Chương 1297: Tri Kỷ Đây Rồi!
Sau đó, Ceylon mang theo đệ tử của mình xoay người rời đi.
Người chủ trì tìm John, nhưng John không nói cái gì chỉ xoay người đi mất, dường như không muốn quan tâm những chuyện còn lại.
Người chủ trì bất đắc dĩ nhìn về phía nhóm giám khảo, một giám khảo nhíu mày nói:
-Thằng nhóc không lễ phép chút nào, xem ra sau này có thể ngưng hợp tác được rồi.
-Còn cần phải nói sao? Tôi không muốn thứ trà khác đâu! Tống huynh, tôi cảm thấy, hẳn là chúng ta có thể nói chuyện hợp tác với nhau chứ nhỉ?
Ông cụ nhỏ người nhanh nhẹn đi đến trước mặt Tống Hiến, cười hề hề nói.
Tống Hiến cười khổ nói:
-Không có!
Ông cụ nhỏ người ngạc nhiên:
-Cái gì không có?
Tống Hiến nói:
-Trà không có.
Ông cụ nhỏ người nói:
-Tống Hiến, ông đâu cần làm như thế chứ? Chuyện trước kia không thể hoàn toàn trách chúng tôi được! Là do các ông không tuân thủ quy củ trước. Ông không thể có trà ngon lại không chịu bán cho chúng tôi. Hay là như vậy, tôi trả gấp đôi giá trà tốt nhất trên thị trường bây giờ, thu mua toàn bộ trà Hàn Trúc của các người. Có bao nhiêu tôi lấy bấy nhiêu, ai bán cũng lấy hết!
-Cái lão già này vẫn còn quỷ quyệt thế nhỉ? Gấp đôi mà muốn mua loại trà này sao? Tôi ra gấp năm lần gía cả!
Yalman, giám khảo khác nói.
-Tôi ra gấp 10 lần! Tống tiên sinh, ông biết đấy, trước giờ tôi luôn là người khẳng khái, chẳng biết mánh lới là gì. Có bao nhiêu tôi mua bấy nhiêu!
-Hai mươi lần!
-Mặc kệ bọn họ ra giá bao nhiêu, tôi ra gấp đôi bọn họ!
Ông cụ nhỏ người cắn răng kêu lên.
...
Nghe những lời này, đám người đang vây xem náo nhiệt hoàn toàn sửng sốt.
Đường Thần nhếch miệng nói:
-Sư phụ, nếu con nhớ không lầm, hiện tại trà quý nhất trên thế giới là Kim Qua Trà đúng không? Lúc trước đám người Hạ gia mang số Kim Qua Trà cuối cùng còn sót lại trên thế giới về, chỉ riêng số tiền bảo hiểm đã lên tới 19,99 triệu, mà đó là vào năm 2007!
Đường Trạch lắc đầu nói:
-Cái đó không giống, Kim Qua Trà là tuyệt phẩm thần trà, đã không thể xem nó như trà nữa rồi. Đó là thần trà, chỉ có thể xem chứ không thể mua, nói nó là vật báu vô giá cũng không sai. Hơn nữa, ý nghĩa của Kim Qua Trà không chỉ nằm trên khía cạnh lá trà ngon, mà bên trong nó còn bao hàm các nhân tố văn hóa, lịch sử vv..., cho nên mới quý đến vậy. Tự nhiên cũng không thể lấy nó làm vật so sánh chung cho giá trà.
Đường Thần nói:
-Vậy đứng thứ hai hẳn là Đại Hồng Bào. Tại Lễ hội Văn hóa Vũ Di Sơn lần thứ 7 năm 2005, 20 gam Vũ Di Sơn Đại Hồng Bào đã được bán đấu giá với mức giá trên trời là 208.000, tương đương với 10,4 triệu một kg! Chắc loại này đã có thể lấy làm tham khảo rồi chứ?
Mấy lời này lọt vào trong tai Hồng Hài Nhi và Cá mặn đang đứng ở phía sau, cả hai liền đỏ cả mắt!
20 vạn 20 gam?
Bọn chúng lập tức nghĩ đến mảnh rừng Hàn Trúc trên Nhất Chỉ sơn kia!
Nếu Phương Chính để cho Hàn Trúc tự do sinh sôi phát triển, thì một năm sản xuất ra 80 kg trà Hàn Trúc là không thành vấn đề!
Nói như vậy...
Rầm!
Cả hai đồng thời nuốt nước miếng, đây là muốn phát tài rồi đó!
Bọn chúng như thấy được Phương Chính với gương mặt tươi cười như hoa, sau đó Nhất Chỉ tự ăn ngon uống tối mỗi ngày, sống cuộc đời tiêu dao khoái hoạt.
Kết quả lại nghe Đường Trạch lắc đầu nói:
-Cái đó cũng không thể lấy làm vật tham khảo được. Hiện tại Đại Hồng Bào chỉ còn có sáu cây mẹ, từ lâu đã được đưa vào "Danh sách Di sản Thế giới ". Từ năm 2006, chính quyền đã cấm hái. Vì vậy, giá cả của Đại Hồng Bào cũng không thể tưởng tượng nổi, hoặc có thể nói, bây giờ chúng đã là vật báu vô giá. Loại trà này không thể dùng để cân nhắc giá cả trà trên thị trường được.
Đám người kia cũng không ngốc, nhất định sẽ không dùng giá cả của những loại trà kia mà tăng gấp đôi. Nếu không của cải có nhiều đến mấy cũng không chịu nổi kiểu mua bán như thế. Cho nên nhất định sẽ chọn một loại trà vẫn còn sản xuất chứ không phải là đã ngừng sản xuất.
Nghe được lời này, ánh sáng trong mắt Hồng Hài Nhi và Cá mặn vụt tắt, vẻ mặt tràn trề thất vọng.
Đường Thần nói:
-Sư phụ, vậy người nói giá cả của trà Hàn Trúc này sẽ đạt khoảng bao nhiêu?
Đường Thần nghĩ nghĩ, nói:
-Trước mắt, trà đắt nhất của chúng ta có lẽ là trà Long Tĩnh được thu thập chế biến từ 18 cây trà Long Tĩnh có từ trước thời nhà Thanh. Nếu chỉ lấy búp non không thôi thì giá cả càng cao hơn nữa. Năm 2014, mỗi kí trà này đã có giá lên đến 10 vạn. Hiện giờ giá lại càng cao, đã đạt ngưỡng 20 vạn một kí.
Cho nên giá cả mà bọn họ nói, có lẽ là lấy giá trà Long Tĩnh này làm cơ sở để gấp đôi.
Cá mặn vừa nghe thế, lập tức chộp lấy Hồng Hài Nhi, hỏi:
-Đầu óc ngươi tốt, ngươi tính thử xem, 20 mươi vạn một kí là bao nhiêu tiền?
Hồng Hài Nhi trở tay tát cho Cá mặn một cái, nói:
-Ta nào biết! Dù sao rất nhiều là được!
-Ngươi nói xem, nhiều tiền như vậy vào tay, chúng ta nên làm gì mới tốt?
Cá mặn nói.
Hồng Hài Nhi nghĩ nghĩ, đáp:
-Ít nhất là đến công viên trò chơi một lần đi? Sư phụ keo kiệt quá, đến giờ vẫn chưa mang ta tới đó lần nào.
Cá mặn trợn mắt nói:
-Đúng là đồ không có chí lớn, theo ta nghĩ, sư phụ hẳn là nên mang chúng ta đi chu du thế giới! Làm một con cá, ta còn chưa được xem qua thế giới này rộng lớn đến nhường nào! Quả thật là đạo trời khó dung mà!
Bọn chúng đang còn trò chuyện hăng say, chín vị giám khảo trên sân khấu đã tranh giành nhau đến mặt mày đỏ bừng, nhìn dáng vẻ giống như nếu không phải ở đây có quá nhiều người, thì đã sớm vén tay áo tẩn cho nhau một trận rồi.
Mắt thấy hiện trường sắp trở nên hỗn loạn...
Tống Hiến nhanh chóng hô lên:
-Các vị giám khảo! Hãy nghe tôi nói đã, nhà chúng tôi không có loại trà này!
-Gì?
Chín vị giám khảo đồng thời ngây ra, sau đó tập thể nhìn về phía Tống Hiến.
Tống Hiến cười khổ nói:
-Trà này là con gái tôi lên Nhất Chỉ tự cầu mà có, cũng không phải do nhà họ Tống chúng tôi bồi dưỡng ra, nếu các người thật sự muốn mua, có nói với tôi cũng vô ích, phải đến Nhất Chỉ tự mới được.
-Nhất Chỉ tự? Là ngôi chùa của vị đại sư không đứng đắn đúng không?
Ông cụ nhỏ người theo bản năng thốt lên.
Lời này vừa nói ra, Hồng Hài Nhi phun nước từ trong miệng ra ngoài.
Cá mặn thì nhướng mày nói:
-Sư huynh, hắn lại dám nói sư phụ như thế! Ngươi đừng giữ ta lại, để ta đi hôn hắn một cái, tri kỉ đây rồi!
Hồng Hài Nhi: "..."
Tống Hiến che mặt, lui ra sau một bước nói:
-Lý Đại Quang, ông đừng có nói chuyện với tôi, tôi không có quen ông!
Lý Đại Quang sửng sốt, sau đó quay đầu nhìn những giám khảo khác.
Nicolas cũng ngẩng đầu nhìn lên trời, nói:
-Đừng nhìn tôi, tôi với ông cũng không có thân!
Yalman cũng cúi đầu nhìn xuống đất, giống như trên mặt đất có thứ gì vui mắt lắm vậy.
Tóm lại, mấy vị giám khảo, không một ai nhìn Lý Đại Quang!
Hắn tức giận nói:
-Các người đang làm gì?
-Về về, tôi còn có việc, về trước!
Altofossky vẫy tay tạm biệt.
Những người khác lục tục nói theo:
-Ai nha, nên thay răng giả rồi, đi trước đã.
-Tuổi đã lớn, thân thể không tốt, tứ chi vô lực, cần phải nghỉ ngơi sớm một chút, đi thôi, đi thôi.
Yalman nói, kết quả trợ lý của Yalman xách valy lên có hơi chậm, Yalman liền cả giận nói:
-Nhấc có cái valy cũng không nổi, thuê cậu làm gì?
Sau đó Yalman dùng một tay vác cái valy thật lớn kia lên vai, sải bước đi ngay...