú liên tục, giống như sợ đi chậm là mất phần vậy,

Lúc này, Lý Đại Quang bỗng nhiên tỉnh táo lại, hét lớn:

-Ai nha, cái đám khốn kiếp kia! Định đi lấy trà trước đúng không?

Sau đó hắn ta cũng nhanh chóng chạy ra ngoài, trong phút chốc đã không còn thấy bóng dáng.

Tống Minh nhếch miệng cười nói:

-Mới vừa nói Phương Chính đại sư là đại sư không đứng đắn, bây giờ lại không biết xấu hổ tới cửa cầu trà, da mặt ông ấy đúng là càng lúc càng dày.

Tống Hiến ha hả cười nói:

-Mấy tên ấy à, toàn là loại keo kiệt, vắt cổ chày ra nước. Nhưng có một số thứ có thể khiến bọn họ không hề biết xấu hổ là gì. Toàn là lão ngoan đồng cả...

Đường Trạch nói:

-Tới cảnh giới của bọn họ rồi, tiền tài hay địa vị đều chỉ là mây bay, hưởng thụ mới là tất cả, nên muốn sống thế nào thì cứ sống thế ấy. Nói thật, tôi rất hâm mộ bọn họ.

-Cụ Đường, những gì cụ nói cũng hết sức đơn giản mà.

Tống Hiến cung kính nói.

Đường Trạch lắc đầu nói:

-Không giống nhau... những gì chúng ta phải băn khoăn nhiều hơn bọn họ. Thôi, tôi cũng đi rồi, thị trường lá trà cũng đã trở lại, sau này nên làm như thế nào, không cần tôi nhắc nhở chứ?

Tống Hiến nghe vậy, nghiêm mặt nói:

-Vết xe đổ có thể nào là vết xe đổ mãi được? Lần này chúng tôi sẽ cố hết sức mình, không còn cơ hội để sửa sai lần nữa, nên hễ có người lấy hàng kém thay hàng tốt, thiếu cân thiếu lạng, mặc kệ là ở đâu, chỉ cần phát hiện ra sẽ bị toàn ngành sản xuất triệt tiêu, cho đến khi nào bọn họ không dám lặp lại hành vi này nữa mới thôi!

Đường Trạch gật gật đầu nói:

-Nên đắn đo cho kĩ, chớ áp đặt.

Tống Hiến nói:

-Chúng tôi sẽ có trình tự đàng hoàng, nhất định không oan uổng người tốt, yên tâm đi.

Đường Trạch gật gật đầu, mang theo Đường Thần rời đi.

-Sư phụ, cứ vậy mà đi sao?

Đường Thần quay đầu lại nhìn ấm trà trên bàn, thầm nghĩ, chắc bên trong vẫn còn chút là trà chứ...

Đường Trạch cười mắng:

-Được rồi, giữ chút mặt mũi đi. Tốt xấu gì cũng là đệ tử của Đường Trạch ta, sau này còn có cơ hội uống.

Đường Thần cười cười ha ha, không nói nữa.

Một già một trẻ đi ở trên đường cái, đi tới đi lui, Đường Trạch bỗng nhiên ngừng lại, nghiêng tai lắng nghe gì đó.

Đường Thần nói:

-Sư phụ, có chuyện gì thế?

Đường Trạch nói:

-Con nghe thử đi, hình như có người đang xướng kinh kịch.

-Cái này thì có gì lạ đâu? Rạp hát lớn rất nhiều, không phải tuần nào người cũng đi nghe một lần hay sao?

Đường Thần không cho là đúng nói.

Đường Trạch lắc đầu nói:

-Không giống nhau, đó là rạp hát lớn, quốc gia bỏ tiền ra nuôi những nghệ sĩ gạo cội kia là vì truyền thống kế thừa. Nếu là ở gần nơi sản sinh ra kinh kịch cũng không có gì để nói, dù sao người ở đó vẫn luôn yêu thích bộ môn đó. Thế nhưng ở một huyện thành xa xôi lại có thể được nghe kinh kịch chính tông như thế, ngược lại cũng thật hiếm lạ. Đi, đi xem!

Nói xong, Đường Trạch mặc kệ Đường Thần đang ngáp ngắn ngáp dài, sải bước đi về phía đó

Cùng lúc đó, Cá mặn và Hồng Hài Nhi đang cười như nở hoa vì biết nhà mình trên núi toàn là bảo bối, hai tên ra sức chạy thật nhanh, vội vã đi báo tin cho Phương Chính biết.

Rất nhanh, cả hai đã đến được nơi Phương Chính đang nghe xướng.

Dưới sân khấu, không biết có phải là Phương Chính cùng con sóc hay không, chỉ thấy cách đó không xa có người đang giậm chân xoa tay, dáng vẻ lén lút, cũng không biết đang làm cái gì.

-Sư phụ, sư phụ...

Cá mặn cùng Hồng Hài Nhi vừa thấy được Phương Chính, lập tức kẻ sau người trước kêu lên.

Kết quả Phương Chính giơ một ngón tay lên, xuỵt...

Cả hai theo bản năng ngậm miệng lại, Phương Chính chỉ chỉ bên cạnh, ý bảo cả hai ngồi xuống.

Hai tên này có chuyện trong lòng, đều biết Phương Chính thích tiền, rất muốn nói tin tức này cho Phương Chính biết, nghĩ nhất định hắn sẽ vui sướng đến phát điên.

Nếu Phương Chính vui vẻ, cuộc sống của cả hai ở trong chùa cũng sẽ tốt lên rất nhiều.

Thế nhưng mấy lần mở miệng đều bị Phương Chính chặn lại, hai tên gấp đến độ vò đầu bứt tai, thế nhưng cuối cùng cũng là hiểu ý.

Hiện tại, không được nói chuyện, chịu đựng đi.

Thế là cả hai cũng không nói nữa, im lặng nhìn lên sân khấu.

Trên sân khấu, các diễn viên ăn mặc theo lối kinh kịch, xê dịch qua lại, cực kì nhanh nhẹn.

Thế nhưng rơi vào trong mắt hai đại yêu quái này, thì cũng chỉ là như thế mà thôi...

Bọn chúng hoàn toàn không nghĩ ra, vì sao Phương Chính muốn xem thứ này.

Cá mặn nói khẽ với Hồng Hài Nhi:

-Hy vọng nó nhanh kết thúc một chút.

Hồng Hài Nhi nói:

-Lúc chúng ta mới tới thì đã xướng rồi, qua lâu như vậy, chắc cũng sắp xong.

Cá mặn nói:

-Ừ, có lý lắm.

Kết quả liền nghe thấy một diễn viên trên sân khấu mở miệng nói "mở màn", hai tên càng vui sướng, thầm nghĩ: Chỉ cần bắt đầu xướng, một lát là đi vào cốt truyện, hẳn sẽ kết thúc nhanh thôi.

Chỉ thấy diễn viên nam đội mũ lông kia cao giọng xướng:

-Xuyên biển rừng!!!!!!!!!!

Cá mặn, Hồng Hài Nhi đều trợn tròn mắt!

Mười giây sau, Cá mặn há hốc miệng, nói:

-Hắn không cần hô hấp sao?

Hồng Hài Nhi cũng há hốc miệng theo, nói:

-Ta cảm thấy, nếu cứ xướng theo kiểu này, tối nay chúng ta sẽ không trở về được.

Cá mặn gật đầu theo...

-Tịnh Khoan, ngươi đang làm gì? Vì sao không phản ứng chúng ta?

Hồng Hài Nhi truyền âm hỏi con sóc.

Con sóc vừa nhấc đầu, Hồng Hài Nhi cùng Cá mặn đều vui vẻ, chỉ thấy giữa hai mí mắt của vật nhỏ này có một cái que nho nhỏ chống đỡ, cho dù là như vậy, nó cũng sắp ngủ gục đến nơi.

-Ha ha... Ngươi mệt quá nên ngủ đúng không? Ngươi đang làm gì thế?

Cá mặn ôm bụng, cười ha ha nói.

Con sóc khinh bỉ liếc mắt nhìn hai tên kia một cái, sau đó học theo giọng điệu Phương Chính, gằn từng chữ một nói:

-Các ngươi không hiểu đâu. Bọn họ không là gì với chúng ta, nhưng chúng ta là tất cả của bọn họ. Nếu đã chọn ở lại thì nghiêm túc ngồi nghe đi.

-Hơ...

Cá mặn nhìn bộ dáng ông cụ non kia của con sóc, rốt cuộc nhịn không được, ôm bụng cười như điên.

Phương Chính liếc mắt nhìn Cá mặn một cái, lạnh nhạt nói:

-Tịnh Chấp, con đã thích cười như vậy thì cứ tiếp tục cười đi. Dừng một lần là trừ một bữa cơm...

Cá mặn tức khắc trợn tròn mắt, cái miệng rộng còn đang há ra cũng không biết là nên tiếp tục cười hay tiếp tục khóc.

Hồng Hài Nhi thấy vậy, không nhịn nổi nữa cũng phá ra cười.

Phương Chính nói:

-Tịnh Tâm, con cũng giống như Cá mặn, cùng nhau cười đi.

Hồng Hài Nhi nghe vậy, lập tức muốn khóc.

Thời gian tiếp theo, Hồng Hài Nhi và Cá mặn liền ngồi ở chỗ kia cười ngây ngô, không muốn cười cũng phải ráng sức cười, không còn cách nào khác, vì miếng cơm thôi...

Phương Chính thì thi triển thần thông Nhất Mộng Hoàng Lương bao trùm lấy hai tên kia, người ngoài nhìn qua chỉ thấy chúng đang ngồi bên cạnh Phương Chính, vô cùng quy củ, tập trung tinh thần xem diễn trên sân khấu. Căn bản không hề biết chúng đã sắp cười thành đồ ngốc...

Cùng lúc đó, ở xa xa xa, có một người đàn ông đang chụp ảnh liên tục nói vào điện thoại:

-Có phải các người ngốc hay không? Tôi nói đó chính là trụ trì Phương Chính! Không phải giả mạo! Những kẻ mặc tăng y màu trắng mang theo con sóc để giả mạo Phương Chính có rất nhiều, nhưng các người đả gặp qua kẻ giả mạo nào mang theo Cá mặn chưa?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay